Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 42
Cập nhật lúc: 27/01/2026 17:13
Có phải là quá nhiệt tình rồi không?
Nghiêm Tuyết liếc nhìn đối phương một cái.
Đối phương vẫn tiếp tục nói: “Nhà tôi ở ngay sau nhà cô, nếu có chuyện gì mà Kỳ Phóng không có nhà, cô cứ tìm tôi, tôi lái máy kéo tiện hơn lại có nhiều thời gian ở nhà.”
Nghiêm Tuyết không đáp lời, nửa chặng đường sau cũng ít khi tiếp chuyện với người đó nữa, thậm chí còn cố ý đi nhanh hơn.
Cũng may là công việc phát quang rừng bắt đầu từ phía gần khu doanh trại, hai người nhanh ch.óng đến nơi. Nghiêm Tuyết ngước mắt lên đã thấy có người ngồi bên một cây gỗ đổ ở rìa khu vực đang sưởi ấm bên lửa.
Hơn nữa trong số họ có một người trông hơi quen mắt, giống như cô vợ xinh đẹp của Đội trưởng Lâm.
“Nghỉ ngơi à?” Nghiêm Tuyết vẫn đang quan sát, Lương Kỳ Mậu đã bước tới chào hỏi đối phương.
Đối phương ngẩng đầu lên, “Tiểu Lương, sao cậu lại đến đây?” Vẫn là vẻ tươi cười, rõ ràng là rất quen thuộc với Lương Kỳ Mậu.
“Tiểu Nghiêm muốn đến đội người nhà, tôi dẫn đường cho cô ấy.” Anh Lương không nói là hai người gặp nhau trên đường, chỉ tay về phía sau.
Vợ Đội trưởng Lâm nhìn sang, trên mặt dường như có một thoáng không tự nhiên rồi nhanh ch.óng cười nói: “Sao cô lại đến đây? Có chuyện gì à?”
“Tôi đến tìm Đội trưởng Lâm.” Nghiêm Tuyết mỉm cười với bà ấy, không đợi bà ấy nói thêm gì đã cất cao giọng: “Đội trưởng Lâm! Đội trưởng Lâm có ở đó không?”
Hầu như tất cả mọi người đều vô thức nhìn về một hướng, bao gồm cả vợ Đội trưởng Lâm.
Nghiêm Tuyết nhân tiện đi về phía đó vài bước nhưng tiếng gọi vẫn không ngừng: “Đội trưởng Lâm! Tôi nghe nói đội người nhà chúng ta năm nay không thiếu người nên mới không thông báo cho tôi đến làm, thật hay giả vậy?”
Cô có vẻ rất vội vàng, không đợi Đội trưởng Lâm trả lời đã nói tiếp: “Nhưng tôi còn nghe nói năm nay đội người nhà nhiệm vụ nặng, không đủ người, rốt cuộc cái nào là thật?”
Đội trưởng Lâm dường như muốn nói gì đó, vừa mở miệng đã không nhịn được ho, vợ ông ta vội vàng kéo Nghiêm Tuyết lại: “Cô đừng vội, có chuyện gì từ từ nói.”
“Đã bắt đầu công việc mấy ngày rồi, sao tôi không vội được?” Nghiêm Tuyết muốn nói chuyện này trước mặt mọi người, làm sao có thể bị kéo lại được.
Giọng cô còn to hơn: “Tôi vốn định tìm Bí thư Lang hỏi, nghe nói Đội trưởng Lâm ở đây nên tôi đến tìm ông trước, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Lời nói rất nhanh, thể hiện một cô vợ trẻ vừa sốt ruột vừa không giữ được bình tĩnh một cách hoàn hảo.
Ngay cả Lương Kỳ Mậu cũng không nhịn được hỏi vợ Đội trưởng Lâm: “Sao thế?”
Vợ Đội trưởng Lâm làm sao có thể ngờ Nghiêm Tuyết lại bạo dạn như vậy, bà ta cứ nghĩ Nghiêm Tuyết lúc nào cũng tươi cười nên là người hiền lành lại trẻ tuổi, sĩ diện, dù không bị mấy lời bà ta nói làm cho quay về thì cũng chỉ có thể ấm ức trong lòng.
