Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 105

Cập nhật lúc: 30/01/2026 16:12

Bí thư Lang chắc chắn có người ở Cục Lâm nghiệp thị trấn, chú Chu Văn Huệ cũng ở phòng hậu cần Cục Lâm nghiệp thị trấn nhưng không biết chuyện này rốt cuộc có dễ giải quyết hay không.

Đang suy nghĩ lại nghe người đàn ông bên cạnh thản nhiên nói: "Không tìm."

Nghiêm Tuyết sững sờ rồi lại nghĩ đến khóa huấn luyện này vốn dĩ anh cũng không thiết tha đi, là do Lưu Đại Ngưu và Hồ Trường Giang đều giới thiệu anh mới đăng ký.

Chỉ là anh đã ở lâm trường hơn hai năm, Ngô Hành Đức vẫn tìm đến, quyển sổ tay này không biết có thể khiến đối phương yên ổn được bao lâu.

Biết diễn biến sau này của nguyên tác, Nghiêm Tuyết không yên tâm lắm, nhất thời lại không có manh mối, không khỏi khẽ cau mày.

Chỉ vừa cau lên, một ngón tay dài đã ấn vào cố gắng vuốt phẳng nó.

Người đàn ông ôm cô, giọng điệu bình tĩnh, biểu cảm cũng bình tĩnh nhưng đôi mắt hoa đào lại rạng rỡ ánh sáng.

Anh nói: “Tôi không chuyển sang thợ cưa máy nữa, tôi đi Xưởng Sửa chữa Nhỏ.”

Đi Xưởng Sửa chữa Nhỏ tức là sẽ quay lại nghề cũ rồi.

Mặc dù Xưởng Sửa chữa Nhỏ không bằng Nhà máy Sửa chữa máy Trừng Thủy, càng không thể sánh bằng Viện Nghiên cứu nhưng Kỳ Phóng trước đây thà đi làm thợ cưa máy cũng muốn giữ đồ của giáo viên.

Nghiêm Tuyết khó che giấu sự ngạc nhiên còn Kỳ Phóng lại là đã suy nghĩ kỹ lưỡng.

Cố gắng giữ kín tiếng thì sao?

Anh nằm ủ dột trong cái khe núi này mấy năm như một con ch.ó mất chủ, Ngô Hành Đức chẳng phải vẫn tìm đến sao?

Không chỉ tìm đến mà còn nhân lúc anh không có ở nhà trộm nhà anh sau khi anh nói rõ mình không có thứ đó...

Kỳ Phóng đổi từ ấn sang khẽ vuốt má cô, "Đồ đã mất hết rồi, tôi mà không phản ứng chút nào chẳng phải khiến người ta nghi ngờ sao?"

Nhưng trong nguyên tác khi nhắc đến anh, rõ ràng nói anh đã làm thợ đốn gỗ mười mấy năm cho đến khi cải cách mở cửa.

Nghiêm Tuyết hoài nghi trong lòng, giây tiếp theo lông mi dài đã bị ngón tay khẽ chạm vào, "Dù sao bây giờ tôi đã có gia đình rồi."

Ngô Hành Đức không nói một lời nào ra hồn nhưng có một câu hắn nói đúng, bây giờ mình không còn một mình, còn có Nghiêm Tuyết, không thể cứ để Nghiêm Tuyết chịu nghèo chịu khổ cả đời được.

Nghiêm Tuyết sống cố gắng như vậy chắc cũng không muốn thấy người khác cưỡi lên đầu mà mình vẫn như một kẻ vô dụng chỉ biết nhẫn nhịn và giữ kín tiếng.

Hơn nữa đội khai thác hàng năm vào núi khi tuyết rơi phải đến tháng ba, tháng tư năm sau mới xuống núi được, gần nửa năm trong năm đều phải ở trên núi, hoàn toàn không thể về nhà.

