Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 1
Cập nhật lúc: 27/01/2026 16:04
Đầu tháng Một, thời tiết lạnh nhất trong năm.
Dù là Quan Nội nơi tương đối ấm áp, tuyết rơi rồi tan, tan rồi lại rơi vẫn đọng lại một lớp mỏng trên con đường đất dẫn vào làng.
Nghiêm Tuyết xách giỏ đi chợ về từ đầu làng, nhiều nhà đã bắt đầu nấu cơm.
Nghiêm Gia Trang nơi cô ở không lớn, cả làng chỉ có chưa đến hai trăm hộ. Trong làng không có cửa hàng bách hóa, muốn mua bán nông sản dư thừa phải ra chợ phiên ở các thôn làng lân cận, năm ngày mới họp một lần.
Chợ Đại Triệu hôm nay ở khá xa, đi lại mất hơn 15 cây số thế nên không tránh khỏi tốn nhiều thời gian.
Nghiêm Tuyết dậm dậm tuyết trên giày ở ngoài cổng, vừa vào sân đã thấy một bóng người như con khỉ chui ra khỏi cửa nhà mình.
Khu sân này của nhà họ Nghiêm không lớn, có bốn gian nhà chính, nơi tám miệng ăn của gia đình bác cả và bà nội hai góa bụa đang sống. Một gian rưỡi nhà phụ phía đông là cha Nghiêm xây thêm khi kết hôn, bây giờ là chỗ ở của Nghiêm Tuyết và em trai Nghiêm Kế Cương. Vì nhỏ nên khoảng cách từ nhà đến cổng chỉ khoảng năm sáu mét.
Nghiêm Kế Tông, con trai mười một tuổi của bác cả bám tay vào khung cửa, cười hềnh hệch và la lên: "Mày, mày đừng, đừng bắt chước, người khác nói chuyện nữa nha! Tao, tao không bắt chước người, người nói chuyện nha!"
Nghiêm Tuyết không cần nghĩ cũng biết em trai Nghiêm Kế Cương bây giờ chắc chắn đang đỏ bừng mặt vì tức, càng sốt ruột lại càng không nói ra được một câu trôi chảy.
Từ khi cha Nghiêm bị đá lở trên núi đè c.h.ế.t vào năm ngoái, không may nhìn thấy t.h.i t.h.ể bê bết m.á.u thịt của cha, Nghiêm Kế Cương mới chín tuổi đã mắc tật nói lắp. Đêm nào thằng bé cũng gặp ác mộng, thỉnh thoảng còn bị co giật.
Chứng nói lắp do tâm lý này thực ra có thể chữa khỏi nhưng hoàn cảnh của họ không cho phép. Bọn trẻ ranh như Nghiêm Kế Tông ngày nào cũng bắt chước Nghiêm Kế Cương nói chuyện, coi đó là trò vui khiến Nghiêm Kế Cương càng không dám mở miệng, thậm chí không dám ra ngoài.
Quả nhiên bên trong vọng ra giọng nói lắp bắp: "Anh, anh như, như vậy chính, chính là..."
"Tao, tao, tao chính là!" Nghiêm Kế Tông tiếp tục bắt chước, không nhịn được cười đến lăn lộn.
Nghiêm Tuyết nhìn thấy, bước nhanh tới vỗ vào gáy cậu ta một cái: "Làm bài tập xong chưa mà chạy lung tung thế?"
Lực vỗ không hề nhẹ, tạo ra tiếng "chát" giòn tan.
Nghiêm Kế Tông lập tức đau đớn ôm đầu, quay lại thấy là cô thì suýt nhảy dựng lên: "Tao chỉ đùa với Kế Cương thôi, mày đ.á.n.h tao làm gì?"
"Em chỉ đùa với anh thôi, đ.á.n.h anh lúc nào?"
Trên mặt Nghiêm Tuyết không hề có vẻ tức giận, thậm chí còn mỉm cười trả lại lời cậu ta.
Nói với một đứa trẻ ranh như thế này rằng không nên lấy khuyết điểm của người khác ra mà trêu chọc, rằng sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của người khác là vô ích. Bố mẹ chúng còn không thèm quản, nói đó chỉ là trẻ con đùa giỡn với nhau, còn trách cô làm quá. Cô cũng lười giáo d.ụ.c con trai cho người khác, dứt khoát thấy một lần thì "đùa" với cậu ta một lần, xem lúc nào thì cậu ta mới nhớ.
Thấy cậu ta rõ ràng bị nghẹn lời, Nghiêm Tuyết thậm chí còn giơ tay lên: "Nếu anh thấy vỗ mạnh quá, em vỗ lại lần nữa, lần này đảm bảo nhẹ nhàng thôi."
