Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 33
Cập nhật lúc: 27/01/2026 17:12
Tuy câu chuyện này trở thành đề tài bàn tán sau bữa ăn của nhiều nhà nhưng suy cho cùng mức độ nóng hổi không cao, sự nhiệt tình của mọi người vẫn tập trung hơn vào việc đón Tết.
Lâm trường tuy nằm ở vùng xa xôi nhưng ngành lâm nghiệp luôn là một trong những ngành kinh tế trụ cột của quốc gia, mỗi năm Cục Lâm nghiệp phải cung cấp hàng trăm triệu mét khối gỗ cho cả nước, cũng được coi là một đơn vị lớn ở địa phương.
Do đó Cục Lâm nghiệp luôn có bộ phận chuyên trách đi đến từng lâm trường để chiếu phim và trong dịp Tết cũng có các hoạt động như múa hát dân gian làm phong phú thêm đời sống giải trí cho công nhân và gia đình lâm trường.
Khi khai thác bận rộn còn có các đoàn nghệ thuật lên tận khu trại trên núi, đặc biệt gửi các buổi biểu diễn thăm hỏi đến công nhân khai thác. Nghiêm Tuyết đến muộn, nghe nói đoàn nghệ thuật năm ngoái có ca sĩ từ Yên Kinh về, hát rất hay, nhiều công nhân và gia đình đã lên núi nghe, về sau vẫn còn nhắc mãi.
Lưu Vệ Quốc không đến thăm một mình, Lưu Xuân Thái cũng đi cùng, đến mời Nghiêm Tuyết cùng cô ấy đi xem múa hát dân gian.
Hoạt động này Kỳ Phóng vốn không tham gia, hai anh em tượng trưng hỏi một câu, thấy anh quả nhiên không hứng thú liền kéo Nghiêm Tuyết ra khỏi nhà.
Đội múa hát dân gian khá đông người, vừa đ.á.n.h trống, gõ chiêng, thổi kèn xô-na, ai nấy đều hóa trang, người thì cầm quạt múa, người thì đi cà kheo, phía sau còn có b.úp bê đầu to chạy theo.
Đội múa hát dân gian diễu hành dọc theo con đường chính của lâm trường, nam nữ già trẻ trong lâm trường vây quanh đường phố xem suốt cả đoạn đường. Nghiêm Tuyết cũng coi như được trải nghiệm không khí Tết của thời đại này, hoạt động này kiếp trước của cô đã không còn nữa.
Thấy cô với vẻ mặt tươi cười trở về, Kỳ Phóng hỏi cô: “Cô định hôm nào đi thị trấn?”
“Đi thị trấn?” Nghiêm Tuyết không nhớ người đàn ông đã nhắc đến chuyện này với cô.
“Đi mua những thứ lần trước chưa mua đủ,” Kỳ Phóng nói, “tranh thủ mấy ngày này tôi còn nghỉ phép.”
Lần trước vì thời gian gấp gáp lại là Nghiêm Tuyết đi một mình, quả thực vẫn còn thiếu một số thứ chưa mua được. Nghiêm Tuyết suy nghĩ một chút, “Nhân tiện ghé thăm nhà dì Thu Phương đi, lần trước tôi không gặp được dì ấy.”
“Dì Thu Phương?” Người đàn ông nhìn cô một cái.
“Là con gái cả của bà cô ruột tôi đấy, anh quên rồi à? Nhà dì ấy ở ngay thị trấn, lần này tôi đến đây còn nhờ dì ấy giúp đỡ nhiều.”
Kỳ Phóng thực sự không biết nhà họ Nghiêm có bao nhiêu họ hàng nên cũng không nói nhiều, “Được.”
Còn về cô ruột của Kỳ Phóng, xét thấy những năm trước Kỳ Phóng đều một mình đón Tết trên núi, Kỳ Phóng không nhắc đến, Nghiêm Tuyết đương nhiên cũng sẽ không nhắc.
