Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 196: Sự Khác Biệt Giữa Yêu Và Không Yêu

Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:41

“Ôi, Tô Hòa, các em về rồi à.”

Có lẽ nghe thấy tiếng động, Phó Diễm Cúc cũng từ trong nhà đi ra.

“Chị tư.” Tô Hòa cười chào.

“Cô.” Hai đứa trẻ cũng ngọt ngào gọi.

“Ừ, Tể Tể và Nữu Nữu ngoan quá.”

Phó Diễm Cúc vừa nhìn thấy hai đứa con của em trai mình, mắt liền sáng lên.

Không vì gì khác, chỉ là Tể Tể và Nữu Nữu, trông thật sự quá xinh xắn.

Đặc biệt là sau khi được Tô Hòa chăm chút, hai đứa trẻ trông hệt như những cậu ấm cô chiêu nhà giàu ở thành phố.

“Chị tư, sao chị không đợi em, đã trồng hết rau trong sân rồi? Chị và Uyển Nhi hai người tự làm, có vất vả không?”

[Fixed] Trước đây Tô Hòa đã bàn với Phó Diễm Cúc về việc trồng rau trong sân, sau đó Tô Hòa mãi vẫn chưa có thời gian bắt tay vào làm.

Phó Diễm Cúc càng bận rộn hơn, cả ngày đầu tắt mặt tối.

[Fixed] Hạt giống rau Tô Hòa đã để ở nhà từ lâu, nhưng mãi vẫn chưa có thời gian để trồng.

“Haizz, dù sao ở nhà rảnh rỗi cũng không có việc gì làm, chị nghĩ trồng rau sớm một chút, đến lúc đó có thể ăn, không cần ra ngoài mua rau nữa.”

Thật ra, tiền mua rau nấu cơm mỗi ngày cũng là một khoản chi không nhỏ.

Đừng nhìn cả nhà chỉ có mấy người, trong mắt Phó Diễm Cúc, số tiền này thật sự là rất nhiều.

Rau đều do Tô Hòa mua, nhưng về cơ bản bữa nào nhà cũng có thịt.

Thật lòng mà nói, ngay cả khi ở nhà họ Trần trước đây, trên bàn ăn cũng không thể bữa nào cũng có thịt.

Trước đây dù nhà họ Trần có thịt, cũng không đến lượt Phó Diễm Cúc và Trần Uyển Nhi ăn.

Còn khi đến nhà em trai cô, nhờ phúc của gia đình em trai, cô và Uyển Nhi cũng có thể ngày nào cũng được ăn thịt.

Đây là chuyện mà trước đây, nghĩ cũng không dám nghĩ.

Phó Diễm Cúc cảm thấy mình đã lợi dụng người ta, nên luôn muốn nhanh ch.óng bù đắp một chút.

Cô không hề cảm thấy Tô Hòa tiêu tiền hoang phí, cho rằng Tô Hòa phá gia chi t.ử.

Dù sao thì lúc đầu, mẹ cô Ngô Diễm Hoa đã nói, Tô Hòa là một người rất biết kiếm tiền.

Hơn nữa Tô Hòa từ nhỏ đã lớn lên ở thành phố, chắc chắn trước đây cũng ngày nào cũng có thịt ăn.

Không thể vì gả cho em trai cô, người ta muốn ăn thịt, mà mình làm chị lại ở nhà người ta nói này nói nọ được, đúng không?

Hơn nữa sau khi được Tô Hòa cứu, Phó Diễm Cúc có thể nói là có rất nhiều thiện cảm với Tô Hòa, cô còn sợ mình làm không đủ tốt, bị Tô Hòa ghét.

Tô Hòa làm gì cô cũng thấy đúng, huống chi chỉ là ngày nào cũng tiêu tiền mua thịt?

Hơn nữa cô là người được hưởng lợi, còn chưa đến mức không biết điều mà đi dạy đời người đã giúp mình.

“Làm gần xong chưa ạ? Em giúp chị.”

Tô Hòa nhìn cái sân được dọn dẹp sạch sẽ trước mắt, xắn tay áo lên định làm.

“Tô Hòa, xong hết rồi, Uyển Nhi bây giờ chỉ đang kiểm tra lại những hạt giống gieo chưa kỹ thôi, em không cần bận tâm đâu.” Phó Diễm Cúc vội nói.

Sao cô có thể để Tô Hòa, một tiểu thư từ nhỏ đã lớn lên ở thành phố, xuống ruộng được chứ.

Tuy nhiên cô không biết rằng, khi ở nông thôn, Tô Hòa đã tự mình dành hai ngày để trồng đầy rau trên mảnh đất sau nhà.

“Vậy được rồi.”

Đang nói chuyện, Phó Đình Hoa cũng đỗ xe xong đi vào.

[Fixed] “Sao thế? Mọi người đều đứng ở đây à? Ủa, chị, chị trồng rau trong sân rồi à?” Phó Đình Hoa nhìn cảnh tượng trước mắt, không khỏi hỏi.

“Ừ, đúng vậy, dù sao cũng không có việc gì làm, nên trồng rau luôn. À đúng rồi, chị có nấu chè đậu xanh, vào uống đi.” Phó Diễm Cúc cười nói.

