Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 85

Cập nhật lúc: 29/01/2026 15:18

Quan trọng là anh bây giờ như vậy nhưng sẽ không như vậy mãi, Nghiêm đại tiểu thư không dám nói gì.

Nghiêm Tuyết thì có thể đoán được chút ít điều cô ta đang nghĩ trong lòng, cô cười, “Nếu anh ấy thực sự day dứt đến thế, coi tôi là cô mà kết hôn với tôi xong chẳng phải nên hành hạ tôi mỗi ngày sao?”

Đây tuyệt đối là góc nhìn mà Nghiêm đại tiểu thư chưa từng nghĩ tới, cô ta lập tức mở to cả mắt.

Nghiêm Tuyết thấy vậy dứt khoát đứng dậy xuống đất. Kỳ Phóng hoàn toàn phản ứng theo bản năng, lập tức đưa tay ra đỡ cô.

Nghiêm Tuyết liền chỉ vào người đàn ông rồi chỉ vào mình, “Cô xem tôi có giống người bị hành hạ không?”

Nghiêm đại tiểu thư im lặng.

Sau đó ở lại đây thêm hai ngày, Nghiêm đại tiểu thư vẫn rời đi.

Hôm cô ta đi là Nghiêm Tuyết đi tiễn, Kỳ Phóng còn phải đi làm, mà không đi làm thì chưa chắc anh đã muốn tiễn cô ta.

So với vị hôn thê cũ thật sự này, Nghiêm Tuyết - vị hôn thê cũ giả - lúc đầu được đối xử tốt hơn nhiều, cô còn nghi ngờ người đàn ông có đang ghi thù vào sổ nhỏ không, ghi lại câu đổi lại của đối phương.

Trên đường đến nhà ga, Nghiêm Tuyết vẫn nói thêm một câu: “Nếu cô không muốn lấy chồng, không lấy cũng được, dù sao năm nay cô mới chỉ mười chín tuổi.”

Dù hơn thế cô cũng không thể nói nhưng vì Kỳ Phóng nói đối phương sắp đính hôn, cô dứt khoát xem như đối phương là trốn hôn mà ra.

Có thể khiến cô gái này tránh xa kẻ tồi tệ thì nên tránh xa sớm đi.

Nghiêm Tuyết cười chỉ vào chiếc băng đỏ trên tay đối phương, “Vừa hay cô có cái này, nhân cơ hội này đi thăm thú non sông tươi đẹp của Tổ quốc nhiều hơn, tốt biết bao.”

Nghiêm đại tiểu thư quả thực đang phân vân về vấn đề này, bị Nghiêm Tuyết nói trúng tâm tư, hai ngày nay cô ta vẫn luôn suy nghĩ về chuyện trong mơ.

Có khả năng nào Kỳ Phóng nhắm vào gia đình họ căn bản không phải vì hủy hôn mà là vì chồng cô ta, vì cha cô ta?

Tuy không muốn tin nhưng đối phương quả thực đã nói sao cô ta không đi hỏi xem chồng cô ta đã làm gì, cha cô ta đã làm gì.

Nhưng so với người cha đã nuôi nấng mình từ nhỏ và người chồng đã chung sống hai mươi năm, cô ta rõ ràng vẫn kiêng dè Kỳ Phóng hơn, lúc này nghe Nghiêm Tuyết nói, cô ta không nhịn được hỏi Nghiêm Tuyết: “Vậy còn cô? Sao lại kết hôn sớm như vậy?”

“Tôi không có sự lựa chọn nào khác,” Nghiêm Tuyết xòe tay, “Không gả đến Đông Bắc này, không khéo là phải làm vợ cho bốn anh em nhà người ta rồi.”

“Bốn anh em?” Nghiêm đại tiểu thư mở to mắt, rõ ràng chưa từng nghe nói đến chuyện này.

Nghiêm Tuyết dứt khoát kể cho cô ta nghe như một câu chuyện phiếm, Nghiêm đại tiểu thư nghe xong lập tức phẫn nộ, “Gia đình đó sao có thể như vậy? Chẳng phải là đẩy cô vào hố lửa sao?”