Nghiêm Kế Tông mà dám để cô vỗ lại thì có ma mới tin, lần trước cậu ta tin rồi, suýt nữa bị cô vỗ cho ngã ra đất.
Cậu ta vừa ôm đầu vừa chạy: "Tao đâu có ngốc."
Xem ra cũng không phải không nhớ.
Nghiêm Tuyết lúc này mới bước vào cửa hỏi em trai đang đứng ở cửa phòng trong: "Kế Tông đến tìm em chơi à?"
Không phải cô hỏi thừa, Nghiêm Kế Tông là đứa không chịu ngồi yên, đã đến vài lần và thấy Nghiêm Kế Cương không thích ra ngoài lại càng không thích nói chuyện nên cũng đã lâu rồi không chạy đến đây nữa.
Khi nói câu này, Nghiêm Tuyết nói với tốc độ chậm rãi, giọng điệu tự nhiên và thoải mái như thể chỉ hỏi bâng quơ.
Đây là điều cô nghe được ở kiếp trước, môi trường ngôn ngữ thoải mái, chậm rãi có thể giúp bệnh nhân bớt căng thẳng, cải thiện hiệu quả việc nói khó khăn.
Nói ra thì cô đã xuyên không được một năm, có lẽ còn sớm hơn. Dù sao thì từ khi bị đập đầu cách đây một năm, trong đầu cô đã có thêm một đoạn ký ức khác. Hai đoạn ký ức không ngừng tranh đấu trong đầu cô khiến cô bị ốm gần nửa năm, đến bây giờ vẫn chưa rõ mình là hồn xuyên hay t.h.a.i xuyên.
Nhưng hai đoạn ký ức cách nhau gần sáu mươi năm lại có một điểm tương đồng, đều là vừa mất cha.
Chỉ là một bên là cha ruột, một bên là cha dượng; một bên bỏ lại cô một mình, một bên lại để lại cho cô một người em trai cùng mẹ khác cha.
Còn về mẹ, người mẹ kiếp trước đã sớm bỏ đi, cô không có nhiều ấn tượng; người mẹ kiếp này thì rất thương con, dù rơi vào hoàn cảnh nào cũng không bỏ rơi cô. Tiếc là đoản mệnh, sinh Nghiêm Kế Cương chưa được mấy năm thì đã ốm qua đời, để lại cô, một người không mang họ Nghiêm nhưng có một nửa là do cha dượng nuôi lớn.
Vì vậy Nghiêm Tuyết và người em trai này thực sự là nương tựa vào nhau mà sống. Hai tháng cô ốm nặng nhất cũng là Nghiêm Kế Cương nén sợ hãi để chăm sóc cho cô.
Không có người ngoài, Nghiêm Kế Cương quả nhiên không còn căng thẳng nữa, bắt chước chị nói chậm lại: "Không phải, anh ấy đến... đưa đồ, nói là... bác dâu cả cho."
Dù vẫn còn rất khó khăn nhưng dù sao cũng không còn lắp bắp nữa.
Theo hướng tay em trai chỉ, Nghiêm Tuyết nhìn thấy trên bếp lò cạnh nồi lớn bốn chiếc bánh ngô vàng óng đặt trong một chiếc đĩa sành thô.
Đây là một điều lạ lùng, mặc dù khi cha Nghiêm qua đời, Nghiêm Tuyết mới mười bảy tuổi, quyền giám hộ của hai chị em đều thuộc về gia đình bác cả. Nhưng dù là chuyện sinh hoạt hay trả số tiền mà Nghiêm Tuyết vay của đội để chữa bệnh trước đó đều do Nghiêm Tuyết tự tìm cách, phía bên kia chưa từng đưa cho họ một hạt gạo nào.
Hơn nữa Nghiêm Gia Trang nổi tiếng là nơi trồng khoai lang vì đất sâu và tơi xốp, thoát nước tốt, đặc biệt thích hợp để trồng khoai lang, hơn 70% sản lượng lương thực là khoai lang. Ngay cả khi hấp lương khô họ cũng phải dùng men khoai lang, bóc vỏ khoai lang chín và trộn vào bột để lên men lần đầu sau đó trộn thêm bột mì trắng để lên men lần hai. Bình thường phụ nữ và trẻ con không thể nhìn thấy các loại lương thực khác, lương khô chỉ dành cho đàn ông đi làm đồng.
Bánh bột đậu được làm chắc chắn bằng bột ngô còn trộn thêm một phần tư đến một phần ba bột đậu nành, nướng ở thành nồi, phần trên mềm xốp, phần dưới giòn tan, rất thơm ngon. Bác dâu cả mà lại nỡ lòng mang món này cho họ sao?
