Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 122
Cập nhật lúc: 31/01/2026 14:01
Thế nhưng Nghiêm Tuyết vẫn giữ được bình tĩnh, thậm chí còn mỉm cười kéo cái gùi lại đặt ngay trước mặt đối phương.
“Vậy bà nói xem đi thu mua mộc nhĩ ở đâu mà lại phơi khô được toàn bộ đều giống nhau? Mộc nhĩ nhà tôi là độc nhất vô nhị, cả Trừng Thủy này tìm không ra loại phẩm chất này.”
Nghiêm Tuyết phơi mộc nhĩ cầu kỳ như vậy không chỉ vì muốn đẹp mắt.
Cô đâu phải không biết đồ đạc quá nhiều sẽ khiến người khác nghi ngờ là thu mua, đã quyết định mang ra bán thì đương nhiên phải chuẩn bị kỹ lưỡng.
Giờ đây gùi mộc nhĩ bày ra trước mặt đối phương có hình dáng hoàn chỉnh, đẹp đẽ gọn gàng, ngay cả độ cong cuộn vào cũng cực kỳ giống nhau. Nói rằng không phải do một tay người làm ra thì không ai tin.
Đối phương rõ ràng bị nghẹn lời, "Nhỡ... nhỡ cô thu mua mộc nhĩ tươi rồi tự phơi thì sao?"
Lần này Nghiêm Tuyết còn chưa nói gì, Đơn Thu Phương đã bật cười vì tức, "Nó thu mua mộc nhĩ tươi tự phơi? Nó không làm gì khác suốt ngày, chỉ chuyên đi xem nhà nào lên núi nhặt được mộc nhĩ à? Tôi không làm mấy thứ này nhưng cũng biết mộc nhĩ tươi không thể để lâu, một hai ngày là khô ngay, chị đừng nói là chị không biết."
Về khoản nói nhanh thì Đơn Thu Phương chưa từng phục ai, không đợi đối phương mở lời đã ngắt lời ngay, "Cũng đừng nói là nó dạy người khác phơi như thế này, chị mà phơi được như vậy chị có đi nói cho người khác biết không?"
Ngăn lời đối phương đến hai câu, trên mặt bà ấy lộ ra nụ cười nửa miệng, "Nếu chị mà ngay cả những điều này cũng không biết thì tôi phải nghi ngờ mộc nhĩ nhà chị có phải là tự nhặt tự phơi hay không đấy."
Ý là nói đối phương mới là người thu mua đồ rồi đem bán, đối phương mới là đầu cơ trục lợi.
Đối phương đâu biết Đơn Thu Phương và Nghiêm Tuyết là họ hàng, bị Đơn Thu Phương b.ắ.n phá một hồi lại không thể nói được lời nào phản bác, "Sao chị lại lấy lòng tốt làm lòng lang dạ sói?"
"Lòng tốt của chị ư? Chị tốt bụng thì bố mẹ chị cứ lên núi nhặt là được rồi, còn cả nhà người khác lên núi thì không được à?"
Đơn Thu Phương còn lạ gì lý do đối phương đi theo tới đây, chẳng qua là thấy Nghiêm Tuyết cũng vác gùi lại còn nhìn nhau ra ý với Đơn Thu Phương, sợ Đơn Thu Phương mua của Nghiêm Tuyết.
Bà ấy trực tiếp đuổi người ra ngoài, "Chị thôi đi được rồi, ai mà chẳng biết mưu đồ nhỏ mọn của chị."
Đơn Thu Phương không phải là người dễ bị bắt nạt. Người kia đành phải hậm hực bỏ đi nhưng đi rồi vẫn còn ấm ức, lại ném lại một câu: "Ai thu mua thì trong lòng tự biết."
Tức đến mức Đơn Thu Phương đuổi thẳng ra ngoài cửa, "Mộc nhĩ nhà chị có muốn bán nữa không hả?"
Mãi đến khi Nghiêm Tuyết tiến lên đỡ Đơn Thu Phương một cái, "Đừng giận, cẩn thận ảnh hưởng đến em bé."
Đơn Thu Phương mới sực tỉnh, "Suýt nữa quên dì còn đang mang một đứa."