Kết quả hai người đến thị trấn, lại một lần nữa đi công cốc. Gia đình Đơn Thu Phương đã về quê chồng ăn Tết, phải mùng sáu mới về.
Họ đi hôm đó là mùng năm, vừa lúc tiễn năm cũ, đi lại từ lâm trường xuống thị trấn không dễ, hai người tự nhiên không thể chạy thêm lần thứ hai đành phải nhờ nhà đối diện nhận đồ giúp.
Lúc đi ra khỏi ngõ vừa lúc gặp một nhóm thanh niên đang cười nói đi về phía con ngõ phía sau.
Kỳ Phóng chỉ liếc mắt một cái rồi thu hồi ánh nhìn, Nghiêm Tuyết tự nhiên không chú ý nhưng bên kia có người quay đầu nhìn lại, bị người bên cạnh huých một cái, “Nhìn gì thế?”
“Không có gì, chắc là nhìn nhầm rồi.”
Lần này đồ đạc cuối cùng cũng mua đủ, điều bất tiện duy nhất là thời đại này chưa có túi ni lông, đồ đạc hoặc là được gói bằng giấy da bò hoặc là buộc bằng dây thừng giấy da bò.
Nghiêm Tuyết tháo khăn quàng cổ và găng tay ra, “Mùng tám anh lên núi rồi, tôi có cần chuẩn bị gì không?”
“Không cần.” Kỳ Phóng không nghĩ ngợi gì mà từ chối, nói xong cảm thấy có gì đó, lại ngước mắt nhìn cô, “Tôi sẽ tự lo.”
“Vậy thì tôi mặc kệ đấy.” Nghiêm Tuyết vốn còn muốn gói thêm ít bánh quy mới mua cho anh, anh không cần thì thôi.
Đang sắp xếp đồ đạc, có một tiếp viên đi ngang qua, đi qua rồi lại quay đầu lại nhìn chằm chằm Nghiêm Tuyết.
Nghiêm Tuyết chú ý thấy, “Đồng chí có chuyện gì không?” Kỳ Phóng cũng nhìn theo.
“Cô có phải đã cho Tề…” Hình như nghĩ rằng nói tên cô cũng không hẳn là biết, đối phương lại đổi lời, “Cô có phải đã cho người ta một bức tranh vẽ giày không?”
“Cô nói là giày trượt patin?” Nghiêm Tuyết chỉ cho người khác thứ đó.
Quả nhiên đối phương gật đầu, “Đúng là cái giày đó, bên dưới có bốn cái bánh xe.”
Nói rồi lại nhìn Nghiêm Tuyết và cả Kỳ Phóng đang ngồi bên cạnh cô, “Anh ấy có đồ nhờ tôi gửi cô, cô đợi tôi vào phòng nghỉ lấy.”
“Có đồ gửi cho tôi?” Nghiêm Tuyết rõ ràng rất bất ngờ.
“Yên tâm, không phải đồ gì quý giá đâu.” Tiếp viên đã quay lưng đi rồi.
Kỳ Phóng ngồi bên cửa sổ nhìn Nghiêm Tuyết, không hỏi nhiều.
Nghiêm Tuyết lại là người có chuyện là phải nói rõ ngay, “Trước đây tôi gặp ông Vương bán hàng giả trong chợ nhỏ, vạch trần tại chỗ, người suýt bị lừa chính là người mà anh ta nói. Sau này lại gặp trên xe, đối phương thấy tôi đang vẽ, xin tôi, tôi liền cho.”
“Chút xích mích cô nói là vì chuyện này?”
“Cũng không hoàn toàn.” Nghiêm Tuyết tự nhận mình không vô tư đến thế, “Trước đây tôi đã có chút xích mích với ông Vương, ông Vương đã rạch rách bao tải đựng hạt thông của tôi.”
Cứ việc này nối tiếp việc kia…
Kỳ Phóng trực giác là còn chuyện khác, qua những ngày chung sống, Nghiêm Tuyết không giống người chủ động gây thù chuốc oán với người khác, thậm chí còn rất giỏi giao tiếp, nhìn thái độ của người nhà họ Lưu và bà Quách đối với cô là biết.
