Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 145

Cập nhật lúc: 31/01/2026 14:05

Trước khi cô đến, anh còn phải trải qua cả năm một mình trong nhà chứa máy bay trên núi, làm sao nhớ được những ngày không quan trọng này.

Thực ra Nghiêm Tuyết cũng không nhất thiết phải nhớ vì cô còn không tổ chức sinh nhật của chính mình. Nhưng khi lật lịch Âm lịch thấy vừa lúc cô cũng phải đến nên tiện thể chuẩn bị thêm cho anh hai quả trứng luộc.

Cô nhìn bộ đồ bảo hộ trên người người đàn ông, "Em giữ cho anh trước, lát nữa ăn cơm thì ăn."

"Ừm." Kỳ Phóng đáp lời, đôi mắt hoa đào vẫn nhìn cô không chớp mắt.

Đúng là người đẹp mặc gì cũng đẹp. Nghiêm Tuyết dựa vào việc không có người ngoài trong phòng nghỉ vươn tay móc nhẹ vào cằm người đàn ông.

Cú móc này nhẹ nhàng còn mang theo chút lạnh lẽo bên ngoài. Nhưng môi người đàn ông lại đuổi theo tới, "Em trêu chọc anh."

Bốn từ như đang tuyên án tội lỗi của cô. Vì vẫn mặc đồ bảo hộ, sợ làm bẩn quần áo cô, anh thậm chí không hề dựa sát vào, chỉ chống một tay lên cánh cửa sau lưng cô.

Nhưng tư thế này lại quá giống “kabe-don”. Nghiêm Tuyết bị hơi thở của anh áp sát hơi căng thẳng, không nhịn được lẩm bẩm, "Anh học những thứ này ở đâu vậy?"

Kỳ Phóng không nói gì, ánh mắt từ việc nhìn thẳng vào mắt cô chậm rãi dịch xuống môi đỏ mọng của cô.

Điều này không thể gọi là ám chỉ nữa rồi. Nghiêm Tuyết vô thức mím môi, còn đang phân vân có nên nhắc anh đây là phòng nghỉ ở cơ quan không thì cánh cửa sau lưng cô bị gõ.

"Kia..." Cậu học việc đã đợi rất lâu, giọng yếu ớt vang lên, “Thợ Tiểu Kỳ anh có thời gian qua xem giúp được không ạ?”

Tiếng gõ cửa này hữu ích hơn bất cứ lời nhắc nhở nào. Hành động của Kỳ Phóng khựng lại ngay lập tức.

Sau đó anh ngước mắt lên, ánh mắt như có thể xuyên qua cánh cửa nhìn thẳng vào người bên ngoài.

Nghiêm Tuyết thấy buồn cười, đẩy anh một chút, "Bên ngoài gọi anh kìa, Thợ Tiểu Kỳ."

Thợ Tiểu Kỳ liền thu lại ánh mắt và rút tay về, "Anh đi đây."

Dù sao cũng là giờ làm việc, anh không thể không làm gì, cứ ở mãi trong phòng nghỉ với Nghiêm Tuyết. Hơn nữa đây không chỉ là phòng nghỉ của một mình anh.

Cánh cửa nhanh ch.óng mở ra. Thợ Tiểu Kỳ sắc mặt trông còn lạnh lùng hơn lúc vào, "Ở xưởng nào?"

Cậu học việc cứ nghĩ là hai vợ chồng cãi nhau bên trong. Ngước mắt lên lại thấy đôi mắt cười rạng rỡ của Nghiêm Tuyết.

Thành thật mà nói cô khá xinh. Nhưng vừa nhìn một cái, cậu đột nhiên cảm thấy lò sưởi trong phòng hình như không cháy tốt lắm.

Kỳ Phóng đứng ở cửa cúi mắt nhìn cậu rồi nhìn xưởng đầy người bên ngoài, quay đầu hỏi Nghiêm Tuyết: "Hay em đi cùng anh?"

Nghiêm Tuyết ở đâu cũng là ở, không có ý kiến gì, chỉ hỏi cậu học việc: "Có được không?"

Cậu học việc trả lời rất thật thà, "Thầy tôi không nói không được mang người khác."

Thế là Thợ Hồng chờ mãi cậu học việc không về, cuối cùng cũng đợi được, lại còn dẫn thêm một cô gái trẻ xinh đẹp.

"Vợ Thợ Tiểu Kỳ đến thăm, mất chút thời gian." Cậu học việc còn nghiêm túc giải thích.

Thật là không tinh ý. Vợ người ta đến, cậu không biết đợi lát rồi hãy đi sao?

Nhưng người đã đến rồi, Thợ Hồng vẫn gật đầu với Kỳ Phóng coi như chào hỏi rồi giải thích tình hình bên mình.

Kỳ Phóng nghe xong đi xem chiếc máy kéo mà ông ta dùng để cải tạo trước, "Đây là TDT-40?"

Trước khi máy kéo 50 của trong nước được nghiên cứu và đưa vào sản xuất, máy kéo thu gỗ được sử dụng trong khai thác lâm nghiệp chủ yếu là RT-12 nhập khẩu từ Liên Xô.

