Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 81
Cập nhật lúc: 29/01/2026 15:17
Nghiêm Tuyết không nói gì, Kỳ Phóng cũng không nói gì.
Nhưng trong tình huống này, không nói gì chính là ngầm thừa nhận, Nghiêm đại tiểu thư gần như không thể tin được, “Chuyện này mà anh cũng có thể nhận nhầm sao? Anh không hỏi một câu à?”
Kỳ Phóng im lặng.
Lúc đó anh không hỏi nhiều chủ yếu là vì anh nghĩ Nghiêm Tuyết sẽ không ở đây được mấy ngày rồi sẽ rời đi.
Nghiêm đại tiểu thư lại quay sang Nghiêm Tuyết, “Anh ấy nhận nhầm người, lẽ nào cô cũng nhận nhầm người sao?”
Nghiêm Tuyết cũng im lặng.
Cô cũng nhận ra mình đã tìm nhầm người ngay từ đầu, nếu đến nước này mà vẫn chưa phát hiện ra, cô đúng là đồ ngốc.
“Cô thật sự cũng nhận nhầm sao?” Nghiêm đại tiểu thư nâng cao giọng, “Anh ấy là cái thùng rỗng, cô cũng không hỏi han gì sao?”
“Đối tượng xem mắt của tôi bố mẹ đều qua đời, trong nhà chỉ còn lại một mình anh ấy, không tiện hỏi lung tung.”
Nghiêm Tuyết cũng rất bất đắc dĩ, hơn nữa khi Kỳ Phóng mới kết hôn tính tình trầm lặng, hỏi không khéo sẽ chạm phải điểm mấu chốt của anh, cô cũng thực sự không có nhiều sự tò mò đến thế.
Đứng bằng một chân cuối cùng cũng không thoải mái, Nghiêm Tuyết lại từ từ ngồi xuống mép giường.
Người chồng đã sống cùng gần bốn tháng lại là người nhận nhầm, nói không sốc là giả, khoảnh khắc đó sự không thể tin của cô chắc chắn không kém gì cô gái này.
Thảo nào Kỳ Phóng cứ luôn hỏi cô đã suy nghĩ kỹ chưa, hỏi ý kiến người nhà cô, hóa ra là anh ấy tưởng cô là vị hôn thê của anh ấy mà hai nhà đã hủy hôn trước đó rồi.
Lúc đó miệng anh ấy không thể linh hoạt hơn một chút, hỏi thêm một câu nhà cô đã hủy hôn rồi, cô còn đến làm gì?
Thôi, bản thân cô không phải cũng không hỏi nhiều sao? Cảm thấy đối phương điều kiện các mặt đều được, kết hôn được thì kết nhanh thôi.
Quan trọng là đã nhầm lẫn gần bốn tháng rồi, bên đối tượng xem mắt thật sự kia không tìm cô sao? Cô còn nhận của người ta một trăm đồng nữa...
Hơn nữa Nghiêm Tuyết... họ Kỳ... hôn ước từ bé... còn bị hủy...
Nghiêm Tuyết càng nghĩ càng thấy tình tiết này có chút quen thuộc, không khỏi ngước mắt nhìn người đàn ông, “Anh thật sự không có tên nào khác sao?”
Câu hỏi giống hệt hôm kết hôn khiến Kỳ Phóng đang nín thở chờ phán quyết cảm xúc có chút rối loạn.
“Không có.” Anh khẳng định nhưng Nghiêm đại tiểu thư đang còn kinh ngạc bên cạnh lại chen vào một câu, “Nhưng anh ấy còn có một tên tự, gọi là Cảnh Thư”
Nếu không phải sau này người này tự đổi tên thành Kỳ Cảnh Thư thì khi Công nghiệp nặng Thường Thanh mới khởi nghiệp, mọi người cũng sẽ không ngờ đó là anh và bị anh gài bẫy nhiều lần.
Nghiêm đại tiểu thư nhắc đến chuyện này cảm xúc liền không tốt, Nghiêm Tuyết cũng cảm thấy khó nói hết lời.