Nhưng Nghiêm Tuyết không nói, anh cũng không hỏi, chẳng mấy chốc tiếp viên quay lại, “Là cái này, cách đây hai hôm anh ấy đã gửi tôi để trên xe rồi, mãi không gặp được cô.”
Anh ta đặt đồ trên tay xuống trước mặt Nghiêm Tuyết, hóa ra là một đôi giày trượt patin được làm bằng gỗ.
“Cô đừng bắt tôi trả lại nhé,” Tiếp viên nói, “Cái này có kích cỡ, trả lại người khác cũng không mang vừa.”
Điều này là thật, Nghiêm Tuyết không cao, giày trượt patin được làm theo cỡ chân cô tự nhiên cũng không lớn, đừng nói nam giới, nữ giới chân hơi to cũng chưa chắc mang vừa.
Cô không từ chối nữa, nhận lấy một cách rộng rãi, “Giúp tôi nói với anh ấy lời cảm ơn.”
Cô còn lấy mấy quả lê đông đưa cho đối phương, “Và chúc đồng chí năm mới vui vẻ, đây là chút lòng thành của tôi và người yêu, làm phiền anh chuyển giúp chúng tôi.” Cô đưa một túi bánh quy.
Câu “tôi và người yêu” vừa thốt ra, tiếp viên không kìm được lại nhìn sang Kỳ Phóng bên cạnh cô.
Nhưng người ta làm việc rất chu đáo, không chỉ đáp lễ, ngay cả anh ta, người giúp mang đồ cũng được tặng trái cây, anh ta gật đầu, “Được, tôi sẽ giúp cô đưa cho anh ấy.”
Về đến Tiểu Kim Xuyên, anh ta xách đồ đến chỗ Tề Phóng “Cô ấy kết hôn rồi cậu có biết không?”
Tề Phóng đang giặt quần áo, nghe vậy thì mơ hồ, “Gì tôi có biết không?”
“Chính là cô gái cho cậu bản vẽ đó, cô ấy trước đây không phải còn giúp cậu sao? Hôm nay tôi gặp trên xe.” Tiếp viên nói.
Tề Phóng lập tức dừng động tác, “Cái giày trượt patin cậu đưa cho cô ấy rồi à?” Lại quan tâm đến chuyện này trước.
Tiếp viên rất cạn lời, “Đưa rồi, vừa gặp là đưa ngay, này, cô ấy còn nhờ tôi mang quà đáp lễ về cho cậu.”
Nghe nói còn có quà đáp lễ, Tề Phóng vội vàng lau tay mới dám nhận túi giấy.
Thấy anh ta cẩn thận đặt đồ vào trong nhà, tiếp viên thực sự không nhịn được, “Tôi đã nói là cô ấy kết hôn rồi, tôi còn gặp cả người yêu cô ấy trên xe nữa.”
“Cô ấy kết hôn hay không liên quan gì đến tôi? Tôi chỉ muốn cảm ơn cô ấy thôi, không có ý gì khác.”
Tề Phóng lẩm bẩm một câu, cúi đầu tiếp tục giặt quần áo.
Tiếp viên lại tinh ý thấy chiếc quần vừa giặt xong lại bị anh ta ấn xuống nước, đ.á.n.h xà phòng thêm một lần nữa.
Điều này khiến anh ta không khỏi thở dài trong lòng, kỳ công nhờ người làm ra lại còn dặn dò anh ta để ý trên xe, nhìn thế nào cũng không giống chỉ muốn cảm ơn người ta.
Tề Phóng có lẽ còn không quan tâm đến đối tượng xem mắt của mình bằng cô gái đó, chuyện đó đến giờ vẫn chưa có kết quả.
Nhưng cô gái người ta đã kết hôn rồi, dù không kết hôn anh ta cũng chưa chắc có cơ hội.