Nhưng RT-12 sử dụng khí than củi. Cứ mỗi tiếng rưỡi lại phải dừng lại để thêm củi. Vì vậy sau này Liên Xô sản xuất phiên bản dùng dầu diesel và đổi tên thành TDT-40.

Chỉ là bên Trừng Thủy rất ít TDT-40. Không ngờ anh vẫn nhận ra ngay, điều này khiến Thợ Hồng tỉnh táo hơn, "Đúng, là lô TDT-40 nhập về sau."

Kỳ Phóng gật đầu, không nói gì nữa. Anh kiểm tra hệ thống truyền động thủy lực của máy trước rồi đến động cơ.

Thợ Hồng đi bên cạnh quan sát anh kiểm tra, "Trước đây kỹ sư Thẩm có qua xem một lần, nói là máy chạy quá tải. Nhưng cái này trước đây cũng dùng thường xuyên mà, đâu thấy quá tải đâu."

"Thu gỗ lâm nghiệp và công tác xây dựng khác nhau," Kỳ Phóng nói, "Tỷ lệ sử dụng của máy thu gỗ lâm nghiệp chỉ sáu mươi, bảy mươi phần trăm, xe ủi đất có thể đạt hơn chín mươi phần trăm."

Không chỉ tỷ lệ sử dụng, cường độ làm việc cũng khác. Xe ủi đất thường phải đối mặt với công việc liên tục cường độ cao.

Kỳ Phóng kiểm tra một vòng cuối cùng chuyển đến phía trước, nhìn gàu xúc của xe ủi, "Đây là bao nhiêu mét khối?"

Thợ Hồng báo một con số, tương đương với ước tính của Kỳ Phóng, "Máy thực sự quá tải rồi. Đây còn là TDT-40, động cơ 50 mã lực. Nếu là RT-12 45 mã lực, cái gàu xúc lớn thế này còn chưa chắc kéo nổi."

Và máy móc chạy quá tải sẽ gây áp lực lên động cơ, hệ thống truyền động. Không trách hệ thống truyền động thường xuyên gặp vấn đề.

"Vậy cần phải làm thế nào?" Thợ Hồng cứ nghĩ kéo nổi là được, đâu ngờ lại có nhiều điều phải để ý đến vậy.

Cách tốt nhất đương nhiên là thay một hệ thống thủy lực mật độ mạnh hơn nhưng đã dùng máy kéo để cải tạo thành xe ủi rồi, huyện chắc chắn không có chi phí đó.

Kỳ Phóng suy nghĩ một chút, "Có giấy b.út không?"

"Có, có." Thợ Hồng không hy vọng vào cậu học việc nữa, tự mình đi tìm mang đến cho anh.

Kỳ Phóng nhận lấy, viết công thức xoèn xoẹt lên sổ khiến Thợ Hồng mở to mắt, cũng không hiểu được mấy chữ.

Thời đại này quá ít người học đại học được giáo d.ụ.c bài bản. Phần lớn người ta học được một trường nghề, tìm được việc đã là rất tốt rồi. Những người ở xưởng máy móc huyện này cơ bản đều xuất thân từ trường nghề. Chỉ là những người có mối quan hệ hoặc có bản lĩnh sau vài năm làm việc sẽ đi học nâng cao.

Không lâu sau, Kỳ Phóng tính toán xong. Anh ngước mắt lên, thấy Thợ Hồng vẫn nhìn chằm chằm vào cuốn sổ nhưng hồn đã trôi đi đâu mất rồi.

Anh khựng lại, dứt khoát khoanh tròn vài con số trên sổ, "Nếu muốn cải tạo, có thể đổi gàu xúc thành kích thước này. Không muốn đổi thì đừng khởi động công suất máy quá tám mươi phần trăm."

Đưa thẳng kết quả, Thợ Hồng liền hiểu. Ông ta nhận lấy xem, ngước mắt cảm ơn Kỳ Phóng.

Dù sao người ta cũng đưa ra cách giải quyết rõ ràng, tốt hơn so với kỹ sư Thẩm đến một lần chỉ nói họ chú ý máy đừng quá tải chứ?

Còn về việc có giải quyết được hay không, thử là biết.

Thợ Hồng còn đích thân đưa người ra khỏi xưởng. Đi được một đoạn, Kỳ Phóng mới hạ giọng hỏi Nghiêm Tuyết: "Có thấy nhàm chán không?"

Rõ ràng đang nói về khoảng thời gian chờ đợi trong đó.

Nghiêm Tuyết lắc đầu, "Cũng khá thú vị. Em không biết máy kéo còn có thể cải tạo thành xe ủi."

Đôi mắt cô rất sáng, trông thực sự không giống đang đợi đến phát bực.

Điều này khiến Kỳ Phóng nhớ lại hồi nhỏ. Dù chỉ gặp một lần nhưng lúc đó anh nghiên cứu những thứ này, Nghiêm đại tiểu thư lại chỉ cảm thấy nhàm chán.

Anh liền nói thêm với Nghiêm Tuyết một chút, "Chỉ loại bánh xích mới cải tạo được. Máy kéo bánh lốp thì không."

