Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 100: Bác Sĩ Phó Tái Hôn Rồi Sao?
Cập nhật lúc: 04/02/2026 08:11
Cảm nhận được thuật biến sắc trong một giây của Phó Đình Hoa, nụ cười trên mặt Tần Mỹ Tuyên có một khoảnh khắc cứng lại.
Nhưng nghĩ đến Phó Đình Hoa vốn dĩ là như vậy, Tần Mỹ Tuyên lại thấy nhẹ nhõm.
“Bác sĩ Phó, cùng vào trong không?” Tần Mỹ Tuyên cười hỏi.
“Không được, hôm nay tôi phải đưa vợ đi khám, đã xin nghỉ rồi.” Phó Đình Hoa nhàn nhạt đáp.
Nghe Phó Đình Hoa nói, nụ cười của Tần Mỹ Tuyên hoàn toàn cứng đờ.
“Vợ… vợ?”
Lúc này, cô mới chú ý đến Tô Hòa đang đứng bên cạnh Phó Đình Hoa.
Còn Tô Hòa lại tỏ ra rất phóng khoáng, thấy ánh mắt Tần Mỹ Tuyên chuyển sang mình, cô liền cười chào Tần Mỹ Tuyên.
“Ừm, chào cô, tôi là vợ của Phó Đình Hoa.”
Vậy nên chỗ nào mát mẻ thì ra đó mà đứng, Tô Hòa không hiểu nổi, Phó Đình Hoa chưa bao giờ che giấu việc mình đã kết hôn, sao vẫn có nhiều phụ nữ tình nguyện lao vào anh như vậy?
Mà nói, thời đại này không phải rất coi trọng vấn đề danh tiếng này sao?
Chuyện mà Tô Hòa không hiểu, những người theo đuổi Phó Đình Hoa lại hiểu rất rõ.
Nếu họ thật sự có thể thành công, ở bên cạnh Phó Đình Hoa, có lẽ không ai xung quanh sẽ cảm thấy đó là vấn đề của họ.
Mà đều sẽ vỗ tay tán thưởng, cảm thấy Phó Đình Hoa cuối cùng cũng đã thoát khỏi người vợ béo ú và lôi thôi đó.
Vì vậy, những người phụ nữ thích Phó Đình Hoa hoàn toàn không cảm thấy có bất kỳ vấn đề đạo đức nào, mà cảm thấy mình đang cứu bác sĩ Phó khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.
Con gái của viện trưởng, Tần Mỹ Tuyên, là một trong số đó.
Bố cô từ rất sớm đã nói, bệnh viện của họ có một bác sĩ rất xuất sắc, muốn giới thiệu họ làm quen.
Ban đầu Tần Mỹ Tuyên còn không để tâm, có thể xuất sắc đến mức nào? Người theo đuổi cô nhiều vô kể, cô còn cần phải đi xem mắt sao?
Sau này chưa đợi bố cô giới thiệu, đã nghe bố cô nói tiếc quá, bác sĩ xuất sắc đó đã kết hôn rồi, ông không thể làm con rể của mình được nữa.
Tần Mỹ Tuyên còn cảm thấy bố cô đang nói quá, có thể xuất sắc đến mức nào?
Mãi đến khi cô vào bệnh viện, gặp được người đàn ông khiến cô lỡ một đời, cô mới biết bố cô không hề nói quá.
Đều tại bố cô, cứ nói bác sĩ Phó xuất sắc thế nào, mà không nói với cô bác sĩ Phó đẹp trai như vậy!
Hơn nữa sau khi vào bệnh viện, cô phát hiện tất cả nhân viên chưa kết hôn và cả nhiều người đã kết hôn trong bệnh viện, người tình trong mộng đều là bác sĩ Phó, Tần Mỹ Tuyên càng muốn có được Phó Đình Hoa.
Khi biết vợ anh là một người như vậy, Tần Mỹ Tuyên gần như phát điên.
Cô có điểm nào không bằng người vợ béo ú của anh? Mà lại không chọn cô?
Nghe mọi người đều nói bác sĩ Phó chắc chắn sẽ ly hôn, thế là cô chờ, bao nhiêu người theo đuổi đều bị cô từ chối, chính là muốn đợi Phó Đình Hoa ly hôn.
Ai ngờ, hôm nay lại trực tiếp gặp Phó Đình Hoa đưa Tô Hòa đến bệnh viện khám?
Khám gì? Chẳng lẽ có t.h.a.i lần ba?
Càng vô lý hơn là, vợ của bác sĩ Phó, hoàn toàn không giống như trong truyền thuyết béo ú, xấu xí, lôi thôi.
Nhìn người ta ăn mặc kìa, còn sạch sẽ và có khí chất hơn cả một người đi làm như cô.
Tần Mỹ Tuyên trước đây chưa từng gặp Tô Hòa, một là vì Tô Hòa không thích ra ngoài;
Hai là với tính cách kiêu ngạo của Tần Mỹ Tuyên cũng không làm ra chuyện cố tình tìm đến tận nhà, chỉ để so sánh xem vợ của người mình thích có xinh đẹp bằng mình không.
Vì cô biết câu trả lời là chắc chắn, vợ của bác sĩ Phó béo như vậy, mình còn đi so sánh với cô ta, quả thực là hạ thấp đẳng cấp của mình.
