Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 149
Cập nhật lúc: 01/02/2026 14:47
"Cù Minh Lý và Kỳ Phóng ở Lâm trường Kim Xuyên không phải là nhất quyết phải cải tạo xe ủi đất và máy xúc sao?"
"Vậy thì hãy gây khó dễ cho họ về chi phí. Tôi không tin làm những thứ này không có trường hợp phế liệu. Để xem lúc đó họ lắp không được thì làm thế nào."
Sau khi tìm người xong quay về, Cục trưởng Lưu vẫn cảm thấy bất bình.
Vốn dĩ chức Bí thư này phải là của ông ta nhưng giữa đường lại xuất hiện Cù Minh Lý, còn khắp nơi gây khó chịu cho ông ta.
Nếu ông ta là Bí thư còn phải tốn công sức như vậy không? Muốn bán máy móc, chỉ cần họp đơn giản bàn bạc là xong.
Bất kể Cục trưởng Lưu nghĩ gì, trong văn phòng của Cù Minh Lý, Cù Minh Lý và Kỳ Phóng lại trò chuyện rất vui vẻ.
"May mà lá thư của cậu gửi về kịp thời, nếu không họ lại tìm tôi bàn bạc bán sắt vụn những chiếc máy này." Cù Minh Lý rót cho Kỳ Phóng một cốc nước.
Đối với những chuyện trong cục, Kỳ Phóng không nói nhiều. Anh thống nhất với Cù Minh Lý nên mua sắm những phụ kiện và vật liệu nào trước rồi chuẩn bị cáo từ.
Cù Minh Lý ngay lập tức nghĩ đến chuyện Nghiêm Tuyết bị thương, "Hơn một tháng rồi, nên về thăm một chuyến."
Kỳ Phóng luôn cảm thấy lời nói của ông ta như có ý ám chỉ nhưng lúc này lại có việc tìm Cù Minh Lý, Kỳ Phóng cũng không hỏi nhiều, xách đồ rời đi.
Bên kia, Nghiêm Tuyết vừa đi tái khám ở bệnh viện cùng Đơn Thu Phương hai ngày trước và đã tháo băng cố định.
Nhưng Bà nội hai thấy cô hoạt động vẫn căng thẳng, "Con đừng làm mệt, cái này nếu không dưỡng tốt sẽ để lại di chứng đó."
"Không sao đâu, tay trái con không cử động nhiều." Nghiêm Tuyết cho bà xem cánh tay trái đang buông thõng, tiếp tục rửa những ống nghiệm.
Năm ngoái thời gian gấp, cô không làm giống trồng mà trực tiếp lấy giống gốc đi cấy.
Năm nay thời gian thừa thãi, cô chuẩn bị dùng giống trồng để cấy. Tháng Tư cấy thì tháng Giêng Dương lịch đã phải bắt đầu nuôi giống mẹ.
"Thế này là tháng Giêng rồi, bên Tiểu Kỳ vẫn chưa có động tĩnh sao?" Bà nội hai lại không nhịn được hỏi về Kỳ Phóng, "Tết Dương lịch nó còn không về nhà ăn Tết, không lẽ ăn Tết âm cũng không cho về?"
"Cái đó không thể, dù nó không ăn Tết người ta cũng phải ăn Tết chứ...."
Nghiêm Tuyết chưa nói xong, cánh cửa mở ra, một bóng người cao lớn bước vào che khuất ánh sáng bên ngoài.
Lời nói của cô khựng lại ngay lập tức. Còn Bà nội hai thì ngạc nhiên mừng rỡ, "Tiểu Kỳ về rồi sao?"
"Dạ." Kỳ Phóng đáp một tiếng. Ánh mắt anh lại rơi xuống Nghiêm Tuyết, im lặng một lúc.
Nhưng dù im lặng, đôi mắt đó lại tĩnh lặng phác họa Nghiêm Tuyết một lần như thể đã nói hết thảy.
Bà nội hai ngay lập tức lảng tránh ánh mắt, "Bà đi xem Kế Cương về chưa."