Kỳ Phóng không nhịn được lại chạm vào hàng mi nhỏ như cánh quạt đó, "Cũng đỡ cho một số người sau này lương cao hơn tôi."

Nghiêm Tuyết bị anh làm cho hơi nhột, vội vàng né ra sau, nghe thấy câu nói rõ ràng có ý này lại không thể kìm được cười chê, "Người ta bây giờ lương đã cao hơn anh rồi."

Kỳ Phóng thần sắc khựng lại, đôi mắt hoa đào nhìn sang như không tin vào điều mình vừa nghe.

Nghiêm Tuyết chỉ rõ sự thật, "Anh ấy lớn hơn anh hơn một tuổi, thâm niên dài hơn anh."

Kỳ Phóng thần sắc khựng lại lần nữa, "Em biết rõ đấy."

"Là dì Thu Phương nói với tôi." Nghiêm Tuyết cười cong khóe mắt, vầng trăng lưỡi liềm trên trời lập tức lọt thành mặt trăng trong mắt cô, "Dì ấy còn nói người ta rất giỏi giang, trước đây việc đồng áng nhà cô anh ấy đều dựa vào anh ấy."

Uổng công trước đây cô coi Kỳ Phóng là Tề Phóng, còn nghi ngờ cô người ta không tốt với anh, hại danh tiếng của cô Tề bị ảnh hưởng.

Kỳ Phóng nghe, ánh mắt lại ngày càng sâu, ngày càng sâu, một lúc lâu sau mới nói một câu: "Dì Thu Phương cái gì cũng nói với em vậy?"

Đương nhiên là cô Tề nói với Đơn Thu Phương, đỡ cho người ta nghĩ cháu mình không ra gì.

Nghiêm Tuyết chỉ ngước mặt lên, cười tươi nhìn người đàn ông, "Dì Thu Phương còn nói người ta thể trạng rất tốt, làm bao nhiêu việc cũng không biết mệt, cũng chẳng có bệnh tật gì, sau này sống đến tám, chín mươi tuổi chắc chắn không vấn đề."

Hai câu đầu là nguyên văn của Đơn Thu Phương còn câu sau thì hoàn toàn là cô tự thêm vào.

Để người đàn ông này trong nguyên tác tự làm mình mang đầy bệnh tật mà c.h.ế.t trẻ, để người đàn ông này có vấn đề không chịu chữa!

Nghiêm Tuyết chọc vào eo đối phương, còn định châm chọc thêm hai câu, người đàn ông đột nhiên nắm lấy cằm cô nhấc lên, bịt miệng cô lại.

Nụ hôn này mang chút vội vàng mang chút trừng phạt, vừa chạm vào đã mút mạnh lên môi cô.

Nghiêm Tuyết không nhịn được hít vào, đối phương lập tức tận dụng cơ hội xông vào, dùng môi lưỡi bịt kín khiến cô hoàn toàn không nói được gì.

Chỉ là Nghiêm Tuyết chưa cao bằng cằm người đàn ông, lần trước nằm trên giường đất hôn còn không thấy sao, lần này đổi sang đứng lập tức hiện ra vẻ chật vật.

Nghiêm Tuyết ngửa mặt, eo bị người ta ôm nhấc lên, chân chỉ còn lại mũi chân chạm đất, rất khó chịu, không lâu sau đã bắt đầu trượt xuống.

Kỳ Phóng phải cúi đầu sâu cũng không thoải mái, đặc biệt là khi anh muốn ôm lấy gáy Nghiêm Tuyết làm sâu thêm nụ hôn.

Vì vậy nụ hôn này không kéo dài quá lâu, đành phải dứt ra vì tư thế khó khăn.

Nghiêm Tuyết dùng mu bàn tay chạm vào môi, "Anh mạnh vậy làm gì? Đừng làm sưng môi tôi..."

Lời còn chưa nói xong đã bị người ta ôm ngang eo bế lên.

