Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Của Đoàn Trưởng - Chương 273
Cập nhật lúc: 26/02/2026 20:13
Trong phòng khách, Đại Bảo và Nhị Bảo gặm táo ngọt lịm vừa ngọt vừa giòn, vô cùng ngon.
Hai đứa trẻ một miếng ăn đến đôi má hơi phúng phính phồng lên.
Nhị Bảo lúc gặm táo, không nhịn được hỏi: "Anh ơi, đi học có vui không?"
Vừa rồi ăn cơm trưa, Nhị Bảo còn đặc biệt đeo cặp sách mới của Đại Bảo, đến lúc này vẫn đeo, không chịu bỏ xuống.
Túi đeo chéo màu xanh quân đội dây hơi dài, Nhị Bảo đeo đến ống quần.
Đại Bảo có chút do dự, lúc đầu đi học đương nhiên là vui, có rất nhiều bạn nhỏ, nhưng Đại Bảo vẫn muốn đi theo mẹ chạy khắp nơi hơn.
Đại Bảo cuối cùng vẫn gật đầu: "Vui, nhưng anh nhớ mẹ hơn!"
Trước đó Đại Bảo vô cùng ghen tị cha mẹ đưa Nhị Bảo đi thành phố.
Đại Bảo ba miếng hai miếng ăn xong quả táo, Nhị Bảo gặm từng miếng nhỏ quả táo ngọt của cậu bé, nghĩ đến việc mình ngày nào cũng được đi theo mẹ, Nhị Bảo vô cùng vui vẻ, lắc cái m.ô.n.g nhỏ.
"Nhị Bảo, cặp sách của anh có nặng không?" Lúc mới bắt đầu đi học, Đại Bảo vô cùng quý chiếc cặp sách mới của mình, đeo rất lâu vẫn cảm thấy chưa đủ.
Nhị Bảo lắc đầu gặm táo cảm thấy một chút cũng không nặng.
Đợi hai đứa trẻ ăn xong hoa quả, tiêu thực rồi, Giang Ngu định đưa hai đứa đi ngủ trưa.
Liền thấy Nhị Bảo đeo chiếc cặp sách màu xanh quân đội to đùng đã rủ xuống ống quần.
Giang Ngu: "?"
"Mẹ, Nhị Bảo lớn lên cũng phải đi học ạ?" Nhị Bảo vừa hỏi, Giang Ngu sợ Nhị Bảo đi đường bị cặp sách của Đại Bảo làm vướng chân, vừa để chiếc cặp sách to đùng Nhị Bảo đeo sang một bên.
"Đợi Nhị Bảo lớn bằng anh, mẹ đưa Nhị Bảo đi học!" Giang Ngu xõa mái tóc đen nhánh ra.
Nhị Bảo không nhịn được cười trộm.
Lúc Hạ Đông Đình vào phòng, thấy hai đứa trẻ mỗi đứa rúc vào Giang Ngu ngủ.
Giang Ngu lúc này đang dựa vào đầu giường, mở hệ thống thương thành, xem đồ cô đăng lên thương thành bán thế nào?
Tuy nhiên Hạ Đông Đình còn có việc, không thể ngủ trưa cùng hai đứa trẻ.
Hạ Đông Đình đi đến bên giường bế Nhị Bảo ngồi lên đùi, đuôi lông mày lạnh lùng mềm mại, trầm giọng nói: "Nhị Bảo ngủ đi, cha còn có việc!"
Vừa nói ánh mắt anh rơi trên người Giang Ngu.
Giang Ngu vẫn định chung sống tốt với người đàn ông Hạ Đông Đình này, trước mắt chung sống không tệ, bế Nhị Bảo từ trong lòng người đàn ông trước mặt ra, để người đàn ông Hạ Đông Đình này đi làm việc.
Tuy nhiên Hạ Đông Đình mãi không đi.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào đôi mắt thâm thúy tuấn tú vô cùng đẹp mắt, nhưng Giang Ngu cũng chỉ thưởng thức một lúc: "Anh tư, còn có việc khác?"
Giang Ngu còn đợi người đàn ông có việc gì, nhân lúc hai đứa trẻ đùa nghịch không chú ý, Hạ Đông Đình bóp cằm Giang Ngu hôn, bàn tay to lớn đè sau gáy Giang Ngu, hôn người đến môi sưng đỏ, không thở nổi, mới buông người ra.
Nụ hôn vừa rồi Hạ Đông Đình hôn kịch liệt lại dùng sức, Giang Ngu vùi vào n.g.ự.c người đàn ông thở hổn hển, không dám tin việc của người đàn ông này là hôn cô.
Giang Ngu dựa vào giường nhìn người đàn ông cầm vành mũ rời đi không xa, môi sưng đỏ, khẽ mím một cái cũng đau.