Vào phòng mặc áo khoác đội mũ, chân nhỏ nhanh ch.óng chạy ra, mở cửa đi mất hút.
Hành động này khiến Nghiêm Tuyết cười vang, cô mỉm cười nhìn người đàn ông, "Anh xem anh làm bà sợ chạy mất rồi."
Kỳ Phóng không nói gì, vào phòng đặt đồ xuống cởi áo khoác rồi ra ngoài rửa tay. Vừa quay lại đã bế bổng Nghiêm Tuyết lên.
Không phải là ôm mà là nhấc bổng cả người lên rất cao khiến Nghiêm Tuyết vô thức níu lấy vai anh, "Anh làm gì đó? Mau thả em xuống!"
Kỳ Phóng lúc này mới đặt cô xuống. Vừa định ôm mặt Nghiêm Tuyết hôn một cái nữa thì thấy Nghiêm Tuyết ấn vào vai trái, nhẹ nhàng xoa xoa.
"Sao? Bị giãn cơ à?" Anh vội vàng buông cô ra, nhíu mày lại.
Nghiêm Tuyết nhìn anh liền biết anh tưởng là vừa nãy mình làm, "Không phải, trước đó không cẩn thận bị giãn một chút."
Chưa kịp đợi Kỳ Phóng hỏi kỹ, bên ngoài vang lên giọng nói quen thuộc, Nghiêm Kế Cương đi chơi về rồi.
Có lẽ là nghe được gì đó, giây tiếp theo bước chân cậu bé nhanh hơn, “Anh rể, anh về về sinh sinh cháu ngoại với chị à?”
Về sinh cháu ngoại với cô? Lời gì vậy?
Nghiêm Tuyết vô thức nhìn sang Kỳ Phóng, quả nhiên thấy người đàn ông cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu hơn.
Điều này khiến Nghiêm Tuyết vội vàng giải thích khẽ: "Không phải em nói đâu."
Kỳ Phóng không nói gì, mắt hoa đào lại nhìn cô sâu sắc một cái. Nghe thấy cửa nhà chính mở, anh mới quay người đón Nghiêm Kế Cương.
Cậu bé đội chiếc mũ da thỏ mà Bà nội hai làm cho, mặt nhỏ đỏ bừng vì lạnh. Vừa vào cửa đã bị anh rể bế bổng lên.
Cậu bé lập tức cười khúc khích, "Anh rể về thật rồi!" Mắt to cong lại vô cùng vui mừng.
Bà nội hai lúc này mới chậm rãi bước vào từ ngoài, "Tiểu Kỳ về lần này không đi nữa chứ?"
"Dạ." Kỳ Phóng đặt Nghiêm Kế Cương xuống, xoa đầu cậu bé, "Bên đó đã không có việc gì nữa rồi."
Nghiêm Kế Cương nghe vậy mắt càng sáng, lập tức chạy vội về phòng lấy ra hai tờ bài kiểm tra từ ngăn kéo cho Kỳ Phóng xem.
Nghiêm Tuyết thấy vậy thì cười, "Là bài kiểm tra cuối kỳ lần này. Kế Cương đạt hạng nhất."
Nghiêm Kế Cương vẻ mặt ngại ngùng nhưng vẫn mắt sáng nhìn Kỳ Phóng, "Không không đạt điểm tuyệt đối, Ngữ văn sai sai một chữ."
"Không tồi." Kỳ Phóng xem kỹ bài kiểm tra một lượt, "Sau này làm gương cho cháu ngoại của em."
Quả nhiên người đàn ông này lại nhớ rồi. Nghiêm Tuyết có ý nhéo anh một cái nhưng anh lại ở bên trái cô, không tiện lắm. Cuối cùng đành thôi.
Ngược lại Nghiêm Kế Cương nghe xong càng vui, đợi Kỳ Phóng trả bài kiểm tra cho cậu bé, hớn hở mang vào cất lại vào ngăn kéo.
