Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 9

Cập nhật lúc: 27/01/2026 16:06

Kỳ Phóng đang ngồi xổm nhóm lửa trong chiếc lò tôn giữa phòng, thấy cô nhìn xung quanh, anh hờ hững thổi tắt que diêm trong tay: “Ở đây chỉ có điều kiện như thế thôi.”

Đừng nói là cô, một tiểu thư được nuôi lớn ở thành phố, ngay cả những cô gái lớn lên ở vùng núi cũng có mấy ai chịu được cực khổ này. Đội khai thác trừ những công việc nhẹ nhàng như kiểm kê gỗ, còn lại các vị trí như đốn gỗ, xếp gỗ, vận chuyển đều toàn là đàn ông.

Nghiêm Tuyết cảm thấy cũng tạm ổn. So với kiếp trước trong một ký ức khác của cô, điều kiện ở nông thôn Quan Nội hay khu rừng Quan Ngoại cũng chẳng tốt hơn là bao.

Cô vỗ vỗ tuyết trên ống quần để tuyết không tan ra làm ướt quần: “Mọi người sống trên núi cả mùa đông à?”

Giọng điệu giống như thực sự muốn biết chứ không chỉ đơn thuần là lấy đó làm cái cớ để bắt đầu cuộc trò chuyện, cũng không có vẻ chê bai điều kiện giản dị như anh tưởng tượng.

So với khi còn nhỏ, rõ ràng cô đã biết che giấu cảm xúc nhiều hơn. Không giống lần đầu tiên gặp mặt, ban đầu còn chút tò mò ngây thơ sau đó thấy anh ít nói và bày những thứ cô không hứng thú, cô liền lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn, còn tự cho là kín đáo mà hỏi mẹ khi nào thì về, cô muốn về nhà ăn kem.

Kỳ Phóng hờ hững nhướng mắt: "Sớm nhất là tháng Mười đã phải vào núi làm đường ray xe lửa nhỏ và xây nhà."

Cũng phải. Hàng năm khu khai thác đều được quy hoạch lại. Nếu không làm đường ray xe lửa nhỏ trước, đồ đạc sẽ không thể vận chuyển vào được.

Nghiêm Tuyết gật đầu. Kỳ Phóng ném những khúc củi lớn vào lò tôn, phủi tay đứng dậy, dựa vào cột cửa đối diện cô: "Chuyện này gia đình cô có biết không?"

Anh hơi nghi ngờ cô đã trốn nhà đi, chỉ không biết cô đã lấy giấy giới thiệu ở đâu để vượt qua các trạm kiểm soát trên đường đi.

Không ngờ Nghiêm Tuyết lại nói: "Biết, bà nội và em trai tôi đều biết." Giọng điệu rất nghiêm túc.

Điều này khiến Kỳ Phóng vô thức nhìn vào khuôn mặt cô, suy ngẫm về ý nghĩa trong lời nói đó.

Thật ra Kỳ Phóng có chút bất ngờ. Nhưng cô không nhắc đến bố mẹ, có lẽ là trong nhà họ Nghiêm có ý kiến không thống nhất về việc có nên hủy hôn hay không, có người muốn "thấy gió thì bẩy thuyền", có người muốn giữ lời hứa.

Nhưng rõ ràng anh đã đồng ý hủy hôn rồi, họ vẫn đưa cô đến đây chịu khổ, nên nói là quá cứng nhắc hay quá ngây thơ đây?

Kỳ Phóng im lặng, Nghiêm Tuyết không biết anh đã hỏi xong chưa, thấy anh không nói gì cô liền nói trước: “Anh có muốn hủy hôn không?” Cô lại hỏi câu hỏi ban nãy.

Nếu là vậy, tuy có chút phiền phức nhưng cô cũng không phải là người cố chấp.

“Không.” Lần này Kỳ Phóng trả lời rất nhanh, chỉ là vẻ mặt anh nửa ẩn nửa hiện trong ánh đèn dầu mờ ảo, có chút khó mà phân biệt.

Không muốn hủy hôn, vậy là vì sự nghiêm túc anh mới hỏi ý kiến của cô trước rồi hỏi ý kiến gia đình cô...

Nghiêm Tuyết nhận thấy mặc dù người đàn ông này thường cụp mắt tỏ vẻ không quan tâm, không hứng thú với bất cứ điều gì, tư thế dựa vào cột cửa cũng lười biếng nhưng làm việc lại khá cẩn thận và nghiêm túc. Ít nhất là hành động liên tục xác nhận ý muốn của cô rất lịch sự, khác hẳn với thói gia trưởng của đàn ông thời đại này.

Cô thở ra một hơi trong căn phòng dần ấm lên: “Tôi muốn hỏi một chút, vợ của công nhân lâm nghiệp ở đây có thể làm gì? Có thể tìm được việc không?”

Vì cả hai bên đều không có ý định hủy hôn, điều cô quan tâm nhất vẫn là chuyện này, vì đây mới là nền tảng của cô, quyết định sau này cô có thể đứng vững và đón em trai đến hay không.