“Thế nên tôi mới ra ngoài gả chồng đó,” Nghiêm Tuyết nói, “Nhưng cũng không phải gả bừa, nếu không thì khác gì gả cho nhà đó?”

Cô cố ý hạ giọng một chút, “Trước khi tôi đến, bà cô đã giúp tôi hỏi thăm kỹ rồi, nhà trai đều là người thật thà, tôi gả qua đó sẽ không phải chịu ấm ức. Hơn nữa dù tôi nhận nhầm người cũng không phải tùy tiện gả cho Kỳ Phóng, hôm tôi mới đến Lâm trường...”

Cô ngước mắt nhìn Nghiêm đại tiểu thư, Nghiêm đại tiểu thư rõ ràng đã lắng nghe, “Hôm cô mới đến Lâm trường thì sao?”

Nghiêm Tuyết kể lại việc khe băng nguy hiểm như thế nào và Kỳ Phóng đã cứu người như thế nào, “Anh ấy có thể mạo hiểm đi cứu người ít nhất không phải là người xấu.”

Điều này khiến Nghiêm đại tiểu thư rất bất ngờ, nói cho cùng ngoài lần gặp mặt trong mơ đó, cô ta cũng không thực sự hiểu Kỳ Phóng.

Nghiêm Tuyết cong khóe mắt, “Đôi khi người ta không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài mà phải nhìn bên trong. Tất nhiên nếu có sự lựa chọn thì kết hôn muộn một chút vẫn tốt hơn.”

Nghiêm đại tiểu thư cũng không biết có nghe lọt tai không, im lặng một lúc lâu.

Lúc này tàu lửa nhỏ đến, Nghiêm Tuyết cũng không nói gì thêm, bảo cô ta cầm chắc đồ đạc, giục cô ta lên xe.

Nghiêm đại tiểu thư đã chạy ra ngoài rồi lại quay lại nắm tay Nghiêm Tuyết dặn dò kỹ lưỡng: “Cô cũng nhất định phải cẩn thận đấy.”

Cẩn thận cái gì thì không cần nói cũng rõ, có lẽ trong lòng cô gái này hình ảnh Kỳ Phóng là mãnh thú đã không thể phai mờ.

Điều này khiến Nghiêm Tuyết có chút buồn cười, tối hôm đó người đàn ông trở về, cô không khỏi nhìn anh thêm hai cái.

Miền núi ấm lên chậm, đã đầu tháng Sáu rồi vẫn có không ít người chưa mặc áo cộc tay. Kỳ Phóng khi ngủ còn phải mặc áo/quần trong, càng tiết kiệm lớp da thịt của mình nhưng làm việc rốt cuộc vẫn phải đổ mồ hôi, lưng vẫn ướt một mảng màu đậm lớn, dính vào người lờ mờ lộ ra cơ lưng đẹp đẽ.

Anh vào nhà lấy một bộ quần áo sạch sẽ chuẩn bị lau rửa rồi thay, nhận thấy ánh mắt của Nghiêm Tuyết, không khỏi khựng lại, “Cô ấy chưa đi à?”

“Đi rồi, đi sáng nay rồi.”

“Vậy là lại có ai đến nữa?”

Nghiêm Tuyết thấy anh còn nhíu mày, đoán chừng sắp bị những chuyện hai ngày nay làm cho ám ảnh rồi, “Không có ai đến, tôi chỉ đang xem anh đáng sợ chỗ nào.”

Chắc lại là Đại tiểu thư kia nói gì với cô rồi, Kỳ Phóng không nói gì, cầm quần áo quay người ra ngoài.

Ánh mắt Nghiêm Tuyết cũng dõi theo anh, qua cánh cửa phòng trong thấy anh cởi áo ngoài, treo lên giá chậu rửa mặt bắt đầu vệ sinh cá nhân.

Tuy chỉ thấy được cái lưng lại còn bị khung cửa che mất một nửa nhưng dù sao cũng là thấy.