Nghiêm Tuyết lôi chuyện này ra nói trước mặt nhiều người như vậy, không muốn đưa ra lời giải thích cũng phải đưa ra, huống hồ trong lời nói của cô còn nhắc đến Bí thư Lang...
Vợ Đội trưởng Lâm tin rằng nếu chuyện này không được giải quyết, cô thật sự dám làm ầm ĩ đến chỗ Bí thư Lang, Đội trưởng Lâm cũng tin.
Không bận tâm đến việc đang ho, ông ta bước nhanh đến: “Rốt cuộc là sao? Tôi không... khụ khụ... không bảo người thông báo cho cô rồi à? Cô... khụ... cô tự mình không đến.”
“Ai thông báo cho tôi? Tôi hoàn toàn không nhận được. Tôi còn cố ý tìm người hỏi, người ta nói đội không thiếu người, không cần đến tôi, bảo tôi về nhà chờ.”
Mặc dù Nghiêm Tuyết không nói đã hỏi ai nhưng vừa nói cô vừa liếc nhìn vợ Đội trưởng Lâm.
Đội trưởng Lâm cũng nhìn về phía vợ mình khiến nụ cười trên mặt bà ấy trở nên cứng ngắc.
Nhưng ông ta không nói gì mà quay sang nói với Nghiêm Tuyết: “Vậy có lẽ là tôi quên, cô... khụ... ngày mai đến làm đi.”
Ông ta lại tự nhận trách nhiệm về mình chứ không nhân cơ hội gây khó dễ cho vợ, xem ra ông ta thật sự không biết chuyện này.
Sở dĩ Nghiêm Tuyết không trực tiếp tìm Bí thư Lang là vì đã cân nhắc điểm này, chuẩn bị giải quyết chuyện nội bộ đội người nhà ngay trong đội người nhà.
Vạn nhất Đội trưởng Lâm không biết, mọi chuyện sẽ dừng lại ở ông ta, Nghiêm Tuyết không làm lớn chuyện, cũng coi như giúp ông ta giữ thể diện, việc xử lý sau đó là chuyện riêng của hai vợ chồng họ.
Vạn nhất Đội trưởng Lâm cũng biết, Nghiêm Tuyết làm một màn như vậy trước mặt mọi người, còn nhắc đến Bí thư Lang, ông ta cũng phải đưa ra lời giải thích cho Nghiêm Tuyết.
Và dù ông ta biết hay không, khi mọi chuyện đã được phơi bày, suất làm việc ở đội người nhà của Nghiêm Tuyết có thể được giải quyết.
Dù sao nếu đối phương không giải quyết cho cô, cô thật sự dám làm ầm ĩ đến chỗ Bí thư Lang.
Quả nhiên Đội trưởng Lâm lập tức bảo cô ngày mai đến làm, Nghiêm Tuyết cũng lộ ra vẻ nhẹ nhõm: “May mà tôi chạy đến hỏi, nếu không chuyện này chẳng phải là hỏng bét rồi sao.”
Lúc cần làm ầm thì làm ầm, lúc cần xuống nước thì lập tức xuống nước, hoàn toàn không giống những người trẻ tuổi bình thường sẽ vì bực tức mà bám riết không buông.
Xem ra màn vừa rồi của cô có yếu tố diễn xuất là chính, Đội trưởng Lâm nhìn Nghiêm Tuyết thêm một lần.
Nghiêm Tuyết để mặc ông ta nhìn, còn giả vờ nói đùa: “Không chạy chuyến này, tôi đã tưởng là tôi đắc tội gì với nhà ông rồi chứ.”
Thần sắc Đội trưởng Lâm khựng lại, rõ ràng là đã hiểu.
Nghiêm Tuyết mỉm cười chào tạm biệt: “Vậy tôi không làm phiền mọi người làm việc nữa, ngày mai 6 giờ 20 tập trung phải không?”
Ngay cả điều này cũng biết rõ, rõ ràng là có sự chuẩn bị.