Nói rồi lại làu bàu về người vừa nãy, "Vốn dĩ đều là hàng xóm, dì còn nghĩ mua được thì không cần ra chợ nhỏ. Ai ngờ một xu cũng không bớt cho dì, còn đuổi theo đến tận nhà. Kiểu gì mà bán đồ như thế chứ?"
Người này làm ra chuyện này quả thực rất mất thiện cảm. Kinh doanh là sự lựa chọn hai chiều, đâu phải chỉ có thể mua mỗi nhà bà ta.
Tuy nhiên kiếp trước Nghiêm Tuyết ngồi chợ, chuyện gì mà chưa từng thấy, còn thấy cả chủ sạp cãi nhau với khách. Phải đến khi mở cửa hàng trực tuyến mới không thấy chuyện này nữa. Thay vào đó cứ cách một thời gian lại gặp những khách hàng kỳ lạ, ăn hết nửa lọ mật ong rồi tìm cô trả lại, nói rằng mật ong nhà cô có mùi vị không đúng, không giống mật ong hoa đoan nguyên chất.
Cô cong mắt cười, lại vuốt nhẹ lưng Đơn Thu Phương, "Thế thì chẳng phải tốt hơn sao, đỡ phải để bà ấy giành giật việc làm ăn với cháu."
Đơn Thu Phương nghe xong thì sững lại, "Đúng rồi, sao lại để bà ấy bán hết chứ?" Nói rồi bà ấy nhấc chân đi ra ngoài, "Cháu đợi dì ở đây một lát."
Cái bụng năm tháng chẳng hề làm chậm hành động của bà ấy. Nghiêm Tuyết chỉ kịp nói một câu: "Dì đi cẩn thận." thì bà ấy đã đi xa rồi.
Không lâu sau Đơn Thu Phương quay lại, phía sau còn đi cùng hai người, một người là người đã cùng Đơn Thu Phương xem mộc nhĩ trước đó, một người là gương mặt mới.
Đơn Thu Phương chỉ thẳng vào cái gùi của Nghiêm Tuyết, "Thế nào? Đồ của cháu gái tôi không tốt hơn đám lớn nhỏ lộn xộn của bà ta sao?"
Nghiêm Tuyết thực sự muốn cười. Cái tính này của dì Thu Phương thật là, người ta sợ bà ấy không mua nên lải nhải vài câu, bà ấy trực tiếp đi cướp việc làm ăn của người ta.
Tuy nhiên hai người này có lẽ cũng chưa ưng ý hoặc thấy giá không hợp lý, nếu không đã chẳng đi theo Đơn Thu Phương tới đây. Lúc này thấy gùi mộc nhĩ của Nghiêm Tuyết phẩm chất quả thực rất tốt, lập tức có người hỏi: "Cái này cô bán bao nhiêu tiền?"
"Ba đồng bảy hào một cân." Nghiêm Tuyết nói chân thành, "Đây là mộc nhĩ thu, chất lượng không tốt bằng mộc nhĩ xuân nên bán rẻ hơn."
Nếu là trồng bằng phương pháp treo dây thì còn phải rẻ hơn nữa. Dù sao trồng treo dây tốn ít thời gian, sản lượng cao, hương vị và mùi vị kém hơn nhiều so với mộc nhĩ rừng.
Nhưng Nghiêm Tuyết dùng phương pháp trồng trên khúc gỗ, ngoài việc cấy giống ra thì hoàn toàn phát triển tự nhiên. Chất lượng không kém nhiều so với loại mọc hoang, thậm chí còn mềm và non hơn.
Thực ra đối phương nào phân biệt được mộc nhĩ xuân hay mộc nhĩ thu nhưng Nghiêm Tuyết nói vậy ngược lại còn chiếm được thiện cảm hơn người kia nói khoác một hồi.
Đối phương rõ ràng là ưng rồi, còn mặc cả thêm một chút, "Có thể giảm giá chút nữa không? Chúng tôi đều là hàng xóm với Tiểu Đơn."
Nghiêm Tuyết có nhiều mộc nhĩ, vốn dĩ cũng không định bán quá đắt, nếu không cô cứ đi đi lại lại bán từng chuyến một, chưa nói đến chi phí tiền xe cũng đủ mệt rồi.