Sao cô lại quên mất con người có thể đổi tên, nhất là thời đại này hộ khẩu còn chưa liên thông mạng lưới, sau cải cách mở cửa có một thời gian giấy tờ giả, bằng cấp giả bay đầy trời...
Hóa ra cô thật sự là chạy theo mốt xuyên thư, còn gả cho vị đại lão mang màu sắc bi kịch trong sách.
Nhưng trong sách đâu có người như cô, cũng không viết sau khi hủy hôn, vị hôn thê cũ của đại lão đã lặn lội ngàn dặm đến tìm anh kết hôn.
Mọi chuyện quả thực rối như một mớ bòng bong, Nghiêm Tuyết dù có kinh nghiệm phong phú đến đâu khi gặp chuyện nhất thời cũng không thể sắp xếp ra manh mối, không khỏi day day thái dương.
Kỳ Phóng không biết cô đang nghĩ gì nhưng thấy cô im lặng, tay anh không tự chủ được nắm lại.
Trong bầu không khí tĩnh lặng, bất ngờ lại là Nghiêm đại tiểu thư mở lời trước, “Vậy vì hai người đều nhận nhầm, đổi lại không phải xong sao?”
“Đổi lại?” Nghiêm Tuyết ngẩn ra.
“Không được!” Kỳ Phóng không cần suy nghĩ đã thốt lên.
Ánh mắt anh nhìn Nghiêm đại tiểu thư thậm chí còn mang theo sự lạnh lùng sắc bén khiến Nghiêm đại tiểu thư theo phản xạ lùi lại phía Nghiêm Tuyết, dường như dựa vào Nghiêm Tuyết, cô ta sẽ không sợ anh nữa.
“Tôi nói thật mà, dù sao anh cũng cưới cô ấy vì nhầm cô ấy là tôi, cô ấy cũng có đối tượng kết hôn khác, vậy thì đổi lại đi. Dù sao tôi không ngại, cô ấy xinh đẹp thế kia, chắc đối tượng kết hôn của cô ấy cũng không ngại đâu.”
Nghiêm đại tiểu thư cũng không hiểu sao mọi chuyện lại lệch lạc thành ra thế này nhưng vì họ cũng là nhận nhầm, vậy đổi lại không phải là trở về đúng quỹ đạo sao?
Mặt Kỳ Phóng đến gân xanh ở trán cũng sắp nổi lên, “Không được, tôi không đồng ý!”
Anh cố gắng bình tĩnh lại cảm xúc của mình nhìn Nghiêm đại tiểu thư, “Nếu cô thật sự có khó khăn gì thì cứ nói, còn những chuyện khác thì đừng nghĩ đến.”
Liên tiếp mấy lần nói không được, không đồng ý thì là đừng nghĩ, Nghiêm đại tiểu thư không hiểu nổi, “Anh không phải là cưới cô ấy vì nhầm cô ấy là tôi sao? Đổi lại thì làm sao?”
Nếu ban đầu là cô, là Nghiêm đại tiểu thư thật sự kiêu kỳ pha lẫn ngây thơ này...
Kỳ Phóng đoán có nói chuyện khác cô ấy cũng không hiểu, còn lãng phí thời gian, “Đó là chuyện của tôi và cô ấy, tôi và cô đã hủy hôn rồi.”
“Vậy hay là tìm đối tượng kết hôn của cô ấy đến hỏi xem?” Nghiêm đại tiểu thư vẫn không bỏ cuộc.
Kỳ Phóng không nói lời nào, trực tiếp đi ra mở cửa, “Không có việc gì thì mời cô rời đi, tôi nhớ cô nói cô không có giấy giới thiệu.”
Giọng nói quá lạnh lùng khiến Nghiêm đại tiểu thư vô cớ nhớ đến ánh mắt anh nhìn mình trong mơ, lập tức im miệng.
Cũng đúng lúc này, bên ngoài sân vọng vào giọng nói có chút quen tai, “Là ở đây đúng không? Cảm ơn cô.”
Giây tiếp theo có người đến gõ cửa phòng chính, “Xin hỏi Nghiêm Tuyết có ở đây không?”