Phản ứng đầu tiên của Nghiêm Tuyết là "vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo".
Nghiêm Kế Cương đối với gia đình bác cả cũng rõ ràng đã không còn cái nhìn thân thiết nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ lo lắng: "Họ, họ lại, lại muốn làm gì nữa?"
Gia đình này có tiền án, ban đầu khi cha Nghiêm qua đời do tai nạn, trách nhiệm thuộc về làng Vương gia bên cạnh, nơi đang dùng t.h.u.ố.c nổ để khai thác đá trên núi. Dù sao cũng là một mạng người, làng Vương gia ít nhiều cũng bồi thường một chút tiền. Bác dâu cả nhà họ Nghiêm đi nhận, về nhà thậm chí còn không nhắc gì đến hai chị em, nhét tất cả vào túi của mình.
Nếu không phải vì chuyện này, Nghiêm Tuyết cũng sẽ không chạy đến lý luận với họ rồi bị đập đầu, nằm trên giường gần nửa năm.
"Không sao, mặc kệ bà ấy có ý đồ gì cũng cần chúng ta đồng ý hợp tác."
Hai kiếp cộng lại, Nghiêm Tuyết đã gặp quá nhiều khó khăn và đều đã vượt qua nên cũng không quá lo lắng. Cô cởi chiếc giỏ ra đặt xuống đất: "Vừa đúng lúc khoai tây ở bên Đại Triệu bán đắt hơn bên mình một xu, một đồng chín xu một cân. Chị tiện thể mua một con cá muối ở chợ, ngày mai ngâm một lát rồi chiên với củ cải, ăn với cái bánh này, cũng đỡ phải mất công nấu nướng."
Thời kỳ kinh tế kế hoạch, vật chất khan hiếm, ăn no đã là điều không dễ, cá muối trở thành thứ tốt trong những thứ tốt.
Nghe có đồ ăn ngon, mắt Nghiêm Kế Cương sáng lên.
Nhưng rất nhanh, thằng bé lại do dự: "Chị, chúng ta, chúng ta còn nợ đội bao nhiêu tiền?"
"Nợ tiền thì không ăn cơm à?" Nghiêm Tuyết xoa đầu em: "Chị đi bộ mấy chục cây số cả ngày nay, đói c.h.ế.t rồi. Em qua đây giúp chị nhóm lửa đi."
Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, sự chú ý của Nghiêm Kế Cương lập tức bị chuyển hướng. Nó đáp một tiếng rồi chạy đi nhóm lửa, tay kéo quạt gió, miệng không quên quan tâm chị: "Hay là... chị ăn, ăn một cái bánh trước đi?"
"Chút nữa ăn cũng chẳng chênh lệch bao nhiêu thời gian." Nghiêm Tuyết dọn dẹp xong chiếc giỏ rồi lấy số tiền kiếm được hôm nay ra bắt đầu tính toán.
Nghiêm Gia Trang không giống làng Vương gia bên cạnh có mỏ đá, tất cả đều trông chờ vào đồng ruộng. Mỗi năm sau vụ thu hoạch, lương thực sẽ được phân chia cho từng nhà dựa trên điểm công.
Nhà nào kiếm được nhiều điểm công hoặc có đất tự canh tác năng suất cao, phần dư ra có thể bán cho trạm thu mua đổi lấy một chút thu nhập ít ỏi; nếu nhà nào đông con, ít lao động thì phải mua lại lương thực từ đội, có thể sẽ nợ tiền của đội.
Nghiêm Tuyết năm ngoái ốm gần nửa năm, nhà nuôi mười mấy con gà, chỉ nhờ bán trứng gà mới miễn cưỡng duy trì được cân bằng thu chi, không thể nghĩ đến chuyện trả nợ. Thời đại này buôn bán còn phạm pháp. Dù cô có dám mạo hiểm làm lại nghề cũ, đến bờ biển mua cá về bán ở các làng, lợi nhuận kiếm được cũng rất hạn chế, hoàn toàn là "muối bỏ bể".
Và vấn đề nan giải nhất hiện nay không phải là tiền mà là vấn đề tâm lý của Nghiêm Kế Cương.
Năm ngoái thằng bé đã không đến trường, học phí đã nộp xong nhưng nó lại lén lút chạy về, khi cô phát hiện ra thì mặt nó trắng bệch. Qua Tết là thằng bé tròn mười tuổi, lẽ nào lại không đến trường sao?
