Xuyên Thành Vị Hôn Thê Của Nam Chính - 7
Cập nhật lúc: 15/07/2026 15:06
Xin cô..."
"Đừng mặc kệ tôi."
Tôi đứng c.h.ế.t lặng.
Phó Quân Kỳ là ai chứ?
Dù chỉ mang danh quản gia.
Anh vẫn tự mình thi đỗ trường đại học danh tiếng nhất.
Sau khi tốt nghiệp.
Lại giúp ba quản lý tập đoàn.
Dưới sự điều hành của anh.
Công ty nhà họ Hứa phát triển nhanh ch.óng.
Anh chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai.
Vậy mà lúc này.
Anh lại quỳ trước mặt tôi.
Chỉ để xin tôi...
Đừng bỏ rơi anh.
Lồng n.g.ự.c tôi đau nhói.
Như bị ai bóp c.h.ặ.t.
Thì ra.
Trong lúc tôi còn đang bối rối không biết phải đối diện với tình cảm của mình thế nào.
Thì người trước mặt...
Lại là người bất an hơn cả.
Tôi chậm rãi ngồi xổm xuống.
Ôm lấy anh.
"Tôi sẽ không bỏ anh."
"Chỉ là..."
"Tôi muốn hỏi anh một chuyện."
Tôi nhìn vào mắt anh.
"Anh..."
"Không phải nên quay về Kinh Thành sao?"
Cơ thể Phó Quân Kỳ cứng đờ.
Đồng t.ử bỗng co lại.
Tôi khẽ mỉm cười.
"Tôi nhớ ra rồi."
"Phó Quân Kỳ."
"Anh không chịu trở về."
"Là vì vẫn luôn chờ tôi."
"Đúng không?"
Tôi giơ tay.
Nhẹ nhàng xoa đầu anh.
Đó là động tác tôi thích làm nhất khi còn bé.
Ngày ấy.
Tôi luôn tự nhận mình là đại tiểu thư.
Còn anh là đàn em của tôi.
Mỗi lần muốn xoa đầu anh.
Tôi đều phải kiễng chân.
Sau này.
Anh cười nói với tôi.
"Đại tiểu thư."
"Không cần kiễng chân."
"Tôi sẽ cúi xuống."
Nghĩ đến đây.
Tôi bật cười.
Khẽ gọi.
"Tôi về rồi."
"Tiểu Kỳ."
Phó Quân Kỳ nhìn tôi.
Ánh mắt ngỡ ngàng.
Biểu cảm luôn bình tĩnh của anh cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.
Ngay sau đó.
Một giọt nước mắt.
Lặng lẽ rơi xuống.
Đáp lên mu bàn tay tôi.
Giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay.
Bỏng đến mức tôi khẽ run lên.
Phó Quân Kỳ nghẹn ngào cười.
"Đại tiểu thư..."
"Chào mừng em trở về."
Anh kể cho tôi nghe.
Ngay từ ngày tôi rời khỏi thế giới này, anh đã thức tỉnh toàn bộ ký ức.
Anh trở về Kinh Thành nhận lại gia đình.
Một mình chống đỡ tập đoàn.
Rồi lại quay về Hải Thị.
Vừa quản lý công việc.
Vừa ở bên cạnh tôi với thân phận quản gia.
Anh nói.
Anh sợ tôi bị tổn thương.
Anh muốn là người đầu tiên đứng trước mặt tôi khi tôi trở về.
Dù...
Chính anh cũng không biết ngày ấy có thật sự tồn tại hay không.
Nhưng anh vẫn chờ.
Chờ hết năm này qua năm khác.
Ngày nhìn thấy tôi bao trọn cả cửa hàng đồng giá.
Anh đã từng nghi ngờ.
Có lẽ...
Đại tiểu thư của anh thật sự đã quay về.
Nhưng anh vẫn không dám chắc.
Cho đến hôm nay.
Anh mới dám tin.
Sự chờ đợi của mình…
Cuối cùng cũng có kết quả.
Đêm đó.
Phó Quân Kỳ lại gõ cửa phòng tôi.
Tôi vừa mở cửa.
Đã suýt đứng không vững.
"..."
Anh...
Thật sự mặc trang phục hầu gái.
Chiếc váy đen trắng dài đến mắt cá chân.
Tôn lên vóc dáng cao ráo, thon dài.
Trên đầu còn đeo đôi tai mèo mềm mại.
Bên hông buộc một chiếc chuông nhỏ.
Mỗi bước đi.
Đều phát ra tiếng leng keng rất khẽ.
Anh cong mắt cười.
"Đại tiểu thư."