Kỳ Phóng ngước mắt lên, đối diện với Tề Phóng ngoài cửa.
Đến tận lúc này mới tìm đến, lại còn gọi đích danh tìm Nghiêm Tuyết, Kỳ Phóng muốn không nghĩ nhiều cũng khó.
Huống hồ đối phương còn từng tự miệng nói với anh rằng anh ta có một đối tượng xem mắt bị lạc rồi...
Nhưng Nghiêm Tuyết không phải nói đối tượng xem mắt của cô cao một mét tám, trông đặc biệt đẹp trai sao? Cái này gọi là một mét tám ư? Cái này gọi là đẹp trai ư?
Kỳ Phóng mím môi nhìn chằm chằm đối phương, có một khoảnh khắc rất muốn quay lại lúc trước, rút lại câu “Không sao đâu, rồi sẽ tìm thấy thôi”.
Tề Phóng nhìn thấy Kỳ Phóng, chỉ đơn thuần là bất ngờ.
Anh ta còn gãi gãi đầu, lại nhìn về phía sau một chút, “Nghiêm Tuyết ở đây đúng không? Tôi không tìm nhầm chứ?”
Kỳ Phóng rất muốn nói anh ta tìm nhầm rồi nhưng Nghiêm đại tiểu thư bên trong đã nghe thấy tiếng động bước ra.
Nhìn thấy cô ta, Tề Phóng theo phản xạ liền cho rằng đây là người mình cần tìm, bước tới, “Cô, cô chào.”
“Chào anh.” Nghiêm đại tiểu thư dù sao cũng được giáo d.ụ.c tốt, phép lịch sự cơ bản vẫn có, chỉ là rõ ràng không hiểu chuyện gì.
Bị đôi mắt kia nhìn với vẻ nghi hoặc, Tề Phóng không nhịn được lại gãi đầu, “À, tôi là Tề Phóng, người xem mắt với cô trước đây. Tôi không gặp được cô? Dì cô cũng tưởng cô bị lạc, nghe nói địa chỉ của cô ở Kim Xuyên, bảo tôi qua xem sao.”
Lời nói có hơi lộn xộn nhưng Nghiêm đại tiểu thư vẫn hiểu, quay đầu nhìn Nghiêm Tuyết, “Đến tìm cô.”
Tề Phóng theo ánh mắt cô nhìn vào trong nhà, lập tức ngây người, “C... cô là Nghiêm Tuyết?”
Nghiêm Tuyết cũng rất muốn bắt chước anh ta hỏi một câu: “Anh chính là Tề Phóng (Qi Fang)?”
Kim Xuyên và Tiểu Kim Xuyên nói nhầm thì bỏ qua, người cao một mét tám đâu? Đẹp trai đặc biệt đâu?
Hơn nữa ảnh hồi nhỏ của đối phương cô đã xem qua, mắt khá to, sao bây giờ lại nhỏ thế này? Chẳng lẽ những năm này anh ta chỉ lo cao mà mắt không lớn lên chút nào?
Dù cảm thấy cạn lời nhưng người đã tìm đến, Nghiêm Tuyết vẫn mời đối phương vào nhà ngồi.
Thấy cô lại đứng dậy, Kỳ Phóng đi tới đỡ cô về giường, “Cô ngồi đi.” Rồi tự mình đi rót nước cho Tề Phóng và Nghiêm đại tiểu thư.
Nghiêm đại tiểu thư lúc này mới nhớ ra hình như từ lúc cô ta đến đến giờ, Kỳ Phóng không hề có ý định rót nước cho cô ta uống.
Tề Phóng thì càng bàng hoàng hơn, khi Kỳ Phóng đưa cho anh ta cái cốc men, anh ta còn được sủng mà lo sợ nói: “Cảm ơn.” Bị Kỳ Phóng nhìn một cách khó hiểu.
Đợi Kỳ Phóng ngồi xuống bên cạnh Nghiêm Tuyết, sát bên cô, anh ta mới phản ứng lại, “Cô ấy đã gả cho anh rồi à?”
Điều này chẳng phải là thừa sao? Lúc mấy người họ ở trên núi còn giới thiệu nhau.
