Xuyên Thành Vợ Béo Ác Độc, Tôi Đưa Cả Nhà Đi Lên - Chương 301: Gừng Càng Già Càng Cay
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:57
Mà Lưu Nghị có tự biết mình đang đợi Phó Diễm Cúc ly hôn không?
Trong số rất nhiều người được giới thiệu cho Phó Diễm Cúc, người mà Ngô Diễm Hoa hài lòng nhất lại chính là Lưu Nghị.
Thật lòng mà nói, danh tiếng của Lưu Nghị ở trong thôn rất tốt.
Nhiều cô gái trong thôn đều thích anh ta, chỉ là bản thân anh ta lại tỏ ra lạnh nhạt, dường như chẳng ưng ai.
Gia đình họ Lưu dù sốt ruột vì con trai không chịu cưới vợ nhưng cũng chẳng có cách nào.
Vừa hay nhà họ Phó phát triển tốt như vậy, nhà họ Lưu trước đây từng đắc tội với Tô Hòa, sợ sau này bị cả thôn xa lánh nên mới nghĩ đến việc để con trai kết thông gia với nhà họ Phó.
Nhưng người thích hợp để kết thân trong nhà họ Phó bây giờ, nghĩ đi nghĩ lại, hình như cũng chỉ có một mình Phó Diễm Cúc.
Họ vẫn chưa biết Phó Diễm Cúc có thể sẽ không sinh con được nữa, chỉ nghĩ con trai mình tuổi cũng đã lớn mà vẫn chưa kết hôn, nhà họ Lưu cũng sốt ruột lắm.
Ban đầu, anh ta còn là hàng hot được các cô gái trong thôn tranh giành, bây giờ những người cùng tuổi đều đã lấy vợ hết cả, Lưu Nghị vẫn còn kén cá chọn canh.
Hết cách, ngày trước Lưu Nghị chỉ nghĩ Phó Đình Hoa còn tìm được một cô gái thành phố để cưới, anh ta cũng muốn tìm một người như vậy.
Thế nên đám con gái trong thôn, anh ta chẳng coi trọng ai, tự nhiên cũng chẳng thành đôi với ai.
Thế nhưng muốn tìm một cô gái thành phố chịu gả về nông thôn, đâu phải chuyện dễ dàng.
Trừ phi, nhà trai chấp nhận đi ở rể.
Đặc biệt là những gia đình chỉ có con gái, không sinh được con trai, họ rất sẵn lòng tìm con rể ở rể.
Tóm lại là một câu, tuyệt đối không cứu tế người nghèo, không để con gái gả về nông thôn làm nông, chịu khổ.
Ngày trước Lưu Nghị có quen một cô gái thành phố, hai người đều có ý với nhau.
Vì Lưu Nghị trông tuấn tú nên cô gái kia cũng một lòng một dạ với anh ta.
Nhưng gia đình cô ấy không đồng ý, muốn Lưu Nghị làm rể.
Thế nhưng ở rể vào thời đại này quả thực là một sự sỉ nhục đối với đàn ông, nhà họ Lưu đương nhiên không đồng ý.
Đặc biệt là mẹ của Lưu Nghị, bà làm ầm ĩ lên rất khó coi, không cho nhà gái chút mặt mũi nào, còn không cho Lưu Nghị tiếp xúc với cô gái kia nữa.
Cuối cùng, hai người dĩ nhiên là tan vỡ, bây giờ cô gái đó có lẽ đã lấy chồng rồi.
Thế nhưng sau chuyện đó, không biết Lưu Nghị có bị đả kích hay không, những cô gái mẹ anh ta giới thiệu, anh ta đều không hài lòng.
Thế nên đến tận bây giờ, chuyện hôn sự của anh ta vẫn chưa đâu vào đâu.
[Fixed] Tuy Phó Diễm Cúc đã qua một đời chồng, nhưng mẹ Lưu Nghị cũng coi như nhìn cô lớn lên.
Những thứ khác không nói, Phó Diễm Cúc thật sự rất siêng năng và đảm đang.
Tính tình cũng rất tốt, vô cùng ngoan ngoãn.
Mà tính cách Lưu Nghị lại bướng bỉnh, tìm một người vợ như Phó Diễm Cúc là vừa đẹp.
Thế nên mẹ Lưu Nghị càng nghĩ càng thấy chuyện này có thể thành, bèn đi tìm con trai Lưu Nghị để bàn bạc.
Lưu Nghị không ngờ, cả đời này mình luôn sống dưới cái bóng của Phó Đình Hoa, từ nhỏ đã bị người trong thôn đem ra so sánh với anh.
Trớ trêu thay, anh ta việc gì cũng không bằng Phó Đình Hoa.
Lúc nhỏ sự chênh lệch này có thể không rõ ràng, nhưng bây giờ, ha ha.
Niềm tự hào của cả thôn, nhìn mẹ mình xem, trước đây còn vì hào quang của mình bị Phó Đình Hoa che lấp mà gây khó dễ cho nhà họ Phó.
Bây giờ, lại bảo mình đi cưới chị gái của Phó Đình Hoa.
[Fixed] Thôi kệ, cưới ai mà chẳng là cưới? Nếu đã vậy, chi bằng cứ thuận theo ý gia đình mong muốn.
