Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 146: Quả Sầu Riêng Này Sao Mà Thối Thế!

Cập nhật lúc: 04/02/2026 13:08

Sau khi trận chiến kết thúc, đã đến lúc dọn dẹp chiến trường.

Đám đông thấy không còn gì náo nhiệt để xem, cũng lần lượt ra về.

Vài gia đình có quan hệ tốt với nhà họ Phó còn đến nói với Phó Đại Quân nếu cần gì thì cứ gọi họ.

Nhìn vũng nước phân trên mặt đất, Phó Diễm Cúc rất tự giác bắt đầu dọn dẹp.

[Fixed] Các chị dâu khác thấy vậy cũng nhao nhao tiến lên giúp đỡ.

[Fixed] Tô Hòa cũng muốn tiến lên, nhưng bị Phó Đình Hoa ngăn lại.

“Em đi xem Tể Tể và Nữu Nữu đi, chúng nó cứ trốn trong nhà, không biết có bị dọa sợ không.”

Tô Hòa nghe vậy, nghĩ cũng phải, liền quay người vào nhà.

[Fixed] Còn Phó Đình Hoa thì bước tới, muốn giúp dọn dẹp nước phân.

Anh không nỡ để Tô Hòa làm những việc này, nên định tự mình làm.

“Ôi chao, Đình Hoa, ở đây chúng tôi dọn là được rồi, cậu mau đi đi.” Trương Tiểu Hoa thấy anh xách một cái xô ra định rửa sân, liền vội vàng nói.

“Không sao, tôi khỏe.”

[Fixed] Còn mấy người đàn ông khác nhà họ Phó thấy vậy, cũng nhao nhao xách xô đi múc nước rửa sân.

Phó T.ử Diệu giật lấy cái xô trong tay Phó Đình Hoa, rồi nói: “Việc này cứ giao cho các anh là được rồi, cậu mau vào trong đi, ở đây hôi lắm.”

Phó Đình Hoa bất lực, từ khi lên cấp hai, người nhà đã không cho anh làm việc nhà nữa.

Không chỉ bố mẹ thiên vị mình, mà các anh trai của mình cũng vậy.

Trở về nhà, liền thấy Tô Hòa đang nói gì đó với hai đứa trẻ.

“Sao thế?”

“Không sao, Nữu Nữu có chút sợ hãi.” Tô Hòa vừa ôm con gái vừa đáp.

Lúc này, Ngô Diễm Hoa vào nhà, nói: “Đình Hoa, Tô Hòa à, hôm nay trưa ở đây ăn cơm đi.”

Phó Đình Hoa không nói gì, mà nhìn về phía Tô Hòa.

Tô Hòa suy nghĩ một lát, rồi gật đầu đồng ý.

“Mẹ, tối nay mọi người qua nhà con ăn cơm nhé. Con với Đình Hoa, không phải ngày mai phải lên thành phố rồi sao, chiều nay, muốn nhờ mọi người trong nhà giúp con hái ít sầu riêng mang lên thành phố.”

Nhân tiện g.i.ế.c luôn hai con gà, mọi người cùng ăn. Hai con gà đó cũng đã đủ béo rồi.

Nhưng những lời này, Tô Hòa chắc chắn sẽ không nói với Ngô Diễm Hoa, sợ bà ấy xót ruột không đồng ý cho họ g.i.ế.c gà.

“Ê, được, lát nữa mẹ sẽ nói với các anh chị dâu của con. Dù sao hôm nay cũng không ra ngoài làm việc, mọi người cùng đi hái cái gì đó, à đúng rồi sầu riêng, nhanh một chút.”

[Fixed] Ngô Diễm Hoa bây giờ đối với Tô Hòa có thể nói là hài lòng vô cùng, cô ấy chính là vô tình lại cứu mạng con gái bà một lần nữa.

Buổi trưa ăn cơm ở nhà họ Phó, bữa trưa cũng ăn qua loa xong, Tô Hòa và Phó Đình Hoa liền đưa hai đứa trẻ về nhà nghỉ trưa.

Khoảng ba giờ chiều, trời không còn nắng gắt nữa, Tô Hòa và Phó Đình Hoa giao Tể Tể và Nữu Nữu cho Ngô Diễm Hoa, rồi cùng các anh chị dâu lên núi.

Hai đứa trẻ hôm nay đặc biệt ngoan, có lẽ cũng biết sắp phải rời nông thôn, không ở đây lâu dài nữa, nên cũng rất không nỡ xa mấy đứa trẻ nhà họ Phó.

Thực ra nơi này, mới là nơi đã thay đổi vận mệnh của chúng.

Dù sao, mẹ của chúng, sau khi đến nông thôn, mới thật sự bắt đầu yêu thương chúng.

Lên đến núi, một đám đàn ông nhà họ Phó không nhịn được che mũi.

“Tô Hòa à, quả sầu riêng này, sao mà thối thế?” Phó Quốc Khánh không nhịn được hỏi.

Tô Hòa có chút ngượng ngùng, cô cũng không biết tại sao sầu riêng lại thối như vậy.