Điều này Nghiêm Tuyết thực sự không biết. Nhưng nghĩ lại, xe ủi hình như quả thật đều là bánh xích, "Là để thích ứng với địa hình phức tạp hơn sao?"

"Ừm. Bánh xích bám đất tốt hơn. Hơn nữa máy kéo dùng trong nông nghiệp cũng không phù hợp. Bánh xích hẹp, công suất động cơ thấp."

Kỳ Phóng nói được vài câu lại ngừng lại một chút, quay đầu nhìn Nghiêm Tuyết. Đáp lại vẫn là khuôn mặt cười rạng rỡ của cô.

Nghiêm Tuyết thậm chí còn giơ tay lên, "Anh cứ tiếp tục đi." Đôi mắt to đầy vẻ thú vị, không biết là đang nhìn hay đang nghe.

Thực ra cô phát hiện khi người đàn ông nói về những máy móc này, trên người anh thoáng toát ra một sức sống, rất giống với vẻ trẻ trung của cậu thiếu niên trong bức ảnh đó.

Đáng tiếc chưa nói được mấy câu, chuông tan ca reo. Các công nhân người về nhà, người đi ăn cơm ở căng tin.

Kỳ Phóng cũng về thay đồ bảo hộ, rửa tay kỹ vài lần rồi dẫn Nghiêm Tuyết đến căng tin.

Hai quả trứng luộc mà Nghiêm Tuyết mang đến được anh từ từ bóc vỏ và ăn hết. Còn hộp cơm của anh thì được lấy hai món ngon nhất của căng tin đặt trước mặt Nghiêm Tuyết.

Sau khi ăn, hai người xách đồ Nghiêm Tuyết mang đến đi đến ký túc xá tạm thời mà xưởng máy móc sắp xếp cho Kỳ Phóng, một căn trong dãy nhà trệt phía sau xưởng.

Căn phòng rất đơn sơ. Ngoài một chiếc giường đất, không có cả bàn. Chỉ có chậu nước và bình giữ nhiệt đặt dưới đất. Hành lý và quần áo đặt trên giường.

"Anh ở đây sao?" Nghiêm Tuyết cảm thấy còn không bằng ký túc xá của anh ở lâm trường. Cô lại sờ lên giường, "Cái giường này dễ đốt nóng không..."

Chưa nói hết câu, eo cô đột nhiên bị vòng tay ôm c.h.ặ.t từ phía sau.

Nghiêm Tuyết còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo lùi hai bước tựa vào cánh cửa phòng, nơi duy nhất khuất tầm nhìn trong căn phòng nhỏ này.

Kỳ Phóng c.ắ.n nhẹ vào tai cô, "Em có thể tự mình thử xem." Anh không đợi cô quay lại đã bẻ cằm cô, cúi đầu hôn xuống.

Trông rất dữ dội. Sau chút vội vàng ban đầu lại nhanh ch.óng chậm lại, thậm chí mang theo chút lưu luyến.

Một lúc lâu sau Nghiêm Tuyết mới có cơ hội thở. Cô vội vàng đổi sang một tư thế thoải mái hơn, "Anh không sợ lại có người gõ cửa sao?"

Kỳ Phóng cũng chỉ cho cô một chút nghỉ ngơi đó rồi lại phủ lên, "Không sao, giải quyết hết rồi..."

Lời còn chưa nói dứt, cánh cửa sau lưng phát ra tiếng "đùng" khiến cả người anh khựng lại.

Thấy mắt hoa đào của anh trầm xuống, Nghiêm Tuyết thực sự không nhịn được cười thành tiếng. Anh liếc nhìn cô.

Kỳ Phóng tay đã đặt lên tay nắm cửa, ra vẻ chuẩn bị đi ra tìm người tính sổ. Nghiêm Tuyết lại cười một trận, vội vàng giữ anh lại.

"Không phải, vừa nãy tay em lỡ đụng vào."

Nghiêm Tuyết giơ tay lên cho người đàn ông xem. Giây tiếp theo cô bị anh tóm lấy c.ắ.n mạnh vào môi.

Tuy nhiên nhiều nhất cũng chỉ có thể c.ắ.n thôi. Ký túc xá này không có cả rèm cửa, bên ngoài lại người qua lại, bước chân nghe thấy bất cứ lúc nào.

Điều này khiến sắc mặt Kỳ Phóng không được tốt lắm. Nghiêm Tuyết đã đi thu dọn đồ cô mang đến, anh vẫn tựa vào cửa để trấn tĩnh.

Nghiêm Tuyết thấy vậy nói chuyện chính với anh, "Sau khi anh đi một ngày, Ngô Hành Đức đã đến."

Sắc mặt Kỳ Phóng quả nhiên trầm xuống, "Anh ta tìm em hay tìm xưởng sửa chữa nhỏ?"

Trong lúc m.á.u đang dồn xuống như vậy, anh vẫn có thể phản ứng nhanh đến thế. Nghiêm Tuyết nhìn anh thêm một chút, "Tìm cả hai."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.