Người đàn ông hôn mạnh lên môi cô, "Đổi chỗ khác." Bế cô đi luôn.

Đột ngột rời khỏi mặt đất đã khiến Nghiêm Tuyết nắm c.h.ặ.t vai đối phương, lần này đi, Nghiêm Tuyết càng căng thẳng, theo bản năng nhấc chân quàng qua eo người đàn ông.

Bước chân Kỳ Phóng khựng lại rõ rệt, vì khoảng cách gần, Nghiêm Tuyết thậm chí nghe thấy anh khẽ hít một hơi.

Tiếp đó bước chân anh rõ ràng nhanh hơn, một tay cũng rảnh ra để đỡ chân Nghiêm Tuyết.

Nghiêm Tuyết hoàn toàn không biết anh đi đâu, ôm c.h.ặ.t anh, "Không được thì anh đặt tôi xuống, tôi tự đi được."

"Ai nói không được?" Rõ ràng không phải khoảng cách xa, hơi thở người đàn ông lại mang theo sự hụt hơi nhẹ.

Rất nhanh hai người dừng lại ở một chỗ, người còn chưa đặt xuống, người đàn ông đã nhấc một tay ấn vào gáy Nghiêm Tuyết hôn tới lần nữa.

Nghiêm Tuyết theo bản năng tìm chỗ đặt chân, chạm phải một vật vẫn còn lung lay, là cái gốc cây người đàn ông thường dùng để kê củi chẻ.

Cái này hoàn toàn không đứng vững được, cô chỉ có thể cố gắng ôm lấy vai người đàn ông rồi bị coi như món tráng miệng tự dâng lên cửa, bị thưởng thức sâu hơn, triệt để hơn.

Gió đêm se lạnh, trong đêm tối tĩnh lặng này lại có một chỗ nóng bỏng hơn cả ánh nắng giữa trưa.

Một lúc lâu sau, giữa tiếng dế kêu mới vang lên một giọng nói vừa nhẹ vừa mềm mại, "Anh nới lỏng ra một chút, cấn tôi rồi."

Sau đó là hơi thở hổn hển và giọng nói hơi khàn của người đàn ông, "Kế Cương rốt cuộc khi nào về phòng?"

Nghiêm Kế Cương rốt cuộc khi nào về phòng hình như chỉ có Kỳ Phóng là quan tâm nhất trong nhà.

Dù sao ai mà nghĩ được hai người kết hôn gần nửa năm rồi mà chưa động phòng chứ?

Hơn nữa thời đại này nhà nhỏ, phòng ít, đều là cả nhà ngủ chung trên một cái giường đất cũng chẳng thấy ảnh hưởng gì đến việc con cái ra đời liên tiếp.

Thế là sáng hôm sau thức dậy, Nghiêm Kế Cương luôn cảm thấy ánh mắt anh rể mình nhìn mình có chút lạ.

Nói không thích sao?

Không thể nào, anh rể tốt với cậu biết bao, cho phép chị đón cậu qua, còn làm s.ú.n.g nhỏ cho cậu.

Nhưng nếu nói thích, đôi mắt khá đẹp của anh rể lại quá sâu, khi lặng lẽ nhìn qua khiến người ta khó hiểu vô cùng.

Sáng ăn cơm xong, anh rể cuối cùng cũng không nhịn được nói một câu: "Em còn muốn thứ gì nữa không?"

Không ngờ anh rể nhìn mình suốt là muốn hỏi chuyện này, Nghiêm Kế Cương sững sờ rồi lập tức rất hiểu chuyện biểu thị mình không thiếu gì, không muốn gì cả.

Chính vì quá hiểu chuyện, anh rể nhìn cậu bé hiểu chuyện này một lúc, "Cái này có thể có."

Quả nhiên anh rể vẫn thích cậu, Nghiêm Kế Cương cố gắng nghĩ một lúc, "Cá, cá, cái này thật sự không, không, không có."