Dù sao cũng chỉ là sống cho qua ngày.
Thế nên anh ta cũng không phản đối chuyện kết thân với nhà họ Phó.
Mẹ Lưu Nghị hăm hở tìm đến Ngô Diễm Hoa, ấy thế mà, Ngô Diễm Hoa lại thật sự động lòng.
Chỉ là...
Bà biết con gái mình có thể không sinh con được nữa, đến lúc đó nhà họ Lưu chắc chắn sẽ làm ầm lên, nên vẫn từ chối khéo.
Còn về lý do, dĩ nhiên bà sẽ không nói con gái mình không còn khả năng sinh sản.
Bà chỉ nói, hai người chênh lệch tuổi tác hơi nhiều, không hợp lắm.
Nhưng mẹ Lưu Nghị dường như vẫn chưa từ bỏ, nói lần sau đợi Phó Diễm Cúc về, để Phó Diễm Cúc tự hỏi xem cô có ý đó không.
Ngô Diễm Hoa vừa thấy Tể Tể và Nữu Nữu về, liền biết Tô Hòa và mọi người đã về, còn nói lát nữa sẽ hỏi Phó Đình Hoa và Tô Hòa về chuyện của con gái.
Hết cách rồi, con gái bà còn trẻ như vậy, sao có thể thật sự không lấy chồng cả đời được?
Cuộc đời còn dài như vậy, không kết hôn sao được?
Theo bà thấy, Lưu Nghị thật sự rất tốt.
Siêng năng, tính tình cũng tốt.
Nếu không, anh ta cũng sẽ không từ nhỏ đã bị đem ra so sánh với con trai mình là Phó Đình Hoa.
Đầu tiên bà phải hỏi con trai Phó Đình Hoa, xem con gái Phó Diễm Cúc có thật sự không còn khả năng sinh sản nữa không.
Tô Hòa và Phó Đình Hoa hai người đi đến mảnh đất dốc trồng quýt đường, vừa đến nơi đã thấy người nhà họ Phó đang hừng hực khí thế đào hố trồng cây.
Tô Hòa và Phó Đình Hoa lập tức chào hỏi người nhà họ Phó.
“Tô Hòa, Đình Hoa, sao hai đứa lại về?” Thấy con trai út và con dâu út, Phó Đại Quân cũng vô cùng mừng rỡ.
“Đến giúp mọi người trồng cây ạ.” Tô Hòa cười đáp.
Phó Đại Quân còn chưa kịp mở miệng, Phó Quốc Khánh đã lập tức nói: “Ở đây đâu cần đến hai đứa, chúng tôi làm là được rồi. Trên núi nhiều côn trùng, hai đứa mau xuống núi đi.”
“Đúng vậy Tô Hòa, Đình Hoa, ở đây có chúng tôi là được rồi, hai đứa về trước đi.” Trương Tiểu Hoa cũng lên tiếng.
Phó Đình Hoa nhân lúc họ nói chuyện, quan sát những cây giống đã trồng xong, phát hiện người nhà mình quả không hổ là tay nghề làm nông cừ khôi.
Tô Hòa đã đưa phương pháp trồng cây cho họ, những cây giống họ trồng bây giờ, có khi để chính Tô Hòa trồng cũng không được tốt như vậy.
Cho nên, việc chuyên môn vẫn nên giao cho người chuyên nghiệp.
Dù sao cũng đã trồng trọt mấy chục năm rồi, Phó Đại Quân sao lại không hiểu chứ.
“Đã đến rồi thì con cũng giúp mọi người trồng.” Tô Hòa cười nói.
Thấy hai người không đi, người nhà họ Phó cũng không thể cứng rắn đuổi đi được.
Phó Đại Quân đành nói: “Vậy hai đứa giúp bỏ cây giống vào hố, việc đào hố và lấp đất cứ để chúng tôi lo.”
Tô Hòa:...
Phó Đình Hoa:...
Đây thật sự là đến giúp làm việc sao? Chỉ bỏ vào hố thôi à?
“Đúng vậy, không còn cuốc nữa mà phải không?” Phó T.ử Diệu cũng cười nói.
Người nhà họ Phó, không một ai muốn để vợ chồng Phó Đình Hoa làm việc đồng áng nữa.
Tô Hòa và Phó Đình Hoa bất đắc dĩ, đành phải giúp đặt cây giống vào những cái hố đã đào sẵn.
Làm việc khoảng một tiếng, hai người cũng cảm thấy ở lại không có gì thú vị, liền về trước.
Chủ yếu là, người nhà họ Phó làm quá tốt, không có gì cần hai người họ chỉ đạo cả.
Phó Đình Hoa tuy từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, nhưng từ khi anh đi học, gia đình đã không mấy khi gọi anh làm việc đồng áng nữa.
Cho nên, thực ra đối với việc trồng trọt, anh cũng chỉ có lý thuyết phong phú mà thôi.
Thế nhưng, gừng càng già càng cay à.
Việc trồng trọt này, giao cho người nhà họ Phó, vẫn là đáng tin cậy hơn.
Tô Hòa trước đây lúc nhỏ cũng từng làm nông, nhưng sao có thể so được với bố chồng cô, một người nông dân đã trồng trọt cả đời?