Lúc Hạ Đông Đình ra khỏi cửa, Khổng đoàn trưởng cũng vừa vặn ra ngoài, liền thấy Đoàn trưởng Hạ cao lớn đĩnh đạc sắc mặt vốn luôn lạnh lùng môi mỏng khẽ nhếch, tâm trạng không tệ.
Khổng đoàn trưởng lúc này nghĩ đến lời vợ mình, vẫn chưa dám tin Đoàn trưởng Hạ tìm được một cô vợ ở quê không chỉ biết làm bánh ngọt còn biết sửa đồng hồ?
Phải biết lúc này người biết sửa đồng hồ đều là người tài giỏi, hiếm gặp lắm.
Lại nghĩ đến dáng vẻ vợ Đoàn trưởng Hạ, Khổng đoàn trưởng đều nghi ngờ Đoàn trưởng Hạ đây là tìm được một đối tượng ưu tú như vậy ở đâu dưới quê.
Khổng đoàn trưởng đều nghi ngờ vợ Đoàn trưởng Hạ sửa đồng hồ này là do Đoàn trưởng Hạ dạy.
Khổng đoàn trưởng lúc này chào hỏi vừa nói: "Hạ đoàn, muốn ra ngoài? Cùng đi?"
Hạ Đông Đình bèn cùng Khổng đoàn trưởng xuống lầu, Khổng đoàn trưởng thấy những ngày này từ khi vợ Đoàn trưởng Hạ đưa hai con đến tùy quân, Đoàn trưởng Hạ có khói lửa nhân gian hơn nhiều.
"Hạ đoàn, buổi trưa em dâu có phải làm món ngon gì đợi cậu về không?"
Từ khi Giang Ngu đưa hai con đến tùy quân, Hạ Đông Đình gần như bữa nào ở nhà cũng có món ngon tâm trạng càng tốt hơn, đôi mắt lạnh lùng nhu hòa, nhưng lời nói khiêm tốn trả lời: "Làm một ít thức ăn! Chị dâu bữa trưa không làm món ngon đợi Khổng đoàn trưởng cậu à?"
Khổng đoàn trưởng thầm nghĩ vợ ông ấy tuy bây giờ là công nhân nhà ăn, món ngon trong nhà thì có.
Nhưng chị dâu Miêu vô cùng tiết kiệm, cũng chỉ có thịt thái lát xào rau xanh, hoặc là nghêu hầm rau, mấy món ngon, ăn đi ăn lại, mùi vị cũng chỉ có thế.
Mùi cơm nước nhà Đoàn trưởng Hạ bên cạnh thơm hơn nhà ông ấy nhiều.
Cộng thêm hôm nay vợ ông ấy bị chuyện vợ Đoàn trưởng Hạ biết sửa đồng hồ làm cho kinh ngạc không thôi, đâu còn tâm trí làm món ngon!
Lúc này Khổng đoàn trưởng biết Giang Ngu biết sửa đồng hồ, thật sự có chút tò mò về cô vợ Đoàn trưởng Hạ tìm được này: "Hạ đoàn, ban đầu cậu và em dâu quen nhau thế nào? Em dâu là thanh niên trí thức? Chuyện sửa đồng hồ này có phải cậu dạy không?"
Lúc xuống lầu, Hạ Đông Đình ngược lại không ngờ Khổng đoàn trưởng bát quái như vậy, bèn ngắn gọn tỏ ý Giang Ngu là đối tượng mẹ Hạ tìm cho anh, hai người xem mắt quen biết.
Còn về chuyện sửa đồng hồ này thật sự không phải anh dạy.
Khổng đoàn trưởng: "?"
Khổng đoàn trưởng lúc này vừa nghĩ đến vợ Đoàn trưởng Hạ cưới không chỉ ngoại hình vô cùng tốt, lên được phòng khách xuống được nhà bếp, còn biết làm không ít bánh ngọt, bây giờ lại biết sửa đồng hồ, Khổng đoàn trưởng lúc này thật sự vô cùng ghen tị với vận may của Đoàn trưởng Hạ.
Nghĩ đến mấy người Triệu đoàn trưởng, Tiết đoàn trưởng, Thẩm đoàn trưởng, Đoàn trưởng Trình, Thiệu đoàn trưởng, Phương đoàn trưởng vô cùng đồng cảm với Đoàn trưởng Hạ, Khổng đoàn trưởng cảm thấy sau này có kịch hay để xem rồi.
Khổng đoàn trưởng không nhịn được tò mò nói: "Hạ đoàn, em dâu thật sự không phải đối tượng cậu tự mình yêu đương à?"
-
Nhà họ Tô mấy tòa nhà bên cạnh.
Lúc cả nhà họ Tô ăn cơm trưa.
"Gia Ngưng, hôm nay em đưa Gia Dung đến nhà chị dâu Tống à?" Tô Vệ Đông vừa gắp thức ăn vừa hỏi.
