Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 36
Cập nhật lúc: 27/01/2026 17:12
Thứ này được chiên từ mỡ lợn rừng, bên trong còn cho thêm hạt lạc và hạt dưa, không thể phết bánh nhưng trộn với cơm thì thơm lừng khắp miệng.
Tiếp theo là củ cải muối chua, “Cái này là muối xổi, dễ hỏng, anh chia cho đồng nghiệp, ăn hết cái này trước.”
Nói là mặc kệ nhưng cô vẫn chuẩn bị linh tinh cả một đống, tất cả các lọ thủy tinh trong nhà đều dùng hết.
Kỳ Phóng nhìn cô bận rộn, suốt thời gian đó không nói nhiều. Đối với anh, đây thực sự là một trải nghiệm có chút xa lạ.
Mẹ anh mất sớm, anh sống cùng ông ngoại. Ông ngoại tuy đối xử tốt với anh nhưng dù sao cũng là đàn ông lại mang phong thái trí thức điển hình, không thể chăm sóc những việc này.
Sau này có thầy, vợ thầy thì chăm lo quần áo, thức ăn cho anh, coi anh như con ruột, tiếc là...
Kỳ Phóng cụp mắt xuống, toàn thân lại toát ra vẻ uể oải đó khiến Nghiêm Tuyết quay đầu nhìn thấy không khỏi sững người.
Nhìn cái ba lô nhỏ gọn gàng do chính người đàn ông thu dọn rồi nhìn lại những thứ mình đã chuẩn bị, Nghiêm Tuyết cười rồi lại xách lên, “Thôi bỏ đi, lên núi mang theo những thứ này bất tiện lắm.”
“Thuận tiện.” Một bàn tay khớp xương rõ ràng đưa tới cầm lấy đồ nhét gọn vào túi.
Người đàn ông xách lên thử, có vẻ rất nhẹ nhàng rồi đặt xuống nhìn cô, “Cô thường làm những việc này à?”
Trong ấn tượng của anh, Nghiêm Tuyết luôn là một cô gái nhỏ yếu đuối tinh tế, ban đầu thấy cô biết làm việc nhà, biết nấu ăn, anh còn có chút bất ngờ.
Nghiêm Tuyết cười, “Cũng tạm, chăm sóc em trai quen rồi.”
Thực ra là kiếp trước chăm sóc bố quen rồi, nhà không có phụ nữ, chân bố lại không tiện, từ nhỏ cô đã bắt đầu tự mình làm những việc này.
Nụ cười đó rõ ràng rất tươi tắn rất đẹp nhưng Kỳ Phóng lại không nghĩ đến đóa hoa tinh tế được nuôi trong nhà kính trong ký ức mà là bông hoa dại kiên cường mọc lên giữa đám cỏ ven đường.
Dẫm lên sự hoang vu nhưng hướng về phía mặt trời, trông có vẻ yếu ớt chạm nhẹ là gãy nhưng sức sống lại kiên cường hơn bất cứ thứ gì.
Điều gì đã mang đến sự thay đổi lớn như vậy cho cô?
Nhà họ Nghiêm xảy ra chuyện gì? Hay là vì cậu em trai đó của cô?
Kỳ Phóng hiếm khi nảy sinh ý muốn tìm hiểu nhưng chỉ trong chốc lát, ý nghĩ đó đã bị anh dằn xuống. Nghiêm Tuyết bên kia cũng sớm chuyển đề tài như thể nụ cười vừa rồi chỉ là ảo giác của anh.
Hai người tuy đã thành vợ chồng nhưng vô hình trung đã vạch ra một ranh giới cho nhau, ai cũng ngầm hiểu mà giữ gìn, cũng ngầm hiểu mà không vượt qua.
Giống như khi ngủ vào ban đêm, đắp chung một chăn nhưng ở giữa luôn có khoảng cách. Thậm chí ngay cả cởi quần áo cũng để lại đủ không gian cho đối phương, luôn là Nghiêm Tuyết vệ sinh cá nhân trước, lợi dụng thời gian Kỳ Phóng vệ sinh để nằm vào chăn, Kỳ Phóng vệ sinh xong về tắt đèn, tự cởi đồ trong bóng tối.