Tề Phóng là người quá thật thà, miệng lại vụng về, là người tốt, tiếc là không biết cách lấy lòng con gái.
Mặt khác, Kỳ Phóng không mấy bận tâm đến người gửi đồ nhưng lại hiếm hoi có chút hứng thú với món đồ được gửi đến.
Đồ là do anh xách xuống xe, vừa chạm tay vào đã biết là dùng gỗ rất chắc chắn.
Trục bánh xe dùng kim thép, có lẽ còn được tra dầu, quay rất trơn tru, bề mặt còn được khắc một số đường vân, chắc là để chống trượt.
Tiếc là cũng làm bằng gỗ, nếu thay bằng nhựa chắc chắn sẽ thích hợp hơn, anh đặt giày trượt patin bên mép phản, hỏi Nghiêm Tuyết: “Cái này là do cô nghĩ ra?”
“Không phải, trước đây tôi thấy người khác đi rồi.”
Nghiêm Tuyết tự nhận mình không có khả năng sáng tạo đó cũng không nhận công, dù sao đối với cô kiếp trước cũng là trước đây mà.
Kỳ Phóng không hỏi thêm, “Thợ Giả kia cô còn đi tìm không?”
Bảo sao anh đoán ra được cô tìm thợ mộc trước đây là muốn làm gì, chỉ cần nhìn thấy giày trượt patin là anh đoán ra.
“Có chứ, tôi còn muốn làm một thứ nữa.” Nghiêm Tuyết sắp xếp gọn gàng những thứ vừa mua về rồi cầm đôi giày trượt patin, “Tôi qua nhà Xuân Thái một chuyến.”
“Cái này là cho Xuân Thái sao?” Kỳ Phóng thực sự bất ngờ.
Anh biết Nghiêm Tuyết có hỏi anh về việc Xuân Thái không trượt băng được nhưng không ngờ cô lại quan tâm đến thế, thậm chí còn nghĩ ra giày trượt patin không cần đến băng cũng có thể trượt được.
Nhìn thấy món đồ Nghiêm Tuyết mang đến, Lưu Xuân Thái cũng không thể tin được mà hỏi liên tục hai lần, “Chị Nghiêm Tuyết, cái này thực sự là cho em sao?”
Con gái thứ hai nhà họ Lưu là Lưu Xuân Ni và cậu con trai út Lưu Vệ Bân cũng vây quanh bên cạnh như đang xem một loại động vật quý hiếm.
Lưu Xuân Ni thì đỡ hơn, tính cách nhút nhát còn Lưu Vệ Bân thì đưa tay ra đòi sờ, bị Lưu Xuân Thái lườm một cái liền lè lưỡi rụt tay lại.
“Không sao, sờ không hỏng được đâu.” Nghiêm Tuyết đẩy đôi giày về phía Lưu Xuân Thái, “Thử xem có vừa không.”
Cô vốn định tự mình tìm người đóng, không ngờ có người làm trước rồi, may mà Lưu Xuân Thái tuy nhỏ hơn cô ba tuổi nhưng chiều cao lại gần bằng cô, chắc là mang vừa.
Thử một cái quả nhiên là mang vừa, hơi rộng một chút, buộc dây c.h.ặ.t lại là được.
Lưu Xuân Thái ngồi bên mép phản trượt thử một chút, lập tức nghe thấy tiếng bánh xe xoay vù vù, “Cảm giác còn thần kỳ hơn cả giày trượt băng nữa!”
Lưu Vệ Bân nghe vậy càng nôn nóng hơn, “Chị! Chị cho em thử với!”
“Em có mang vừa không?” Lưu Xuân Thái không nỡ cho thử.
“Sao lại không mang vừa?” Lưu Vệ Bân tỏ vẻ không phục, “Mẹ còn bảo em lớn nhanh lắm, vù vù ấy.”
Không thể giành được lại nghe thấy tiếng Hoàng Phượng Anh từ hầm rượu trở về, cậu ta dứt khoát chạy ra, “Mẹ ơi, con cũng muốn giày trượt patin!”
