Xuyên Thành Vợ Của Thiếu Gia Hắc Đạo - 8
Cập nhật lúc: 07/07/2026 17:04
【Ký chủ, nhiệm vụ của cô hoàn thành rất thuận lợi.】
【Chỉ còn một tuần nữa.】
【Cô sẽ được trở về thế giới ban đầu.】
Nhưng...
Tôi chẳng thể cười nổi.
Mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường.
Tôi vẫn đi dạy.
Vẫn về nhà.
Vẫn cùng Đàm Tranh ăn cơm.
Vẫn dắt A Hoàng đi dạo.
Chỉ là...
Mỗi đêm tôi tỉnh giấc.
Đàm Tranh đều nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.
Không chịu buông.
Hôm ấy.
Sau khi tan làm ở trường trở về.
Tôi vừa bước vào cửa.
Đã bị một đôi bàn tay lớn che kín mắt.
"Thiến Thiến."
"Anh dẫn em đến một nơi."
"Đi theo anh."
Tôi ngoan ngoãn để anh dắt đi.
Sau khi cửa xe mở.
Đàm Tranh cẩn thận đỡ tôi xuống.
Chúng tôi đi thêm một đoạn.
Dừng lại.
Chờ thêm một lúc.
Rồi anh mới nhẹ giọng nói.
"Mở mắt đi."
Tôi từ từ mở mắt.
Trước mặt tôi.
Là một tấm gương rất lớn.
Trong gương.
Tôi đang mặc một chiếc váy cưới trắng tinh.
Tôi chưa từng nhìn thấy nó.
Nhưng kỳ lạ thay.
Nó vừa vặn với tôi đến từng centimet.
Ngay phía trước.
Là một cánh cửa màu trắng.
Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa.
Trong khoảnh khắc ấy.
Vô số cánh hoa tung bay.
Một khu vườn rộng lớn hiện ra trước mắt.
Đẹp như trong mơ.
Giữa mùa đông.
Những khóm hồng trắng vẫn nở rực rỡ.
Tôi đứng trên tấm t.h.ả.m đỏ.
Ở đầu bên kia.
Đàm Tranh đang nhìn tôi.
Tôi bật cười.
Không ngờ...
Người đàn ông lúc nào cũng lạnh lùng ấy.
Lại chuẩn bị một màn cầu hôn cũ kỹ đến thế.
Mà hôm nay.
Nhân vật chính lại là tôi.
A Hoàng đeo chiếc khăn đỏ trên cổ.
Ngoan ngoãn ngồi bên cạnh.
Đàm Tranh chỉ khẽ ra hiệu.
Nó lập tức ngậm chiếc hộp nhẫn.
Chạy về phía chúng tôi.
Chiếc nhẫn dưới ánh nắng.
Lấp lánh đến ch.ói mắt.
Không có người chủ hôn.
Không có khách mời.
Không có người thân.
Không có bạn bè.
Chỉ có tôi.
Đàm Tranh.
Và A Hoàng.
Chúng tôi trao lời thề.
Nói được vài câu.
Đã bật khóc.
Nếu ngày mai tôi phải rời khỏi nơi này.
Thì hôm nay.
Tôi muốn yêu anh bằng tất cả những gì mình có.
Đàm Tranh nhìn tôi.
Khẽ cười.
"Từ ngày em gả cho anh."
"Chúng ta chưa từng có một đám cưới đúng nghĩa."
"Hôm nay..."
"Anh bù cho em."
"Miêu Thiến."
"Dù sau này em có trở về."
"Nhất định..."
"Đừng quên."
"Đã từng có một người yêu em như thế."
Hốc mắt anh đỏ hoe.
Rõ ràng rất muốn cười.
Nhưng nụ cười ấy.
Lại còn khó coi hơn cả khóc.
Đó...
Là ngày cuối cùng tôi ở thế giới này.
Tôi lặng lẽ hỏi hệ thống.
"Trong kết thúc của câu chuyện."
"Đàm Tranh sẽ sống thế nào?"
"Người từng bị gọi là phản diện..."
"Liệu có được hạnh phúc không?"
Hệ thống đáp.
【Xin lỗi.】
【Chương trình gặp lỗi.】
【Không thể tra cứu kết cục.】
Một cái kết...
Có thật sự quan trọng không?
Với những người chỉ có thể sống trong một câu chuyện.
Đương nhiên là quan trọng.
Trước khi rời đi.
Tôi ước một điều gần như không thể xảy ra.
Nếu có thể...
Tôi muốn gặp lại Đàm Tranh.
Muốn gặp lại A Hoàng.
Ở thế giới của tôi.
Nếu điều đó không thể.
Thì...
Xin hãy để họ quên tôi.
Thì ra...
Một năm trong thế giới của cuốn tiểu thuyết.