Ngay cả khi cô có thể dạy thằng bé đọc chữ, làm toán ở nhà, lẽ nào nó có thể trốn ở nhà cả đời, không gặp ai?
Nghĩ vậy, Nghiêm Tuyết ăn bánh chậm lại. Nghiêm Kế Cương ngồi đối diện thấy vậy, tưởng chị không nỡ ăn hết, cúi đầu nhìn cái bánh của mình, bẻ một nửa chưa c.ắ.n đưa cho chị: "Em ăn không hết."
"Chị cũng ăn không hết." Nghiêm Tuyết lấy lại tinh thần, đẩy cái bánh trở lại. Cô uống một ngụm canh cải thảo bên cạnh, trầm ngâm hỏi em trai: "Kế Cương, nếu chúng ta đổi chỗ ở, em có dám thử ra ngoài không?"
Nghiêm Kế Cương khựng lại, mở miệng muốn nói gì đó nhưng không nói ra được, chỉ có thể cúi đầu, mặt đầy vẻ xấu hổ.
Nghiêm Tuyết không nhắc lại nữa, ăn xong dọn dẹp bát đũa và nồi, khi quay lại thì Nghiêm Kế Cương đã lau sạch bàn, lấy vở và b.út chì đặt lên bàn chờ cô dạy học.
Đêm hôm đó, Nghiêm Kế Cương lại gặp ác mộng.
Người bên cạnh vừa thay đổi nhịp thở, Nghiêm Tuyết đã nhận ra, cô đưa tay vỗ nhẹ qua lớp chăn, đợi thằng bé hoàn toàn tỉnh táo, cô khoác áo bông đứng dậy đi rót một cốc nước ấm.
Nghiêm Kế Cương khẽ cảm ơn, uống xong lại nằm lại vào chăn, rõ ràng sợ hãi tột độ nhưng vẫn nhắm mắt giả vờ như có thể ngủ lại được.
Có một khoảnh khắc, Nghiêm Tuyết nghĩ đến người cha kiếp trước của mình.
Trước khi xuyên không, cô luôn ở trong bệnh viện chăm sóc người cha ốm nặng. Khoảng thời gian cuối đời cha nằm viện cũng như vậy, rõ ràng bị bệnh tật hành hạ không thể ngủ được nhưng sợ làm ồn đến cô, cứ gồng mình không dám trở mình.
Cũng không biết có phải ông trời thấy cô chỉ còn lại một mình nên mới đá cô trở lại thập niên sáu mươi này rồi lại cho cô một người thân ruột thịt không.
Hay là vì cô bị cô bé nằm giường bên cạnh rủ rê đọc một cuốn tiểu thuyết?
Trong cuốn tiểu thuyết đó tuy cũng có một nhân vật tên là Nghiêm Tuyết nhưng vận may của người ta tốt hơn cô nhiều, không chỉ đầu t.h.a.i tốt mà chồng còn là một kỹ sư cấp cao của viện nghiên cứu.
Điều không may duy nhất là những năm đầu hỗn loạn đã hủy bỏ mối hôn ước từ nhỏ, mà đối phương dường như cầm kịch bản "bị từ hôn rồi trở lại báo thù", không cần đến "ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây", hai mươi năm sau đã quay lại trả thù cô rồi. Còn người chồng kỹ sư cấp cao của cô không những không bảo vệ được cô mà còn thù oán sâu hơn với đối phương, thân bại danh liệt trước cô một bước, đến cả “bát cơm sắt” cũng chỉ còn lại cái hộp giấy dán hồ…
Nghĩ như vậy, việc không xuyên sách theo trào lưu cũng tốt.
Cảm thấy hơi thở bên cạnh dần ổn định, Nghiêm Tuyết lại ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, cô đếm ngày trên lịch, đeo chiếc giỏ ra ngoài một chuyến.
Khi cô quay về, Nghiêm Kế Cương đã cho gà ăn, trong nhà ngoài sân đều được quét dọn sạch sẽ, còn đang phồng cái má không có thịt cẩn thận lau chùi nắp nồi gỗ giống như một cô Tấm chăm chỉ.
Chỉ cần không ra ngoài, không nói chuyện với ai, thằng bé vẫn khá thoải mái trong căn nhà đất nhỏ bé của mình.
Nghiêm Tuyết có chút bất lực, cô ra vườn sau đào một củ cải. Con cá muối mua về cô đã ngâm từ tối qua, bây giờ đã ngấm nước, thái ra là có thể cho vào nồi.
Đang chuẩn bị cho dầu vào bếp, cửa phòng khách vang lên, bác dâu cả Bạch Tú Trân khoác theo làn gió lạnh bước vào.