À, hình như hôm nay hơi khác.
Kỳ Phóng vệ sinh xong quay lại, Nghiêm Tuyết lại không nằm xuống mà choàng chăn lên vai, ngồi nghiêng đợi anh.
Bím tóc của cô gái trẻ đã được tháo ra, mái tóc dài xoăn lượn sóng rủ xuống, có vài lọn còn lọt vào góc chăn, lờ mờ che đi làn da trắng nõn và chiếc áo ba lỗ cài đến dưới xương quai xanh.
Kỳ Phóng khựng bước, cứ thế đứng cách mép phản nửa mét.
Nghiêm Tuyết vốn là nhớ ra một chuyện, định nói với anh, vừa định mở lời thì thấy phản ứng của đối phương, không khỏi nheo mắt.
Nói ra Lưu Vệ Quốc có lẽ không tin, kết hôn nhiều ngày như vậy, cô còn chưa thấy đàn ông cởi áo sơ mi ra trông thế nào.
Người này ngủ còn mặc áo sơ mi và quần lót, cài cúc rất kín đáo, chỉ để lộ một chút xương quai xanh, đôi khi cô còn nghi ngờ anh sợ đối phương làm gì đó hơn cả cô.
Có cần phải như vậy không?
Cô đâu phải thú dữ sẽ cưỡng ép trai nhà lành ...
Nghiêm Tuyết nhìn đối phương cố ý không nói gì.
Tuy cô không có đôi mắt hoa đào long lanh đa tình nhưng đôi mắt vẫn to và sáng, đầy sự hiện diện.
Hơn nữa chăn bông dày, đủ ấm nhưng lại không ôm sát người, cô ôm lại như vậy căn bản không che hết được. Mà Nghiêm Tuyết tuy nhỏ nhắn, trông có vẻ mảnh mai nhưng thân hình lại không hề yếu ớt, eo thon, chiếc áo ba lỗ siết lại trông rất đầy đặn.
Kỳ Phóng theo bản năng nhìn sang chỗ khác, “Sao vậy?”
“Không sao.” Nghiêm Tuyết cười, trả lại câu nói lúc chiều của anh cho anh.
Lần này người đàn ông quay ánh mắt lại, nhìn cô một cái, đi sang bên kia, như thường lệ leo lên phản tắt đèn.
Áo len vừa vén lên, anh nghe thấy giọng cô trong bóng tối ám chỉ: “Mai anh lên núi rồi.”
Tay Kỳ Phóng khựng lại, lần này dứt khoát cởi áo len ra, vắt lên cánh tay quay lại hỏi cô: “Rốt cuộc cô muốn nói gì?”
Anh không tin cô có ý muốn thân mật, mấy ngày nay anh ngày nào cũng lên phản nhắm mắt giả vờ ngủ, có ngày nào cô không thở phào nhẹ nhõm?
Quả nhiên Nghiêm Tuyết có việc chính đáng muốn nói, “Gia đình công nhân lâm trường không thể đi làm công nhân thời vụ cho đội gia đình sao? Tôi muốn hỏi anh có biết không, nếu tôi muốn đi cần phải chuẩn bị những gì, tìm ai đăng ký.”
Sáng sớm ngày hôm sau, Nghiêm Tuyết thức dậy như thường lệ, Kỳ Phóng cũng thức dậy sớm hơn cô như thường lệ, đã vệ sinh cá nhân xong đứng cạnh bàn viết, chuẩn bị nhúng vài miếng bánh quy ăn rồi đi.
“Để tôi làm, đồ ăn khô có sẵn rồi, nấu bát cháo bột là được.”