Chỉ tương đương...
Một ngày ở thế giới thực.
Cha gọi video cho tôi.
Khuôn mặt già đi đôi chút.
Nhưng tinh thần vẫn rất tốt.
Ông cười.
Ra hiệu cho tôi đừng lo.
Ca phẫu thuật rất thành công.
Mọi thứ đều ổn.
Tôi nhìn ông.
Trong lòng lại thấy kỳ lạ.
Rõ ràng mới phẫu thuật.
Sao lại hồi phục nhanh như vậy?
Sau khi cúp máy.
Tôi vẫn như mọi ngày.
Xuống dưới nhà đi dạo.
Hoàng hôn vẫn đẹp như cũ.
Hệ thống...
Không bao giờ xuất hiện nữa.
Nó đến rất đột ngột.
Và cũng rời đi một cách lặng lẽ.
Cuộc sống tưởng như vẫn bình yên như trước.
Chỉ có tôi biết.
Trong lòng mình.
Đã có một gợn sóng.
Ngày một lan rộng.
Không bao giờ trở lại như ban đầu nữa.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Không biết từ lúc nào.
Tôi cũng nảy ra ý định muốn nuôi một chú ch.ó ta.
Có lẽ...
Là vì quá nhớ A Hoàng.
Khoảng hai tháng sau.
Tôi ghé vào một cửa hàng thú cưng.
Vừa bước vào.
Ánh mắt tôi lập tức dừng lại ở một chú ch.ó vàng.
Nó giống A Hoàng đến lạ.
Màu lông.
Đôi mắt.
Cái đuôi luôn vẫy không ngừng.
Chỉ khác một điều.
Chân trái của nó không hề bị cà nhắc.
Tôi ngồi xuống.
Xoa đầu nó.
Rồi hỏi chủ cửa hàng.
"Chú ch.ó này bán bao nhiêu?"
Anh chủ mỉm cười.
"Xin lỗi."
"Nó là ch.ó tôi nuôi."
"Không bán."
Tôi ngẩng đầu lên.
Nhìn người trước mặt.
Rồi c.h.ế.t lặng.
Trong khoảnh khắc ấy.
Mọi âm thanh như biến mất.
Tôi đứng bất động rất lâu.
Lâu đến mức chiếc túi trên tay bất ngờ rách ra.
Mấy củ khoai tây lăn đầy xuống đất.
Người đàn ông trước mặt vội ngồi xổm xuống.
Giúp tôi nhặt từng củ.
Tôi nhìn anh.
Nước mắt lập tức trào ra.
Không kịp suy nghĩ.
Tôi ôm chầm lấy anh.
Khóc đến nghẹn thở.
"Anh..."
"Sao bây giờ mới đến..."
Người đàn ông khựng lại.
Hai tay lơ lửng giữa không trung.
Một lúc lâu mới lúng túng nói.
"Xin lỗi..."
"Cô nhận nhầm người rồi."
Tôi lùi lại.
Đỏ hoe mắt.
"Anh..."
"Không phải Đàm Tranh sao?"
Anh giống hệt.
Giống đến mức khiến tôi không thể tin nổi.
Người đàn ông gật đầu.
"Tôi đúng là Đàm Tranh."
"Nhưng..."
"Tôi không quen cô."
Tim tôi như bị bóp nát.
Lúc ấy.
Tôi mới để ý.
Cánh tay anh sạch sẽ.
Không còn những vết sẹo chằng chịt.
Tôi chợt hiểu.
Họ thật sự đã đến thế giới này.
Chỉ là...
Đã quên mất tôi.
Có lẽ.
Quá khứ của Đàm Tranh cũng đã thay đổi.
Anh không còn bị bắt cóc.
Không phải đ.á.n.h quyền đen.
Không phải chịu đói.
Không phải sống trong bóng tối.
Ở thế giới này.
Anh chỉ là một người bình thường.
Có một cuộc sống bình yên.
Đó chẳng phải chính là điều tôi từng cầu nguyện sao?
Tôi vẫn luôn mong.
Anh được hạnh phúc.
Chỉ cần hạnh phúc là đủ.
Nhưng...
Tại sao đến lúc điều ước thành sự thật.
Tôi vẫn thấy không cam lòng?
Có lẽ...
Con người vốn là sinh vật tham lam.
Tôi thất thần bước ra khỏi cửa hàng thú cưng.
Vừa ra ngoài.
Trời bỗng đổ mưa như trút.
Tôi đứng dưới mái hiên.
Nhìn dòng người vội vã chạy mưa.
Trong lòng trống rỗng.
Trước đây.
Tôi từng nghĩ.
Nếu một ngày nào đó.
Có thể gặp lại Đàm Tranh.