Việc cô quan tâm đến chuyện này có nghĩa là cô thật sự dự định sống ở đây sau này. Kỳ Phóng dù khó tin cũng phải tin.

Nhìn khuôn mặt đã trở nên mờ ảo rồi lại rõ ràng trong ký ức, anh vừa định mở lời thì bên ngoài có tiếng chân dẫm tuyết “cọt kẹt” tiến lại gần. Có người chạy xuống vài bước và đẩy cửa ra: “Hôm nay tuyết rơi to thật đấy…”

Nói xong anh ta mới phát hiện trong phòng có hai người, một đứng một ngồi, không khỏi sững lại.

Một lúc sau anh ta mới dời mắt khỏi mặt Nghiêm Tuyết, vội vàng giải thích: “Tôi về lấy đồ, không để ý trong phòng có người.”

Nói rồi anh ta nhanh ch.óng đi đến chiếc bàn ở góc phòng lấy hộp cơm rồi định ra ngoài. Nhưng trước khi đi, ánh mắt anh ta không nhịn được lại liếc nhìn Nghiêm Tuyết một vòng rồi hỏi Kỳ Phóng bằng giọng nhỏ: “Em gái cậu à?”

Không phải anh ta không nghĩ đến hướng khác, chủ yếu là vì giữa hai người không nhìn thấy một chút mập mờ nào. Kỳ Phóng vẫn lạnh lùng như thường, Nghiêm Tuyết cũng không hề tỏ ra ngại ngùng.

Trước sự tò mò gần như đã thành sự thật của anh ta, Kỳ Phóng không giải thích nhiều: “Tan ca rồi à?”

“Đội tôi làm nhanh, tan sớm một chút.” Thấy Kỳ Phóng không phủ nhận, anh ta cho rằng mình đã hiểu: “Hai người cứ nói chuyện đi, tôi đi đây.”

Cả hai đều không phải là người thích phô trương trước mặt người khác. Đợi tiếng bước chân xa dần, họ mới tiếp tục chủ đề ban nãy.

“Anh…”

“Cô…”

Vừa mới mở lời, “rầm” một tiếng, cửa lại mở, có người khác đi vào: “Tôi vào lấy đồ đây!”

Lời giải thích quá vội vàng và chủ động, lại còn lợi dụng việc tìm đồ để liếc nhìn Nghiêm Tuyết vài lần, ai cũng biết anh ta đã nghe được chuyện gì đó.

Không chỉ có anh ta, ngay sau đó còn có thêm hai cái đầu trẻ thò vào cửa.

Hai người này có lẽ không ở phòng này, thấy Kỳ Phóng và Nghiêm Tuyết nhìn lại, họ lập tức nói rằng bình nước trong phòng họ không còn nước, sang đây mượn một ít.

Sau khi nói xong họ mới nhận ra miệng thì nói mượn nước mà ngay cả ấm nước cũng không mang theo, đành vội vàng quay lại lấy.

Vì chạy vội quá, khi ra ngoài họ quên đóng cửa. Nghiêm Tuyết nghe rõ hai người đó đi lên trên rồi nói nhỏ với người khác: “Đúng là đẹp thật đấy.”

Có chút bất ngờ nhưng cũng không hẳn là bất ngờ.

Trên núi ít phụ nữ, đội khai thác toàn là đàn ông thô lỗ. Đột nhiên có một cô gái trẻ trung, xinh xắn như vậy, không ai tò mò mới là lạ.

Chỉ là những người này có lẽ làm việc ở nơi rộng rãi lâu ngày, giao tiếp chủ yếu bằng cách gào thét, nhiều công việc còn phải hô khẩu hiệu. Dù cố ý hạ giọng, giọng họ vẫn rất to...

Nghiêm Tuyết nhìn Kỳ Phóng một cái, thấy người đàn ông này cũng có chút cạn lời, ngón tay thon dài gầy gò còn ấn ấn vào trán.

Lần này đợi người đi, cả hai im lặng lâu hơn. Cả hai đều sợ rằng họ vừa mở lời thì lại có người khác đi vào.

Một lúc lâu, Nghiêm Tuyết không nhịn được cười: "Những đồng nghiệp của anh thật thú vị."

Chỉ có những tiểu thư chưa từng chịu khổ mới không hiểu những điều kiện như thế này có ý nghĩa gì, lại còn có thể ngây thơ nói một câu "thú vị"...

Khóe miệng Kỳ Phóng nhếch lên, vừa định nói gì đó lại có tiếng bước chân đến gần.

Lần này ngay cả giọng điệu vốn lạnh lùng của anh cũng mang theo sự thiếu kiên nhẫn: “Còn chuyện gì nữa?”

"Tôi..." Bị đôi mắt đột nhiên liếc nhìn chằm chằm, người đến lắp bắp: "Có một chút việc..."

Chưa nói hết lời, đầu anh ta đã bị người đi sau vỗ một cái: "Với anh chúng ta mà còn lề mề. Việc gì mà việc? Có chuyện ở khu làm việc rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.