Kỳ Phóng về nhà, nhà rõ ràng chỉ thêm một người nhưng dường như thêm nhiều sự náo nhiệt. Buổi tối Bà nội hai còn xào thêm hai món nữa.
Kỳ Phóng rất nể mặt ăn hết. Ăn xong anh cụp mắt nghe họ nói chuyện, trông có vẻ hơi no.
Bà nội hai ước tính hôm nay anh vừa về, hai vợ chồng có nhiều lời muốn nói, cũng không để Nghiêm Kế Cương làm phiền họ. Không lâu sau đã đuổi cặp vợ chồng trẻ về phòng.
Kỳ Phóng lúc này mới đóng cửa, ôm mặt Nghiêm Tuyết tiếp tục nụ hôn chưa hoàn thành trước đó.
Hôn xong anh vẫn không muốn buông tay, ôm cô rồi hỏi lại về vai Nghiêm Tuyết, "Làm sao bị vậy?"
"Không cẩn thận giãn một chút, gần như khỏi rồi." Băng cố định cũng đã tháo, Nghiêm Tuyết không nói ra để người đàn ông lo lắng.
Cô hỏi người đàn ông về chuyện ở xưởng máy móc huyện, "Không phải không cho anh đi sao? Sao lại để anh về rồi?"
"Bí thư Cù đòi người, không muốn thả cũng phải thả." Kỳ Phóng ôm cô tựa vào bàn viết, nói đơn giản về sự việc.
Nghiêm Tuyết đoán anh thực sự muốn đi, Ngô Hành Đức chưa chắc đã giữ được, "Vậy tiếp theo anh sẽ cải tạo xe ủi đất và máy xúc sao?"
"Ừm, xem tiến độ mua sắm của họ thôi." Người đã về rồi, Kỳ Phóng cũng không vội, "Dù sao ở thị trấn còn có Cục trưởng Lưu."
Nghiêm Tuyết cũng nghĩ đến cái phanh bị hỏng của Cù Minh Lý. Một số chuyện thực sự là biết rõ ai làm nhưng lại không có cách nào xử lý đối phương.
So với quân t.ử, tiểu nhân luôn sống ung dung tự tại hơn. Ít nhất đổi là Cù Minh Lý tuyệt đối không làm ra chuyện phá phanh xe người khác.
Tuy nhiên Cù Minh Lý có thể đòi Kỳ Phóng về được cũng không phải quả hồng mềm dễ bóp. Cục trưởng Lưu tốt nhất đừng để có sơ hở nào rơi vào tay ông ta.
Nói đến những chuyện này, Nghiêm Tuyết lại nhớ đến một việc, nói với người đàn ông: "Nghiêm đại tiểu thư gửi thư cho em."
Lông mày Kỳ Phóng nhíu lại ngay lập tức, "Sao cô ta còn viết thư cho em?"
"Cô ấy không nói gì xấu đâu." Nghiêm Tuyết giải thích trước cho Nghiêm đại tiểu thư một câu rồi mới nói: "Chỉ là báo với em cô ấy đi về nông thôn rồi."
Nghiêm đại tiểu thư cuối cùng lại chọn về nông thôn, điều này thực sự là Nghiêm Tuyết không ngờ tới.
Dù sao cô ấy trông có vẻ chưa từng chịu khổ, lần đầu tiên đến thấy nơi họ ở còn hỏi Kỳ Phóng anh ở đây sao.
Nhưng cô ấy đi ra ngoài một vòng trở về Yến Kinh quả thật đã hủy hôn với Ngô Hành Đức, rồi bất chấp sự phản đối của gia đình chọn về nông thôn.
"Người ta đã về nông thôn vài tháng rồi. Gần đây thu hoạch vụ thu xong không có việc gì mới viết thư cho em."
Mặc dù trong thư vẫn kêu ca điều kiện tệ thế nào, làm việc khổ thế nào nhưng kèm theo thư lại gửi cho Nghiêm Tuyết một bông lúa mạch nhỏ, nói là nhặt được trên cánh đồng cô ấy gặt.