Cho dù anh không còn nhớ tôi.
Cho dù chỉ là người xa lạ.
Tôi cũng sẽ thấy mãn nguyện.
Nhưng khi điều ấy thật sự xảy ra.
Tôi mới biết.
Tôi không làm được.
Tôi không chấp nhận nổi.
Giá như...
Tôi đừng tham lam như thế.
"Miêu tiểu thư!"
"Chờ một chút!"
Giọng nói quen thuộc phía sau khiến tôi gần như phản xạ mà quay đầu.
Đàm Tranh cầm một chiếc ô.
Vội vàng chạy về phía tôi.
Tôi nhìn anh.
Ánh mắt lập tức sáng lên.
"Anh..."
"Anh nhớ tên tôi sao?"
Hy vọng vừa nhóm lên.
Anh đã cười áy náy.
"Không phải."
"Ban nãy cô làm rơi thẻ công tác."
"Còn..."
"Rơi luôn một củ khoai tây."
"Trả cô."
Hy vọng.
Lại một lần nữa tan biến.
Đàm Tranh đưa chiếc ô về phía tôi.
"Mưa lớn quá."
"Cô cầm ô đi."
"Mai trả tôi cũng được."
Tôi cúi đầu.
Nhìn A Hoàng đang ngồi bên chân anh.
Nó vẫn vui vẻ vẫy đuôi.
Giống hệt trước đây.
Tôi mỉm cười.
Nhận lấy chiếc ô.
"Được."
"Vậy..."
"Ngày mai gặp."
Sau đó.
Hễ rảnh là tôi lại ghé cửa hàng thú cưng.
Lúc thì mua đồ cho ch.ó.
Lúc thì mua thức ăn.
Lúc thì chỉ đứng nói chuyện vài câu.
Có một hôm.
Trong trường có việc.
Tôi tan làm rất muộn.
Đến lúc chạy sang.
Cửa hàng đã đóng.
Tôi đành quay về.
Vừa bước ra cổng trường.
Đã nhìn thấy Đàm Tranh.
Anh đang dắt A Hoàng đứng trước cổng.
Vừa nói chuyện với bác bảo vệ.
Vừa như đang chờ ai đó.
Tôi giả vờ không nhìn thấy.
Cúi đầu đi ngang qua.
"Miêu Thiến."
Anh gọi.
Tôi quay lại.
Làm ra vẻ ngạc nhiên.
"Ơ?"
"Anh cũng ở đây à?"
Đàm Tranh gãi gãi mũi.
Ánh mắt hơi mất tự nhiên.
"À..."
"Tôi dắt ch.ó đi dạo."
"Đi một vòng..."
"Đến đây luôn."
Tôi gật đầu.
"Vậy anh đi tiếp đi."
"Cũng muộn rồi."
Thật ra.
Gần đây tôi khá bận.
Điện thoại liên tục nhận tin nhắn.
Đàm Tranh nhìn tôi.
Do dự rất lâu.
Cuối cùng vẫn hỏi.
"Dạo này..."
"Cô bận lắm sao?"
Tôi lắc đầu.
"Không hẳn."
"Chỉ là gần đây bận đi xem mắt."
"Có một đối tượng nói nhà anh ấy nuôi một con mèo tai cụp."
"Nghe thú vị lắm."
"Tôi định sang xem."
Tôi cố tình nói vậy.
Muốn thử phản ứng của anh.
Quả nhiên.
Anh mắc bẫy ngay.
Đàm Tranh im lặng suy nghĩ một lúc.
Rồi nghiêm túc nói.
"Nhà tôi..."
"Chó còn biết nằm ngửa."
"Biết ngồi dậy."
"Đừng đi nhà người đó."
Tôi bật cười.
"Thật sao?"
"A Hoàng."
"Mày giỏi vậy từ bao giờ thế?"
A Hoàng vui vẻ sủa một tiếng.
Như đang phối hợp diễn.
Sau này.
Tôi dẫn Đàm Tranh về gặp cha.
Nếu phải nói một câu.
Thì...
Tôi đã yêu cùng một người đến hai lần.
Lần đầu.
Cưới trước.
Yêu sau.
Lần thứ hai.
Yêu trước.
Rồi mới cưới.
Cho đến một ngày sau khi kết hôn.
Tôi tan làm trở về.
Đàm Tranh bỗng ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Khóc như một đứa trẻ.
Anh nhớ lại tất cả rồi.
Có lẽ...
Phản xạ của anh quá chậm.
A Hoàng đã nhận ra tôi từ rất lâu.
Chỉ có anh.
Vẫn ngơ ngác mãi.
Nhưng không sao.
Dù có quên đi một lần.
Tôi vẫn biết.
Trái tim anh.
Chưa từng quên cách yêu tôi.
— Hết —