Nói thật thì khá rắn chắc, hoàn toàn không thấy bóng dáng của vị đại lão ốm yếu trong sách, cũng không biết anh có bệnh tiềm ẩn gì không hay là do sau này mới hành hạ mà ra.

Nghiêm Tuyết dò hỏi: “Sao anh biết cô ấy sắp đính hôn, là bạn anh nói à?”

“Ừm.” Kỳ Phóng không hề giấu giếm.

“Vậy anh có biết người đính hôn với cô ấy là ai không?”

“Không biết.” Kỳ Phóng lau khô mồ hôi trên người vài cái, mặc chiếc áo sơ mi sạch vào, vừa cài cúc vừa quay đầu nhìn cô một cái, “Sao cô cứ hỏi chuyện của cô ấy mãi thế?”

Tất nhiên là hỏi xem Đại lão anh bây giờ ghi trong sổ nhỏ của mình ngoài câu đổi lại kia còn có Ngô Hành Đức không?

Nhưng vì anh không biết, Nghiêm Tuyết cũng không hỏi nữa, ngược lại nhìn theo bàn tay người đàn ông sắp cài đến cổ áo, lại nhớ đến nốt ruồi son nhìn thấy hôm đó.

Cũng không biết có phải cô nhìn nhầm không, mọc ở vị trí đó thật là gợi trí tưởng tượng.

Có lẽ là cảm nhận được ánh mắt của cô, ngón tay cài cúc của người đàn ông khựng lại một chút, cuối cùng vẫn cài xong như thường, “Cô định khi nào đón Kế Cương qua đây?”

Đón em trai là chuyện lớn, Nghiêm Tuyết nghiêm mặt, “Đợi chân tôi khỏi hẳn thì đi.”

“Mấy cây mộc nhĩ của cô thì sao?” Kỳ Phóng liếc nhìn khúc gỗ trên giường.

“Không phải còn có anh ở nhà sao?” Nghiêm Tuyết nói, “Lúc đó đợt đầu chăm sóc rừng cây non chắc cũng kết thúc rồi.”

“Cô định đi một mình à?” Lần này động tác cài cúc tay áo của Kỳ Phóng thật sự dừng lại.

Kết quả Nghiêm Tuyết còn bất ngờ hơn anh, “Chứ sao? Hai người đi về tốn không ít tiền xe, huống hồ còn phải dẫn theo Kế Cương.”

Kỳ Phóng không nói gì nữa, cúi đầu im lặng cài nốt cúc tay áo.

Nhưng dù sao đi nữa con d.a.o vẫn luôn lơ lửng trên đầu cuối cùng cũng được giải quyết, một Nghiêm Tuyết khác khuấy đảo ở đây cũng cuối cùng đã đi.

Tối hôm đó khi vệ sinh cá nhân, Kỳ Phóng còn đặc biệt kiểm tra tình trạng hồi phục của mắt cá chân Nghiêm Tuyết, thấy vết sưng đã giảm đi hơn nửa mới đi đổ nước.

Quay lại vén chăn lên, đang chuẩn bị ôm cô vào Nghiêm Tuyết lại đẩy anh ra.

“Sao thế?” Anh còn tưởng Nghiêm Tuyết có chuyện gì.

Kết quả Nghiêm Tuyết thật sự có chuyện, đẩy anh ra xong thì xoay người lại, chống tay lên đầu, mái tóc dài còn hơi xoăn phủ đầy gối, “Bây giờ chúng ta nói chuyện tại sao bảy ngày trước anh đã nhận được thư, bảy ngày sau tôi vẫn không biết, nói xem anh ban đầu định khi nào mới nói cho tôi.”

Hôm đó khi Nghiêm Tuyết hỏi không nhắc đến những chuyện này, Kỳ Phóng còn tưởng mọi chuyện đã qua.

Không ngờ Tề Phóng đi rồi, Nghiêm đại tiểu thư cũng đi rồi, cuối cùng có thể thở phào nhẹ nhõm thì Nghiêm Tuyết lại nhắc đến.

Điều này khiến anh nhìn sắc mặt Nghiêm Tuyết trầm ngâm không nói.

