Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 178: Cùng Cảnh Ngộ
Cập nhật lúc: 04/02/2026 14:12
Tô Hòa có chút kỳ lạ, Phó Diễm Cúc với tính cách tiết kiệm và không dám can thiệp vào bất kỳ quyết định nào của cô, vậy mà lại nói giúp cho cha con Dư Húc?
“Chị tư, chị căng thẳng làm gì, đây chỉ là chuyện nhỏ, chị quyết định là được. Hay là thế này, đợi xong việc, mỗi người trừ họ năm tệ, coi như tiền cơm nửa tháng này.” Tô Hòa cười nói.
“À, được, vậy lát nữa chị mang cơm qua cho họ nhé?” Phó Diễm Cúc thăm dò hỏi.
“Được, tiện thể đưa luôn tiền công cho họ.” Tô Hòa cười đáp.
“Ừm.”
Thế là, bữa tối hôm nay, lại là do Phó Diễm Cúc nấu.
Lúc Phó Đình Hoa về, Tô Hòa kéo anh sang một bên nói chuyện.
“Sao vậy?”
Thấy bộ dạng thần bí của cô, Phó Đình Hoa cảm thấy có chút buồn cười, không nhịn được đưa tay véo nhẹ khuôn mặt trắng nõn mịn màng của Tô Hòa.
“Ôi, làm gì vậy? Em có chuyện nghiêm túc muốn nói với anh đây.” Tô Hòa rất không hiểu phong tình, một tay gạt tay Phó bác sĩ ra, rồi lại hỏi: “Giấy ly hôn của chị tư, khi nào có thể lấy được?”
Nghe câu này, ánh mắt vốn đang tươi cười của Phó Đình Hoa không khỏi lạnh đi.
“Sắp rồi, dùng chút quan hệ, trước thứ sáu tuần này là có thể lấy được. Cuối tuần chúng ta về thôn một chuyến, giải quyết hết những chuyện lộn xộn này.” Phó Đình Hoa nhàn nhạt nói.
“Ừm, anh quyết định là được.” Phó bác sĩ làm việc, đáng tin cậy.
“Em về cùng anh nhé? Được không? Dù sao cửa hàng vẫn đang sửa chữa mà.”
Phó Đình Hoa nói rồi, lại bắt đầu động tay động chân.
Lúc thì sờ tay Tô Hòa, lúc thì lại sờ mặt Tô Hòa, chỉ hận không thể dính cả người lên người cô.
Thấy Tô Hòa không đồng ý, Phó Đình Hoa lại ghé sát môi cô hôn một cái, rồi nhẹ giọng dỗ dành: “Được không? Về cùng anh đi, anh không muốn về một mình.”
Tô Hòa: …
“Được được được, về về về.”
Tính cách ăn mềm không ăn cứng này của Tô Hòa, bị Phó bác sĩ nắm thóp c.h.ế.t dí.
[Fixed] Phó Đình Hoa đang định âu yếm vợ thêm một chút, thì nghe thấy Phó Diễm Cúc gọi: “Đình Hoa, Tô Hòa à, ăn cơm thôi.”
Hai người nhìn nhau, không khỏi có chút đỏ mặt.
[Fixed] Giữa ban ngày ban mặt, ôm ấp dính lấy nhau như vậy, còn ra thể thống gì nữa.
“Chị tư, đến đây ạ.” Tô Hòa hét về phía nhà bếp.
“Đi thôi, ăn cơm thôi.”
Một tay kéo tay Phó Đình Hoa, đi về phía nhà bếp.
Từ sau cuộc nói chuyện buổi chiều, trái tim của hai người cảm thấy ngày càng gần nhau hơn.
Ăn cơm xong, Phó Diễm Cúc vội vàng đóng gói cơm canh, rồi mang đến cho cha con Dư Húc.
Nhìn thấy sự vội vàng có chút khó hiểu này của chị, Phó Đình Hoa không nhịn được nhìn Tô Hòa một cái.
Tô Hòa lắc đầu với Phó Đình Hoa, tỏ ý mình cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Đợi Phó Diễm Cúc ra ngoài, bọn trẻ cũng ăn no ra sân chơi, Tô Hòa mới không nhịn được mở miệng hỏi: “Có muốn… đến cửa hàng xem, tình hình thế nào không?”
Phó Đình Hoa vẻ mặt nghi hoặc, “Có gì đáng xem?”
Anh không hiểu lắm.
“Khụ khụ, chính là đôi cha con tôi mời đến sửa sang, cũng là ly dị, mang theo một đứa con trai.” Tô Hòa có chút cạn lời nói.