Không biết hai người này tiếp lời nhau thế nào, Nghiêm Tuyết đứng bên cạnh nghe thực sự không nhịn được cười.

Thấy người đàn ông còn muốn gặng hỏi, cô nhéo eo người đàn ông, "Anh đừng bắt nạt em trai tôi."

Hoàn toàn không nhéo được, ngược lại bị người đàn ông nắm lấy tay, ôm trong lòng bàn tay bóp bóp rồi mới thản nhiên buông ra, "Tôi không có."

Không có mà còn cố gắng dụ dỗ Kế Cương nhà họ lần nữa, dọn chỗ cho người lái xe chuẩn bị lên đường như anh?

Nghiêm Tuyết không tin nhưng cậu bé Nghiêm Kế Cương đơn thuần và hiểu chuyện nhà họ rõ ràng đã tin.

Cậu bé Nghiêm Kế Cương hoàn toàn không biết ý đồ sâu xa, trăm phương ngàn kế, âm mưu của anh rể mình, còn cố gắng giúp anh chứng minh, "Chị, anh rể thật sự không bắt nạt em. Anh ấy rất, rất tốt với em!"

Sợ Nghiêm Tuyết không tin còn dùng đôi mắt to nhìn cô, cố gắng phát ra tín hiệu: "Mau tin đi mau tin đi, không tin chị xem ánh mắt nhỏ nghiêm túc của em này!"

Khiến Nghiêm Tuyết dở khóc dở cười, lại liếc Kỳ Phóng một cái, "Anh còn không hiểu chuyện bằng một đứa trẻ."

Kỳ Phóng không phủ nhận, nhấc tay xoa đầu cậu em vợ nhỏ, "Sau này có muốn gì nói với anh rể."

Nghiêm Kế Cương gật đầu mạnh, đợi anh đi rồi lại chạy đến lén kéo Nghiêm Tuyết, nhấn mạnh, "Chị, anh rể thật sự không bắt nạt em."

"Biết rồi, cái đồ tay khuỷu tay hướng ra ngoài."

Nghiêm Tuyết nhéo má cậu bé, lại không nhịn được cảm thán, "Khi nào em nói chuyện được trôi chảy như lúc nói mớ thì tốt biết mấy."

Nghiêm Kế Cương mặt đỏ bừng, vội vàng cũng chạy ra ngoài giúp làm việc.

Kỳ Phóng đã quyết định chuyển sang Xưởng Sửa chữa Nhỏ, chuyện suất huấn luyện thợ cưa máy tự nhiên không còn vội, việc gì đang làm thì tiếp tục làm việc đó.

Nhưng họ không vội lại có người vội thay họ, Lưu Vệ Quốc không biết nghe tin từ đâu chạy tới dưới trời nắng gắt, "Chuyện này rốt cuộc là thật hay giả?"

"Thật." Kỳ Phóng cũng không giấu giếm nhưng tay cũng không dừng, máy khoan tay tiếp tục khoan lỗ trên khúc gỗ.

Lưu Vệ Quốc thấy vẻ bình chân như vại của anh thì lo lắng thay, "Vậy cậu cứ để yên vậy à? Cái người nào thiếu đức vậy?"

Thấy anh vẫn không có phản ứng gì lớn lại hạ giọng, "Danh sách mới trong lâm trường chưa nộp lên mà? Hay là cậu tìm người? Thật sự không được, nhà tôi còn có cây sâm già."

Đây là lời chỉ có anh em tốt mới nói, dù sao sâm tốt có tiền cũng khó mua được. Nhà họ Lưu có đồ tốt thì ai cũng đoán được nhưng ai cũng biết sở dĩ người ta không bán chính là không thiếu tiền này, chuẩn bị để dành dùng khi có chuyện gì đó.

Kỳ Phóng rất nghiêm túc nhìn Lưu Vệ Quốc một cái, "Cảm ơn, nhưng chưa cần dùng đến."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.