Nhưng cô vẫn cố tình tỏ ra chút do dự, đối phương lập tức nói: "Nếu cô giảm giá, tôi sẽ mua nhiều hơn."
"Vậy nếu bác mua trên nửa cân, cháu sẽ tính cho bác ba đồng sáu hào một cân," Nghiêm Tuyết đành nói, "Cháu cũng đi tàu hỏa nhỏ từ trong khe núi xuống đây mà."
Đơn Thu Phương vội vàng hỗ trợ cô, "Đúng đó, con bé đi lại một chuyến cũng không dễ dàng gì, ba đồng sáu hào không đắt đâu."
Ba đồng sáu hào quả thực rẻ hơn nhiều so với giá trước đó. Đối phương không mặc cả nữa, "Vậy cô lấy cho tôi nửa cân."
"Vâng, bác gái." Nghiêm Tuyết lập tức lấy cân ra, đổ mộc nhĩ từ trong gùi cân cho bà ấy nửa cân, "Của cháu đảm bảo đủ cân, bác gái về có thể mượn cân người khác cân thử."
Lại hỏi: "Bác dùng để ăn hay để tặng?"
"Ăn thì sao? Tặng thì sao?" Người bên cạnh khác chen vào một câu.
"Nếu để ăn thì cháu gói bằng giấy báo, còn nếu để tặng thì cháu có túi giấy này." Nghiêm Tuyết lấy ra những chiếc túi giấy đã dán sẵn từ trước.
Ai mà có túi giấy lại muốn dùng giấy báo gói chứ? Đối phương lập tức nói là mình muốn tặng, người bên cạnh khác suy nghĩ một lát, "Cũng lấy cho tôi một cân đi, mỗi gói nửa cân."
Không lâu sau Nghiêm Tuyết đã bán được một cân rưỡi. Cô hàng xóm đối diện nghe thấy cũng qua xem và mua nửa cân.
Rõ ràng điều kiện sống của khu vực này cũng khá ổn, không giống lần bán nấm đông ở chợ nhỏ, nhiều người chỉ mua hai ba lạng.
Đơn Thu Phương cũng không rảnh rỗi, lại ra ngoài giúp cô gọi thêm vài người. Đến khi Nghiêm Tuyết rời khỏi nhà Đơn Thu Phương, mộc nhĩ trong gùi đã vơi đi một nửa.
Đơn Thu Phương còn nói với Nghiêm Tuyết: "Nếu cháu còn nhiều, lần sau dì hỏi giúp cháu nữa. Bên này có nhiều nhà là song công nhân (cả hai vợ chồng đều làm việc), ban ngày không có ai ở nhà."
Nghiêm Tuyết lại cảm ơn bà ấy sau đó mới đến chợ nhỏ. Khi trở về, mộc nhĩ trong gùi chỉ còn lại ba bốn lạng.
Vừa về đến nhà, cô đã thấy bà nội hai đang gỡ mộc nhĩ từ trên mái nhà xuống. Điều này khiến cô giật mình, vội vàng tiến lên đỡ thang, "Bà ơi, sao bà lại tự mình leo lên đó? Kỳ Phóng đâu rồi?"
Nghiêm Tuyết không biết có phải tất cả những người làm nghiên cứu đều như vậy không nhưng Kỳ Phóng quả thực là người thích ở nhà, không có việc gì thì thường không thích ra ngoài, càng không thích tham gia những chỗ đông người.
Thấy cô căng thẳng, bà nội hai an ủi cô một câu, "Bà cẩn thận mà, không ngã đâu." Rồi mới nói, "Ban quản lý Lâm trường bảo Tiểu Kỳ đi lấy cái bản thảo ngâm thơ gì đó, bà thấy trời không đẹp, có vẻ sắp mưa nên lên thu đồ xuống trước."
"Thế thì bà cũng xuống đi, bà ở trên đó tim cháu cứ như muốn nhảy ra ngoài." Nghiêm Tuyết vội vàng đỡ lấy đồ vật trong tay bà.
Bà cụ không còn cách nào đành để Nghiêm Tuyết đỡ xuống trước rồi Nghiêm Tuyết leo lên thu mộc nhĩ.