Đội trưởng Lâm che miệng ho một tiếng, gật đầu: “Tối tôi sẽ mang mũ bảo hộ và dụng cụ đến cho cô.”
Mũ bảo hộ ở Lâm trường thực ra là một chiếc mũ đan bằng mây, người Lâm trường quen gọi là “mũ mây”, Nghiêm Tuyết đã thấy nhiều người đội rồi, còn dụng cụ phát quang rừng chủ yếu là rìu và cưa tay.
Cái gọi là phát quang rừng là việc xử lý các vật liệu còn sót lại sau khi khai thác.
Dù sao cây bị đốn hạ, sau khi chế biến gỗ xong vẫn còn lại gốc cây và cành cây trên núi, nếu không dọn sạch không thể tiến hành công việc trồng rừng tiếp theo.
Một số lâm trường có công nhân phát quang rừng chuyên trách, Lâm trường Kim Xuyên vì năm nào cũng tranh làm tiên tiến, nhiệm vụ khai thác luôn nặng nên khoán hẳn công việc này cho đội người nhà, tính tiền công theo ngày.
…….
Ngày hôm sau, Nghiêm Tuyết đến điểm tập trung sớm năm phút, chờ một lúc thì xe đưa đón đến.
Lên núi, mọi người tiếp tục dọn dẹp theo hướng đã dọn hôm qua, Đội trưởng Lâm gọi một cô vợ trẻ khoảng hai mươi tuổi, chỉ vào Nghiêm Tuyết: “Tiểu Lang, cô dẫn dắt cô ấy.”
Nghiêm Tuyết nhìn sang, phát hiện người này cô đã từng gặp, chính là Nguyệt Nga, người đã giúp dìu bà Quách về nhà.
Hóa ra cô ấy họ Lang, chỉ không biết có quan hệ gì với Bí thư Lang, dù sao đây là một họ hiếm gặp, có nguồn gốc từ đại họ Nữu Hỗ Lộc của người Mãn.
Đối phương rõ ràng cũng nhận ra cô, gật đầu: “Được.” Trực tiếp dẫn cô sang một bên, bắt đầu dạy từ cách dùng rìu và cưa tay.
Lang Nguyệt Nga không phải là người thích nói chuyện, không hề hỏi Nghiêm Tuyết bất cứ câu nào về chuyện hôm qua nhưng người khác thì không chắc, không lâu sau có người vừa làm vừa xích lại gần hỏi nhỏ Nghiêm Tuyết: “Hôm qua cô nói có người bảo cô là đội người nhà đủ người rồi, ai nói vậy? Có phải là vợ Đội trưởng Lâm không?”
Nghiêm Tuyết chỉ cúi đầu cười, trông có vẻ hơi nhút nhát, hoàn toàn không giống với vẻ đã lớn tiếng nói những lời đó trước mặt mọi người hôm qua.
Người đó cũng chỉ nghĩ là cô khó nói ra, “Được rồi, biết cô khó xử, cô không nói thì thôi.”
Rồi lại không nhịn được nói nhỏ: “Cô đắc tội với Trình Ngọc Trinh thế nào vậy? Bà ta là người không dễ đối phó đâu, lại còn rất giỏi dỗ chồng, không thấy hôm qua cô làm ầm ĩ một trận, hôm nay bà ta có sao đâu? Sau này cô phải cẩn thận đấy, coi chừng bà ta gây khó dễ cho cô.”
Hôm nay đi làm, vợ chồng Đội trưởng Lâm quả thật mọi thứ đều như thường nhưng không phải ai cũng là vợ chồng Lương Kỳ Mậu, cãi nhau to đến mức mấy con phố đều biết.
Nghiêm Tuyết tiếp tục cúi đầu làm việc, còn hỏi: “Làm thế này đúng không?”
“Đúng rồi, để những cái to ra đây, cành nhỏ xếp bên kia.” Người đó chỉ tay rồi lại hạ giọng: “Tôi thấy bà ta nhắm vào cô vẫn là vì Kỳ Phóng nhà cô.”
Lần này Nghiêm Tuyết nhìn về phía người đó, ánh mắt dường như khó hiểu.