"Có hài lòng không?"
"..."
Ai chịu nổi cảnh này chứ?
Một quản gia cấm d.ụ.c.
Ngày thường lạnh lùng, nghiêm túc.
Bây giờ lại ngoan ngoãn mặc đồ hầu gái đứng trước mặt tôi.
Đầu óc tôi chỉ còn đúng một chữ.
...Đẹp.
Tôi đưa tay kéo chiếc nơ trước cổ áo anh.
Phó Quân Kỳ thuận theo cúi người xuống.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Khẽ nói.
"Cúi thêm chút nữa."
Anh lại cúi thấp hơn.
Tôi không do dự nữa.
Ngẩng đầu hôn lên môi anh.
Nụ hôn rất nhẹ.
Nhưng đủ khiến hai người đều khựng lại.
Hai đời.
Dù là lần đầu gặp ở cô nhi viện.
Hay lần đầu gặp lại sau khi xuyên sách.
Tôi...
Vẫn luôn rung động trước anh.
Tôi cười.
"Quản gia Phó."
"Tôi cho anh một cơ hội danh chính ngôn thuận ở bên cạnh tôi."
Tai Phó Quân Kỳ đỏ bừng.
Cả gương mặt cũng nhuộm một màu hồng nhạt.
Giọng anh khàn đi.
"...Vâng."
"Chủ nhân."
Sau lễ tốt nghiệp.
Tôi và Phó Quân Kỳ chính thức công khai mối quan hệ.
Đúng lúc ấy.
Trì Diệu cũng vừa từ nhà chạy tới.
Anh đứng cách chúng tôi không xa.
Trên người...
Lại mặc chính bộ đồ ngủ hoa mà tôi từng mua.
Khung cảnh vốn nên buồn.
Không hiểu sao tôi lại thấy buồn cười trước.
Vị thiếu gia cao ngạo ngày nào.
Khoác lên mình bộ đồ ngủ hoa sặc sỡ.
Cả người bỗng mang theo chút... khí chất quê mùa khó tả.
Anh nhìn tôi.
Khóe môi cố gắng nở nụ cười.
Nhưng còn khó coi hơn cả khóc.
"Đường Đường."
"Xin lỗi."
"Anh đến muộn."
"Nhưng lần này..."
"Em nhất định sẽ hạnh phúc."
Tôi biết.
Anh cũng đã nhớ lại tất cả.
Tôi lấy từ trong túi ra một viên kẹo.
Đó là loại kẹo anh thích nhất hồi còn nhỏ.
Tôi đặt vào lòng bàn tay anh.
Mỉm cười.
"Cảm ơn nhé."
"Trì Diệu."
"Anh cũng sẽ hạnh phúc."
Trì Diệu siết c.h.ặ.t viên kẹo.
Hốc mắt đỏ hoe.
Rất lâu sau.
Anh mới khàn giọng đáp.
"...Ừ."
Rồi anh ngẩng đầu nhìn Phó Quân Kỳ.
"Nếu cậu dám để cô ấy chịu bất cứ tủi thân nào."
"Tôi sẽ không tha cho cậu."
Phó Quân Kỳ đan c.h.ặ.t mười ngón tay với tôi.
Bình thản đáp.
"Trì thiếu."
"Có lẽ anh quên rồi."
"Điều khiến đại tiểu thư tổn thương nhiều nhất..."
"Chính là anh."
"..."
Trì Diệu nghẹn họng.
Một câu cũng không nói được.
Cuối cùng.
Anh mặc bộ đồ ngủ hoa.
Lặng lẽ cưỡi chiếc xe điện của tôi.
Cúi đầu rời đi.
Phó Quân Kỳ nghiêng đầu nhìn tôi.
"Đại tiểu thư."
"Chuyện năm xưa..."
"Em có thể kể cho anh nghe thêm một lần nữa không?"
Tôi bật cười.
"Em kể cả trăm lần rồi còn gì."
Anh nghiêm túc đáp.
"Em kể."
"Anh sẽ mời em trà sữa."
"Được."
Tôi mỉm cười gật đầu.
Năm ấy.
Giữa rất nhiều đứa trẻ trong cô nhi viện.
Tôi đã chọn anh.
Bởi vì...
Anh là cậu bé đẹp nhất.
Cũng là cậu bé cô đơn nhất.
Về sau.
Quãng đời còn lại rất dài.
Nhưng câu chuyện ấy.
Tôi vẫn sẽ kể cho anh nghe.
Một trăm lần.
Một nghìn lần.
Hay...
Mười nghìn lần.
Tôi đều sẵn lòng.