Mọi thứ đã được thu vào trong nhà kho, trời quả thực tối sầm hơn nhưng Kỳ Phóng vẫn chưa thấy về. Nghiêm Tuyết không kìm được hỏi bà: "Anh ấy đi bao lâu rồi ạ?"
"Cũng phải hơn nửa tiếng rồi," bà cụ nhìn chiếc đồng hồ quả lắc nhỏ trong nhà.
Chiếc đồng hồ này là do Kỳ Phóng và Nghiêm Tuyết mua ở thị trấn sau khi cô và Nghiêm Kế Cương đến lâm trường, sợ hai người không có đồng hồ để xem giờ.
Thấy sắp mưa, bà cụ có chút lo lắng, "Tiểu Kỳ đi ra ngoài không mang ô, sẽ không bị mưa tạt giữa đường chứ?"
Cơn mưa này quả thực đến hơi vội và hơi bất ngờ. Sáng sớm Nghiêm Tuyết ra ngoài trời vẫn còn nắng to.
May mắn thay vừa mới lác đác hạt mưa, Kỳ Phóng đã về. Khuôn mặt tuấn tú chỉ bị ướt một chút toát ra vẻ hơi ẩm ướt.
"Mộc nhĩ thu hết rồi à?" Vừa vào cửa anh đã ngước nhìn mái nhà, hỏi hai người.
"Thu rồi, Tiểu Tuyết về thu đấy," bà cụ nói.
Kỳ Phóng đưa hai tờ giấy trong tay cho Nghiêm Tuyết, "Đây là bản thảo ngâm thơ lần này, bảo chúng ta xem trước, đợi hai ngày nữa ra thị trấn tập dượt rồi phân lời."
"Lại phải ra thị trấn tập dượt nữa sao?" Nghiêm Tuyết nhận lấy xem, phát hiện không phải bất kỳ bài thơ nào cô quen thuộc, có lẽ là tìm người viết riêng.
"Ừ," Kỳ Phóng nói, "Lúc đó phải đi trước ba ngày, không chỉ phân lời mà còn phải sắp xếp vị trí đứng."
Điều này cũng đúng, dù sao màn ngâm thơ là sự kết hợp của nhiều lâm trường, nếu không tập dượt cùng nhau trước, hiệu quả chắc chắn sẽ không tốt.
Bà nội hai không hiểu chuyện ngâm thơ, thấy hai người nói chuyện chính liền quay người chuẩn bị bữa tối, còn nhìn ra ngoài trời, "Không biết Kế Cương tan học có còn mưa không."
"Cháu thấy cơn mưa này sẽ không kéo dài đâu," Nghiêm Tuyết cũng nhìn ra ngoài. Đến khi vào trong nhà, cô mới hạ giọng hỏi Kỳ Phóng: "Có chuyện gì khác nữa không?"
Nếu chỉ là lấy một bản thảo lẽ ra không mất nhiều thời gian đến vậy và khuôn mặt của người đàn ông khi bước vào cửa cũng sẽ không mang chút nghiêm nghị nào.
Quả nhiên người đàn ông quay lưng dựa vào bàn viết ngước nhìn ra ngoài phòng, "Bí thư Lang vừa tìm anh, nói có người nói với ông ấy vài lời đàm tiếu."
Giọng nói cũng được hạ rất thấp, rõ ràng là sợ bà cụ bên ngoài nghe thấy sẽ lo lắng.
Nghiêm Tuyết liền tiến lại gần anh, "Ý của Bí thư Lang là gì?"
Bọn họ ở lâm trường không phải là không có người bất mãn. Thu hoạch nhiều mộc nhĩ như vậy cũng không thể giấu được, việc có người nảy sinh ý kiến là điều rất bình thường.
Tuy nhiên chỉ là nói đàm tiếu chứ không phải tố cáo, rõ ràng là họ chưa nghĩ ra nên tố cáo điều gì. Vì vậy phải xem thái độ của Lâm trường.
Lần hỏi này khoảng cách hơi gần, Kỳ Phóng nhìn cô một cái, đưa tay ôm lấy eo cô, "Bí thư Lang nói chúng ta nên kín đáo một chút, đừng bán rầm rộ ở lâm trường."