Nghiêm Tuyết đứng dậy khỏi phản, rất nhanh đã làm xong bữa sáng, Kỳ Phóng ăn xong bữa ăn nóng hổi mới bước đi trong ánh sáng dần lên của bầu trời đến điểm tập kết.
Lưu Vệ Quốc đến muộn hơn một chút, vừa đi vừa ngáp, rõ ràng là khó khăn lắm mới dậy được. Tuy nhiên anh ta vẫn nhận ra sự khác biệt của Kỳ Phóng, “Sao tôi thấy cái túi của cậu lần này to hơn trước thế.”
Kỳ Phóng không nói nhưng Lưu Vệ Quốc lại rất chắc chắn, “Đúng là to hơn, trông còn phồng hơn cái của tôi, không phải vợ cậu chuẩn bị cho cậu đấy chứ?”
Anh ta thực sự tò mò không chịu nổi, “Đúng là người có vợ khác nhỉ, vợ cậu đã chuẩn bị gì cho cậu thế?”
Kỳ Phóng vẫn im lặng rồi đổi túi sang bên vai khác.
Nếu vợ anh không chuẩn bị gì tốt cho anh, Lưu Vệ Quốc sẽ viết ngược tên mình.
Đang định hỏi thêm, chiếc động cơ đốt trong đi lên núi đã đến. Mọi người người vác hành lý, người xách túi, chen chúc xô đẩy, Lưu Vệ Quốc cũng đành phải nuốt lời định nói vào.
Trong tiếng còi tàu, công việc khai thác ầm ầm lại một lần nữa được bắt đầu.
Mặt khác, Nghiêm Tuyết cũng không rảnh rỗi, ăn cơm xong dọn dẹp liền ước chừng thời gian đến nhà đội trưởng đội gia đình.
Kỳ Phóng có lẽ đã hỏi người trước, đội gia đình đăng ký ở đâu, cần những tài liệu gì đều rõ ràng rành mạch.
Lâm trường quả thực có tuyển đội gia đình, chủ yếu chia thành hai loại: đội nông nghiệp và công nhân thời vụ.
Đội nông nghiệp chịu trách nhiệm cho một khu đất lớn ở phía nam lâm trường, khoảng sáu bảy trăm mẫu, chủ yếu trồng rau cung cấp cho bếp ăn lâm trường, cũng trồng lương thực bán cho công nhân lâm trường.
Dù sao lâm trường không có đất tự canh tác, do khoảng cách giữa các ngôi nhà không xa, vườn rau của mỗi nhà cũng không lớn, lương thực phát theo tháng không đủ ăn. Bán lương thực cho công nhân lâm trường vừa giải quyết vấn đề thiếu lương thực vừa mang lại thu nhập cho gia đình công nhân.
Chỉ là kiếm được khá ít, phải đợi hàng bán hết mới tính tiền theo công điểm, khu vực lâm trường này gần núi, còn thường xuyên có thú hoang xuống phá hoại hoa màu, mùa thu cần luân phiên canh giữ.
Kết luận của Nghiêm Tuyết là: tốn thời gian, lợi nhuận thấp, không khác nhiều so với nông thôn.
Còn về công nhân thời vụ, làm những công việc vất vả hơn, chủ yếu nhận các công việc như phát quang, bảo vệ rừng của lâm trường. Kiếm được nhiều hơn đội nông nghiệp nhưng không phải lúc nào cũng có việc.
Tuy nhiên không phải lúc nào cũng có việc có nghĩa là thời gian rảnh rỗi, thuận tiện lên núi làm thêm, những người lớn tuổi ở lâm trường thực sự lại chọn công việc này nhiều hơn.
Nghiêm Tuyết suy nghĩ một chút, dựa trên tình hình bản thân vẫn chọn công nhân thời vụ có rủi ro lớn hơn và thu nhập cũng có thể cao hơn.
Cô phải nuôi em trai, thu nhập của đội nông nghiệp thực sự có hạn, thà cố gắng, hàng năm cùng Hoàng Phượng Anh và những người khác lên núi kiếm sống.