Và có lẽ là đã tìm được việc gì đó để làm, cô ấy trông không còn hoảng loạn như lúc đầu. Chỉ là vẫn có ý kiến không nhỏ với Kỳ Phóng, lại hỏi Kỳ Phóng có bắt nạt Nghiêm Tuyết không.
Nghiêm Tuyết rất nghi ngờ việc Ngô Hành Đức vội vàng lần này có thể cũng liên quan đến việc hôn sự với nhà họ Nghiêm đổ bể, không còn nhà vợ hùng mạnh để làm chỗ dựa.
Người có lai lịch đủ vững thường có tỷ lệ sai sót cao hơn người hoàn toàn không có gốc rễ. Nếu Ngô Hành Đức và Nghiêm đại tiểu thư đã kết hôn, nhà họ Nghiêm không thể vì thất bại lần này của hắn mà từ bỏ hắn.
Bây giờ hôn sự với nhà họ Nghiêm tan vỡ, hệ thống thủy tĩnh lại gặp sự cố, Ngô Hành Đức muốn tìm một nhà vợ hùng mạnh như vậy nữa thì khó.
Trừ khi hắn có thể giải quyết vấn đề bằng khả năng của chính mình chứ không phải chỉ nghĩ đến việc bắt đầu từ người khác, đi đường tắt.
Nghe Nghiêm Tuyết nói Nghiêm đại tiểu thư về nông thôn rồi, Kỳ Phóng không ý kiến, "Muốn gì làm nấy."
Đúng là ghét cay ghét đắng Nghiêm đại tiểu thư. Câu nói "đổi lại" năm xưa chắc là không thể bỏ qua trong lòng anh.
Và anh rõ ràng không muốn nói nhiều, chỉ nói vài câu rồi lấy ra một xấp tiền từ túi áo sơ mi đưa cho Nghiêm Tuyết, "Tiền lương lần này."
Nghiêm Tuyết nhìn độ dày đó liền thấy không đúng, đếm lại, hóa ra là hơn một trăm tám mươi đồng.
Cần biết rằng người đàn ông tổng cộng chỉ biệt phái hai tháng. Tiền lương tuy tăng một bậc nhưng kể cả trợ cấp cũng không thể nhiều đến thế.
Lông mày Nghiêm Tuyết nhíu lại ngay lập tức, "Em không bảo anh ít tăng ca thôi sao? Anh tăng ca mấy tiếng mỗi ngày vậy?"
Phản ứng này khiến người đàn ông khựng lại, "Cũng không nhiều lắm." Chủ yếu là sau đó anh phát hiện người ta không muốn cho anh đi, anh tăng ca cũng vô ích.
Nghiêm Tuyết không tin. Cô cũng biết tính toán, hơi cúi đầu suy nghĩ, "Ít nhất ba tiếng mỗi ngày đúng không?"
Kỳ Phóng lúc này không còn gì để nói, dứt khoát ghé môi vào tai cô, "Cơ thể anh không vấn đề gì, không tin em có thể kiểm tra."
Đây là không biết giải thích thế nào nên chuẩn bị đ.á.n.h trống lảng, thậm chí còn buông lời trêu chọc sao?
Nghiêm Tuyết không chịu chiêu này của anh. Cô nhận tiền đẩy người đàn ông lại, "Em kiểm tra anh có gầy đi không rồi mới tính."
Sự thật chứng minh là anh cũng không gầy đi là bao, cơ bụng đáng có vẫn còn đó. Thế là ngày hôm sau Nghiêm Tuyết ngủ dậy muộn là chuyện đương nhiên.
May mắn là mọi người đều biết Kỳ Phóng vừa về hôm qua, cũng không ai đến gọi họ.
Nhưng ngủ dậy muộn liên tiếp mấy ngày thì không ổn rồi. Nghiêm Tuyết vừa mở mắt đã hơn bảy giờ, cô nhấc chân định đạp người nhưng vừa cử động lại phát hiện cổ chân có thêm một vòng gì đó.