Nhưng hôm nay gặp Tô Hòa…
“Hehe, chào cô…” Mặt Tần Mỹ Tuyên sắp cứng đờ rồi.
Để không làm mình quá khó xử, cô vội vàng nói: “Tôi sắp muộn rồi, đi trước nhé.”
Sau đó vội vàng bỏ chạy.
Nhìn bóng lưng của cô, Tô Hòa không khỏi chậc chậc hai tiếng.
Dễ bị đả kích thế sao? Còn yếu hơn cả Chu Ngọc Vinh kia.
Nhưng loại tiểu thư nhà giàu này, thường được bố mẹ nuông chiều từ nhỏ, không có nhiều tâm cơ.
“Anh và cô ấy không có gì cả.” Thấy Tô Hòa cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tần Mỹ Tuyên, Phó Đình Hoa có chút căng thẳng giải thích.
Nghe anh nói, Tô Hòa có chút ngơ ngác, sau đó bật cười thành tiếng.
“Bác sĩ Phó, lời này của anh, sao lại có cảm giác giấu đầu hở đuôi vậy?” Tô Hòa trêu chọc đáp.
“Thật sự không có gì, người trong bệnh viện đều biết, tôi đã kết hôn.”
Đây mới là điều đáng sợ nhất, đều biết anh đã kết hôn, nhưng vẫn dám có ý đồ không trong sáng với anh.
Nhưng đây chỉ là suy nghĩ trong lòng của Tô Hòa, chứ không nói cho Phó Đình Hoa nghe.
Kẻo lát nữa anh lại suy nghĩ nhiều.
“Đi thôi, anh ăn xong chưa?” Tô Hòa hỏi.
“Ừm, đi thôi.”
Phó Đình Hoa gật đầu, rồi đưa Tô Hòa vào bệnh viện.
Lúc này bộ phận đăng ký đã có người làm việc, Phó Đình Hoa đưa người nhà đến bệnh viện khám, tự nhiên là đi thẳng lối đi nội bộ, đã đặt lịch trước, nên không cần đăng ký.
Không chỉ vậy, phí khám bệnh cũng được hưởng giá nội bộ của bệnh viện.
Những chính sách ưu đãi này, chỉ có bác sĩ cấp cao mới được hưởng.
[Fixed] Các cô y tá ở trạm y tá nhìn thấy Phó Đình Hoa, không khỏi nhao nhao chào hỏi.
“Chào bác sĩ Phó.”
“Bác sĩ Phó.”
“Bác sĩ Phó, chào buổi sáng.”
Sáng sớm đã nhìn thấy khuôn mặt này, tâm trạng cũng trở nên vui vẻ.
Nhưng người đẹp bên cạnh bác sĩ Phó là ai vậy? Lần đầu tiên thấy bên cạnh bác sĩ Phó có phụ nữ? Hơn nữa còn – chăm sóc cô ấy như vậy?
“Người phụ nữ bên cạnh bác sĩ Phó là ai vậy?”
“Không biết nữa?”
“Trông xinh thật.”
“Chắc là họ hàng của anh ấy thôi?”
[Fixed] Lúc này một cô y tá nhỏ nãy giờ không lên tiếng ở bên cạnh yếu ớt nói: “Hình như là vợ của bác sĩ Phó.”
“Cái gì!”
“Không thể nào!”
“Cô nói gì vậy? Vợ của bác sĩ Phó có thể trông như vậy sao?”
Cô y tá đó do dự một lúc, vẫn nói: “Là thật đấy, thứ hai tuần này bác sĩ Phó đã đăng ký khám sức khỏe cho người thân trực hệ, và cái phiếu khám đó, là tôi nhận. Ở mục quan hệ thân thuộc, ghi là vợ chồng.”
Một câu nói, trực tiếp khiến mọi người im lặng.
Trời ơi!
Vợ của bác sĩ Phó, có người đã từng gặp, tuy chỉ là nhìn từ xa.
“Tái hôn rồi sao? Chẳng lẽ? Chúng ta lại không có cơ hội rồi.” Có người không nhịn được buồn bã nói.
“Ôi, cái đầu của cô, bác sĩ Phó vừa từ biên giới về được bao lâu, sao có thời gian tái hôn được.”
“Vợ anh ấy không phải đã biến mất một thời gian sao? Đi giảm cân à?”
“Trời ơi, tốc độ gầy đi này, quả thực là kỳ tích y học.”
Một đám y tá líu ríu bàn tán về chuyện của Phó Đình Hoa.
Bây giờ còn vài phút nữa mới đến giờ làm việc chính thức, y tá trưởng thấy bên này ồn ào, lập tức qua ra hiệu cho họ, lúc này mới cắt ngang cuộc bàn tán của mọi người.
Phó Đình Hoa thì đưa Tô Hòa đến văn phòng của mình, trên hành lang, vừa hay gặp đồng nghiệp Trần Kim Vinh cũng đang vội vàng đến làm việc.
Trần Kim Vinh cũng là bác sĩ ngoại khoa, anh là chủ nhiệm khoa ngoại.
Thấy bên cạnh Phó Đình Hoa lại có một người phụ nữ, anh liền không nhịn được mà nhìn thêm một cái.
Khi nhìn rõ khuôn mặt của Tô Hòa, anh không khỏi kinh ngạc.