Đương nhiên bây giờ mới là cuối tháng hai, đội gia đình sớm nhất cũng phải tháng ba mới có việc, cô chủ yếu là đi đăng ký.
Đội trưởng đội gia đình là một người đàn ông gầy gò khoảng bốn mươi tuổi, họ Lâm, có lẽ gần đây bị cảm lạnh, cứ ho liên tục từ lúc Nghiêm Tuyết vào cửa.
Ngược lại vợ ông ta còn khá trẻ, khoảng ba mươi tư, ba mươi lăm tuổi, cũng xinh đẹp, đôi mắt hất lên ở đuôi, gặp người là nở nụ cười ba phần.
Nghe nói mục đích của Nghiêm Tuyết, đội trưởng Lâm khoác áo từ trên phản xuống, lấy một cuốn sổ ghi chép từ ngăn kéo bàn.
Nghiêm Tuyết đưa hộ khẩu, giấy đăng ký kết hôn cho đối phương xem, đăng ký thông tin của mình, đội trưởng Lâm vừa ho vừa bảo cô về đợi tin tức, có việc sẽ thông báo cho cô.
Vợ đội trưởng Lâm đích thân tiễn cô ra cửa, “Thì ra cô là vợ tiểu Kỳ, tôi đã nói cậu ấy đẹp trai như vậy, phải tìm một người như thế nào mới xứng đôi.”
Nghe giọng điệu có vẻ như quen Kỳ Phóng, cũng sớm biết Kỳ Phóng đã kết hôn, không biết có phải do Vu Dũng Chí gây rối không.
Nghiêm Tuyết giữ hình tượng nàng dâu mới cười e thẹn, không nói nhiều, ai ngờ vừa ngẩng đầu lên lại đối mặt với Vu Thúy Vân đang định bước vào.
Vu Thúy Vân cũng nhìn thấy cô, nhíu mày nhưng vợ đội trưởng Lâm đã cười mở lời trước, “Ngọn gió nào đưa cô đến đây thế?”
Giọng điệu ngoài sự nhiệt tình còn có thêm chút trêu đùa thân mật, xem ra quan hệ hai người khá tốt.
Vu Thúy Vân cũng không nhìn Nghiêm Tuyết nữa, “Không phải bà quan hệ tốt với thợ Giả sao? Con trai tôi Kiến Quân muốn một đôi giày trượt patin, tôi đi tìm người mượn bản vẽ, không mượn được nên muốn nhờ bà qua chỗ thợ Giả xem, nếu có người đến chỗ ông ấy làm thì làm cho Kiến Quân nhà tôi một đôi luôn, vừa hay bà cũng biết cỡ giày của nó.”
Lời nói không biết là nói cho vợ đội trưởng Lâm nghe hay cố ý nói cho Nghiêm Tuyết biết, cô không cho bản vẽ thì cô ta cũng có thể tìm cách làm được giày.
Vợ đội trưởng Lâm quả nhiên đồng ý ngay, “Được, lát nữa tôi đi xem cho cô, chỉ là không biết chỗ ông ấy có làm không.”
“Chắc chắn có, lâm trường mình đâu có thợ mộc thứ hai, không tìm ông ấy làm thì tìm ai?”
Vu Thúy Vân vừa nói lại cố ý liếc nhìn Nghiêm Tuyết một cái.
Nghiêm Tuyết không hề tức giận, đừng nói đồ không phải do cô nghiên cứu ra, mà cho dù là do cô nghiên cứu, thời đại này cũng không bảo hộ bằng sáng chế, sớm muộn gì cũng bị người khác học được.
Đối phương có khả năng thì tự làm, dù sao với thái độ đó mà đến hỏi xin bản vẽ, cô sẽ không cho.
Vẻ mặt cô không thay đổi chút nào, cười tạm biệt vợ đội trưởng Lâm rồi quàng khăn quàng cổ, chuẩn bị đi đến chỗ thợ Giả xem đồ của mình đã làm xong chưa.