“Kỳ Phóng nhà cô chẳng phải có hiềm khích với Vu Dũng Chí sao? Bà ta thân thiết như chị em với Vu Thúy Vân, chị Vu Dũng Chí, chắc chắn là Vu Thúy Vân bảo bà ta chỉnh đốn cô.”
Chuyện không biết làm sao đã lan truyền đến đội khai thác gỗ trên núi, Lưu Vệ Quốc cũng có cùng quan điểm: “Cậu nói xem rốt cuộc cậu làm gì Vu Dũng Chí rồi, hắn, anh rể hắn và chị hắn, tất cả đều nhắm vào nhà cậu để gây sự.”
Kỳ Phóng thoáng nhíu mày khi nghe nhưng vẫn dọn sạch tuyết xung quanh gốc cây sắp đốn để thợ cưa dễ dàng vào khai thác, tiếng lóng gọi là “xoa gốc cây”, “Không chắc.”
“Gì mà không chắc?” Lưu Vệ Quốc hoàn toàn không hiểu, truy hỏi thêm thì Kỳ Phóng lại im lặng.
Anh ta dứt khoát quay lại chủ đề trước: “Cậu cũng sắp làm xong rồi nhỉ, lát nữa có đi xem đội người nhà không? Dù sao cũng ra mặt ủng hộ vợ cậu, kẻo cô ấy bị người ta bắt nạt.”
Kỳ Phóng không ngẩng đầu: “Anh không nói cô ấy còn khó đối phó hơn cả tôi sao?”
“Tôi có nói vậy nhưng cô ấy khó đối phó đến mấy thì cũng là phụ nữ thôi, cậu cứ yên tâm thế à?”
Lưu Vệ Quốc nói xong lại hạ giọng, cười hì hì: “Với lại hai người đã không gặp nhau bao ngày rồi, cậu không nhớ chút nào sao? Không sao đâu, cậu không cần ngại, lát nữa tôi đi cùng cậu, cứ nói là hôm nay chúng ta tan ca sớm, đi ngang qua đó.”
Lần này Kỳ Phóng cuối cùng cũng nhìn anh ta, ánh mắt sâu thẳm mang theo chút dò xét và khó hiểu: “Rốt cuộc là tôi muốn đi hay anh muốn đi?”
Lời này của Kỳ Phóng vừa thốt ra, Lưu Vệ Quốc mới nhớ ra mình tích cực như vậy quả thật dễ gây hiểu lầm, vội vàng xua tay: “Tôi không có ý gì khác đâu nha, cũng không phải muốn đi gặp Nghiêm Tuyết.”
Thấy Kỳ Phóng nhìn mình không nói gì, anh ta thậm chí còn giơ ba ngón tay: “Tôi đảm bảo!”
Kỳ Phóng cũng không biết có tin hay không, thu lại ánh mắt tiếp tục bận rộn với công việc của mình.
Lúc này Lưu Vệ Quốc hơi bối rối: “Tôi nói thật, tôi thực ra là gặp được một người, cái lần cậu đi câu cá cho đám cưới ấy.”
Cũng đã lâu thật rồi, chỉ bốn ngày sau khi anh biết mình và Nghiêm Tuyết sẽ kết hôn.
Kỳ Phóng cuối cùng cũng làm xong, cất dụng cụ vừa đi ra vừa liếc nhìn anh ta.
Lưu Vệ Quốc vội vàng đi theo, không đợi người ta hỏi đã tự mình khai ra: “Là một nữ thanh niên trí thức đến lâm trường mình năm ngoái. Hôm đó cô ấy vừa hay đi lấy nước ở sông, tôi thấy cô ấy tự mình xách cái thùng lớn nên tôi giúp cô ấy một tay, cô ấy nói cảm ơn tôi, còn khen tư thế câu cá của tôi rất đặc biệt.”
Tư thế câu cá của Lưu Vệ Quốc có đặc biệt hay không thì Kỳ Phóng không biết nhưng anh ta nhận ra cô gái đó đặc biệt thì Kỳ Phóng đã thấy rõ.