“Anh nói bậy gì thế, em thấy thơm lắm mà.” Trương Tiểu Hoa vỗ vai chồng một cái, bực bội nói.

Nghe thấy lời cô ấy, những người đàn ông khác nhà họ Phó:...

[Fixed] “Ha ha, em cũng thấy, thứ này mùi hơi nồng, nhưng cũng không đến mức là mùi thối chứ?” Trần Tố Phân tiếp lời.

“Hành động thôi, Tô Hòa à, cây này cao quá, sầu riêng này hái thế nào?” Hà Phương Phương nhìn những quả sầu riêng treo cao trên cây, không nhịn được hỏi.

Tô Hòa lấy ra những dụng cụ đã chuẩn bị sẵn, rồi nói: “Phải có một người trèo lên cây cắt cuống sầu riêng, rồi ở dưới hai người giữ cái lưới này, hứng sầu riêng.”

Mọi người nghe xong, liền cảm thấy có chút nguy hiểm.

Không thấy vỏ sầu riêng, toàn là gai sao?

“Bây giờ sầu riêng chín còn chưa nhiều, mà em cũng tạm thời không mang lên thành phố được nhiều. Nhưng sau này nếu kinh doanh tốt, hoặc sầu riêng đến lúc phải hái, nhà mình e là còn phải nhờ người trong làng giúp hái.” Tô Hòa nói ra suy nghĩ của mình.

“A? Cái này anh em mình tự hái được rồi, còn lãng phí tiền thuê người làm gì.” Lúc này Phó Quốc Khánh không nhịn được nói.

Tất cả mọi người nhà họ Phó, quanh năm đi làm thuê, cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, đâu nỡ bỏ tiền ra thuê người hái sầu riêng này.

Tô Hòa không tiếp tục chủ đề này, mà nói: “Các anh bàn bạc đi, ai lên cây ai ở dưới hứng. Người ở dưới hứng sầu riêng cũng khó, cần phải khỏe một chút. Dù sao từ trên cao như vậy rơi xuống, đừng để cuối cùng bị trật tay.”

Lời của Tô Hòa đã thức tỉnh mọi người, vốn dĩ mọi người đều định để đàn ông trèo cây, phụ nữ ở dưới hứng.

[Fixed] “Em... em trèo cây đi, em từ nhỏ trèo cây đã rất giỏi.” Lúc này, Phó Diễm Cúc nãy giờ vẫn im lặng không nói bỗng lên tiếng.

Nếu cô ấy về nhà họ Phó, chỉ cần có việc gì, cô ấy đều rất tích cực làm, chỉ sợ các anh chị dâu sau này sẽ ghét bỏ cô ấy.

Thực ra nhà họ Phó chắc chắn không ai nghĩ vậy, dù sao cô ấy mới đến, cũng không phải là người lười biếng.

Nhưng sau mấy năm bị nhà họ Trần chèn ép, tính cách của Phó Diễm Cúc quả thực có chút tự ti, luôn cảm thấy mình không đủ tốt.

Sáng nay dám lấy nước phân đi hất nhà họ Trần, cũng là Tô Hòa cho cô ấy dũng khí.

Em dâu của mình giỏi như vậy, mình cũng không thể quá yếu đuối.

“Chị, chị còn bị thương.” Phó Đình Hoa không nhịn được lên tiếng.

Ngày mai họ còn phải đưa Phó Diễm Cúc về thành phố một chuyến, làm kiểm tra toàn thân.

“Không sao, chị thật sự không sao.” Phó Diễm Cúc vội vàng nói.

“Được, vậy chị tư chị trèo lên cây xem thử, mệt thì đổi người khác.” Tô Hòa lập tức cười đáp lại cô ấy.

Phó Diễm Cúc nhìn Tô Hòa với ánh mắt vô cùng biết ơn, nói thật bây giờ Phó Diễm Cúc sợ nhất là gì? Chính là sợ nhà họ Phó đối xử đặc biệt với cô ấy.

Cô ấy muốn hòa nhập vào gia đình này, gia đình vốn dĩ cũng thuộc về cô ấy.

Tô Hòa lại cảm thấy cô ấy có chút suy nghĩ quá nhiều, nói đi nói lại vẫn là do mấy năm qua bị nhà họ Trần chèn ép quá nặng.

Cho nên bây giờ luôn nghĩ đến việc phải giúp đỡ gia đình nhiều hơn, để không bị nhà họ Phó ghét bỏ.

Nếu ngăn cản cô ấy, Phó Diễm Cúc có thể sẽ lại suy nghĩ lung tung.

Thế là, hái sầu riêng có ba nhóm, đều hái ở xa nhau, như vậy sẽ không có chuyện vô tình làm rơi trúng người.

Phó Diễm Cúc lên cây, Tô Hòa và Phó Đình Hoa ở dưới hứng.

Các anh chị dâu khác cũng tự bàn bạc ba người một nhóm.

Phó Diễm Cúc quả thực không nói dối, cô ấy trèo cây rất linh hoạt, dù sao cũng giỏi hơn Tô Hòa lần trước trèo lên muốn c.h.ế.t đi sống lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.