Chè đậu xanh là do Tô Hòa dạy cô nấu trước đây, hôm đó buổi chiều rất nóng, Tô Hòa liền làm một ít.

Phó Diễm Cúc nhớ cách làm, nên đã nấu một ít để đợi Tô Hòa và mọi người về là có thể ăn.

Khi cả nhà đang ăn chè đậu xanh, Phó Diễm Cúc nhìn thấy trong nồi còn thừa rất nhiều, liền nói với Tô Hòa và mọi người: “Còn thừa nhiều quá, để chị múc một ít mang cho anh Dư.”

Tô Hòa rất đồng tình gật đầu, dường như nghĩ đến điều gì đó, lại hỏi: “À đúng rồi, sửa sang đến đâu rồi ạ?”

“Hôm nay đã đang ốp gạch men bên ngoài rồi.” Phó Diễm Cúc vừa múc chè đậu xanh vào bát vừa nói.

“Ừm, được, tiến độ cũng khá tốt nhỉ.”

“Hai cha con họ là người thật thà. Sợ không kịp tiến độ, làm lỡ việc của em, nên nhiều lúc họ làm đến tám chín giờ tối mới về.” Phó Diễm Cúc cười nói.

Tô Hòa ngẩn người, đây là điều cô không ngờ tới.

“Trễ một hai ngày, thực ra cũng không sao, bảo họ chú ý sức khỏe.”

“Chị nói với họ rồi, nhưng họ không nghe. Theo tốc độ này, có lẽ ngày kia là xong hết.” Phó Diễm Cúc nói.

“Nhanh vậy!” Tô Hòa không nhịn được kinh ngạc hỏi.

Trước đây nói thời gian thi công là mười lăm ngày, vậy là còn sớm hơn ba bốn ngày.

“Chị đi nói với hai người họ, nếu hoàn thành sớm, em cũng sẽ trả tiền công cho họ đủ mười lăm ngày, bảo họ đừng lo.” Tô Hòa cười nói.

Không ngờ cửa hàng của mình còn có thể khai trương sớm, đây thật sự là một bất ngờ lớn.

“Ừ, được, chị biết rồi. Vậy chị đi đây.”

Phó Diễm Cúc nói xong, liền vội vã đi, muốn đi chia sẻ tin vui này với cha con nhà họ Dư.

“Cửa hàng sắp khai trương rồi, đến lúc đó em cứ chờ anh kiếm tiền lớn, b.a.o n.u.ô.i em nhé.”

Tô Hòa đi đến trước mặt Phó Đình Hoa, nhân cơ hội sờ sờ mặt anh.

“Bao nuôi? Là ý gì?” Phó Đình Hoa nghi hoặc hỏi.

Ồ, quên mất, thời đại này còn chưa có từ bao nuôi.

“Không có gì, dù sao thì đến lúc đó em sẽ bắt đầu bận rộn rồi.”

“Được, có gì cần giúp đỡ, cứ nói với anh.”

Phó Đình Hoa nói xong lại nói: “Anh tan làm hoặc cuối tuần, đều có thể đến cửa hàng giúp em.”

“Anh không sợ bị đồng nghiệp nói à?” Tô Hòa cười hỏi.

“Sợ họ nói gì?” Phó Đình Hoa không hiểu.

“Anh là bác sĩ, đi giúp bán hàng, không sợ mất mặt à?” Tô Hòa ngẩng đầu, nhìn Phó Đình Hoa.

Dưới ánh nắng, làn da trắng nõn của cô càng thêm trong suốt, tôn lên vẻ đẹp của Tô Hòa.

“Không sợ, có gì mà phải sợ, trong mắt em anh là người nhát gan như vậy sao?”

Đối với những thứ hư danh đó, Phó Đình Hoa hoàn toàn không để tâm.

Nếu không thì lúc đầu, anh đã không thể cưới Tô Hòa.

Dù sao thì cưới một người vợ béo như vậy, mình chắc chắn sẽ luôn bị người ta dị nghị.

Thực ra lúc đầu không chỉ nguyên chủ Tô Hòa bị người ta bàn tán, mà Phó Đình Hoa cũng bị.

Mấy bác sĩ ở bệnh viện trước đây không thân với anh lắm, khi cùng anh trực ban, đều trực tiếp chế nhạo anh.

Trước mặt đã vậy, sau lưng không biết Phó Đình Hoa bị người ta nói thành cái gì nữa.

Nhưng lúc đầu Phó Đình Hoa đều một lòng nghiên cứu y thuật, hoàn toàn không để tâm họ nói gì.

Vậy nên sau này Phó Đình Hoa được thăng chức, còn những bác sĩ chế nhạo anh thì người chuyển đi, người bị điều đi.

Nhưng bây giờ Phó Đình Hoa chắc chắn không cho phép ai nói về Tô Hòa nữa, dù là trước mặt hay sau lưng, chỉ cần anh biết, anh cũng nhất định không để người đó yên.

Đây có lẽ là sự khác biệt giữa yêu và không yêu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.