Nhưng người ta mới là chính chủ, anh mới là người nhặt được một đoạn nhân duyên trắng tay, Kỳ Phóng cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Tề Phóng lại nhìn Nghiêm Tuyết, “C... cô vốn định đến xem mắt với tôi sao?”
Trước đây ít nhiều còn che giấu, giờ hỏi ra lại không giấu được vẻ thất thần.
Dù anh ta quen tính thật thà, đối mặt với cảnh tượng này cũng không khỏi hỏi thêm một câu: “Sao cô lại gả cho anh ấy rồi?”
Đúng vậy, sao cô lại gả cho Kỳ Phóng rồi?
Nghiêm Tuyết im lặng một lát, “Hôm đó dì Thu Phương vốn định đưa tôi đến nhưng con trai lớn nhà dì ấy bị rơi xuống hố băng, không đi được, lúc đi có nói với tôi anh tên là Tề Phóng (Qi Fang), ở Lâm trường Kim Xuyên.”
“À?” Tề Phóng hoàn toàn không ngờ lại có sự nhầm lẫn như vậy, “Thế còn anh ấy?”
Điều này rõ ràng là hỏi Kỳ Phóng, Kỳ Phóng liền tiếp lời, “Tôi họ Kỳ, Kỳ một bên chữ Đao, tên là Phóng.”
“Anh cũng tên là Kỳ Phóng (Qi Fang)?” Lúc này Tề Phóng mới dần hiểu ra.
Đơn Thu Phương nói nhầm địa chỉ, Nghiêm Tuyết tự nhiên tìm nhầm chỗ, mà Lâm trường Kim Xuyên lại có một người tên phát âm giống anh ta...
Tất cả những sự trớ trêu, cứ như là sự trùng hợp do ông trời sắp đặt, chỉ có anh ta là người trong sự trùng hợp này vì trớ trêu mà đ.á.n.h mất cô gái.
Tề Phóng càng thêm thất thần, thậm chí có chút hối hận vì lúc đó bận công việc, không thể xin nghỉ đi đón người.
Không, anh ta nên xin nghỉ thêm mấy ngày, trực tiếp về quê để xem mắt, như vậy thì sẽ không bao giờ nhầm lẫn được...
Thực sự quá thất vọng, Tề Phóng cúi đầu xoa mặt, có chút không nói nên lời.
Lúc này Nghiêm đại tiểu thư cuối cùng cũng nghe xong, cẩn thận nhìn Kỳ Phóng, “Vì anh đã tìm đến rồi, vậy hai người đổi lại đi.”
“Đổi lại?” Tề Phóng rõ ràng không ngờ tới, rất kinh ngạc.
Nghiêm đại tiểu thư cẩn thận gật đầu, “Vừa hay tôi từng đính hôn với Kỳ Phóng, đến tìm anh ấy kết hôn...”
“Nghiêm Tuyết.” Giọng Kỳ Phóng trầm xuống.
Nghiêm Tuyết và Nghiêm đại tiểu thư đều nhìn qua, anh dừng lại một chút, lại theo phản xạ nắm lấy tay Nghiêm Tuyết, “Tôi không nói cô.”
Cảnh tượng thực sự có chút hỗn loạn, thứ còn hỗn loạn hơn cả cảnh tượng có lẽ là bộ não của Tề Phóng lúc này.
Anh ta suy nghĩ rất lâu cũng không hiểu rõ mối quan hệ của mấy người này nhưng Kỳ Phóng đối diện lại mở lời, “Tôi rất xin lỗi vì đã nhận nhầm người ban đầu nhưng tôi đã kết hôn với Nghiêm Tuyết rồi và không có ý định ly hôn.”
Kỳ Phóng không dám nhìn Nghiêm Tuyết bên cạnh, “Nghe nói anh đã đưa tiền cho Nghiêm Tuyết, bao nhiêu? Tôi sẽ trả lại cho anh ngay.”
Tề Phóng lúc này còn tâm trạng đâu mà bận tâm chuyện đó nhưng điều anh ta muốn bận tâm nhất giờ lại không biết phải bận tâm thế nào.