Phó Đình Hoa: …
“Chị tôi sẽ không nhanh như vậy mà tính đến chuyện tái hôn đâu, chắc là gặp người có hoàn cảnh tương tự, nên nảy sinh lòng thương cảm thôi. Chị ấy vẫn luôn như vậy, tuy tính cách yếu đuối luôn bị bắt nạt, nhưng cũng rất dễ đồng cảm với người khác.”
Tô Hòa: …
Tính cách này, có quá nhiều điểm để chê, Tô Hòa nhất thời không biết phải chê từ đâu.
Thôi, hai cha con nhà họ Dư cũng khá t.h.ả.m.
Tô Hòa ban đầu chính là thấy họ có lẽ đến cả việc ăn no cũng khó khăn, nên mới đề nghị tiền công bảy ngày đầu được thanh toán theo ngày.
Nếu không, cô cũng không tốt bụng đến vậy.
Lỡ như họ làm hỏng nhà của cô, cầm tiền công mấy ngày này của cô bỏ trốn, cô cũng không có chỗ mà khóc.
Bên này Phó Diễm Cúc, cầm cơm canh đã đóng gói vội vàng chạy đến cửa hàng.
“Sư phụ Dư, cậu Dư, ăn cơm thôi!” Chị hét vào trong cửa hàng.
“À, đến đây.” Dư Húc cà nhắc đi ra.
“Cô Phó, cảm ơn cô.”
Dư Húc cười hiền hậu, lau mồ hôi trên trán, nhận ra mình chưa rửa tay, lại nói: “Tôi đi rửa tay trước đã.”
Phó Diễm Cúc gật đầu, rồi đặt bát cơm xuống, ngồi trên chiếc ghế đẩu ở cửa hàng.
Lúc ra ngoài, Dư Hi cũng đi cùng bố.
“Cô… cô Phó.” Dư Hi có chút ngượng ngùng, cậu muốn gọi là chị Phó, nhưng bố cậu nói nên gọi là cô Phó.
“Ừm, ăn đi. Hôm nay tôi đã bàn với Tô Hòa rồi, cô ấy đồng ý bao ăn ba bữa một ngày trong nửa tháng này, sau đó mỗi người sẽ trừ năm tệ tiền cơm.”
Phó Diễm Cúc vừa đưa hộp cơm cho hai cha con vừa nói.
“Được được được, thật sự cảm ơn các cô nhiều lắm.”
Nửa tháng, ba bữa một ngày, mỗi người chỉ có năm tệ.
Nếu ra ngoài ăn, chắc chắn không chỉ có năm tệ.
Mở hộp cơm ra, cơm canh bên trong đều rất đầy đặn, chắc chắn có thể ăn no.
“Cảm ơn các cô.” Dư Húc lại cảm ơn.
“Cảm ơn Tô Hòa đi, em dâu tôi người tốt, các anh giúp cô ấy sửa sang cửa hàng thật đẹp là được.” Phó Diễm Cúc có chút không tự nhiên nói.
“Nhất định nhất định, tôi chắc chắn sẽ không phụ lòng mong đợi của các cô.” Dư Húc vội nói.
Ăn cơm xong, Phó Diễm Cúc lại giao chìa khóa cửa hàng cho họ, sáng mai để họ tự đến mở cửa.
Dư Húc nhận chìa khóa xong, Phó Diễm Cúc lại đưa tiền công hôm nay cho Dư Húc.
“Đây là em dâu tôi bảo tôi mang đến cho các anh, tiền công hôm nay.” Phó Diễm Cúc nói.
Nhìn tờ tiền trước mặt, Dư Húc run rẩy nhận lấy.
“Cảm ơn, tôi muốn nhờ cô nói với cô Tô một yêu cầu nữa.” Dư Húc đột nhiên nói.
“Gì vậy?”
“Cô Tô tin tưởng tôi như vậy, tôi cũng sẽ không phụ lòng tin của cô ấy.
Thực ra hai cha con chúng tôi, trước khi tìm được công việc này, đến cả ăn no cũng là vấn đề.
Là cô Tô đã tin tưởng chúng tôi, thấy chúng tôi đáng thương còn cho chúng tôi tiền công tuần đầu thanh toán theo ngày.
Nhưng quy tắc của ngành này, thực ra là xong việc mới thanh toán tiền công.
Tiền hôm nay tôi lấy trước để trang trải, tiền công còn lại cứ đợi xong việc rồi thanh toán cho chúng tôi.”
Nhìn vẻ mặt quyết tâm của Dư Húc, Phó Diễm Cúc mở miệng, cuối cùng vẫn đồng ý: “Được, đợi tôi về nói với cô ấy.”