Nghiêm Tuyết cũng không vội, còn cười híp mắt hỏi anh một câu: “Sao? Cần phải nghĩ xem bịa thế nào à?”

Đôi mắt cong cong, trong bóng tối vẫn thấy được đường cong xinh đẹp nhưng lại càng khiến người ta mất tự tin hơn.

Kỳ Phóng phủ nhận rất nhanh, “Không có.”

“Vậy là định giấu tôi cả đời sao?”

“Không có.”

Lần này vẫn rất nhanh, Kỳ Phóng còn nhìn cô một cách nghiêm túc, “Tôi cũng không giấu được cô.”

Điều này không biết là chân lòng hay là do bản năng sinh tồn, Nghiêm Tuyết cứ nhìn người đàn ông như vậy, không nói gì.

Kỳ Phóng bây giờ coi như biết cảm giác của việc đối phương không nói gì, chỉ để mình tự đoán là thế nào rồi. Anh thăm dò đặt tay lên cánh tay Nghiêm Tuyết, thấy Nghiêm Tuyết không từ chối mới thuận thế vòng tay ôm lấy lưng Nghiêm Tuyết nhưng cũng không dám ôm c.h.ặ.t, chỉ khoanh lỏng thôi, “Lúc đó tôi cũng rất sốc.”

Chuyện này Nghiêm Tuyết tin, nếu không hôm đó cảm xúc của anh sẽ không kỳ lạ như vậy, còn nói một số lời không giống anh sẽ nói.

Nhưng người đàn ông này thật sự quá giỏi chịu đựng, vậy mà không để cô nhìn ra điều gì, Nghiêm Tuyết cười như không cười, “Hôm đó anh cố ý dò hỏi tôi phải không?”

Kỳ Phóng khựng lại rất nhẹ, giọng nói lại không nghe ra sự bất thường, “Tôi muốn xác nhận lại thôi.”

“Xác nhận lại xem bà cô đã khen Tề Phóng như thế nào à?” Nghiêm Tuyết cười khẩy.

Với đầu óc của người đàn ông này, dù lúc nhận được thư không tin, biết cô nhận được tiền cũng nên tin rồi. Anh sau đó lại hỏi về bà cô, còn hỏi bà cô nói về “anh ấy” như thế nào là thuần túy dò hỏi rồi.

Nghiêm Tuyết chọc vào người đàn ông, “Anh sau này nói với tôi anh không tốt sẽ không phải cũng là cố ý tỏ ra yếu thế chứ?”

Không biết chọc trúng chỗ nào, cơ bắp dưới ngón tay nhanh ch.óng căng cứng, người đàn ông cũng nắm lấy tay cô, “Không có.”

Lòng bàn tay Kỳ Phóng rất nóng, so với việc chỉ vờn nhẹ sau lưng, lần này nắm rất chắc chắn.

Nghiêm Tuyết thử rút tay ra, “Còn việc anh không cho tôi đến nhà dì Thu Phương.”

Một số chuyện thực sự không chịu được việc suy nghĩ kỹ, hễ nghĩ kỹ thì chỗ nào cũng có sơ hở, “Anh sợ tôi đến đó sẽ lộ tẩy phải không?”

Lần này Kỳ Phóng không nói gì nhưng tay nắm cô lại không buông.

Nghiêm Tuyết dứt khoát chọc thêm anh một cái, “Anh giấu thật là kỹ đấy, lúc đó còn không cho Lưu Vệ Quốc nói.”

Chọc thêm cái nữa, “Còn hôm đó thấy Tề Phóng, thái độ anh đối với người ta không tốt, có phải đã biết...”

Lời còn chưa nói xong, tay đã bị kéo đặt ra sau eo người đàn ông, người cũng bị ôm trọn vào lòng.

Bàn tay Nghiêm Tuyết đang chống đầu bị kéo trượt đi, giây tiếp theo cô đã gối lên cánh tay người đàn ông, người đàn ông cứ thế ôm c.h.ặ.t cô, hơi thở gần ngay bên tai cô, “Tôi lo lắng.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.