Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 90
Cập nhật lúc: 30/01/2026 15:03
Vẻ mặt nhỏ bé đó như thể mọi thứ trước mắt chỉ là một giấc mơ, chỉ cần nhắm c.h.ặ.t mắt thì mơ sẽ không tỉnh.
Nghiêm Tuyết vừa xót xa vừa mềm lòng, dịu giọng nhéo vào khuôn mặt không còn bao nhiêu thịt của cậu bé, “Sao thế? Không muốn nhìn thấy chị đến vậy sao?”
Cảm giác quá đỗi chân thật, cậu thiếu niên lại mở mắt ra, đôi mắt to giống Nghiêm Tuyết đến bảy phần lộ ra vẻ ngạc nhiên mừng rỡ.
Nhưng cậu hé miệng vẫn không phát ra được một chữ nào, nghĩ đến điều gì đó, nước mắt dần tụ lại trong ánh mắt nhìn Nghiêm Tuyết.
“Được rồi, tất cả đều ổn rồi.” Nghiêm Tuyết đau lòng vỗ về cậu bé, “Không phải em luôn tò mò anh rể em trông thế nào sao? Chị bảo anh ấy vào cho em xem.”
Nói rồi cô vén một góc ga trải giường lên, gõ vào cửa sổ, “Kỳ Phóng, anh vào đây một chút.”
Cậu thiếu niên trong lòng cô lập tức căng thẳng, thậm chí còn run rẩy một cái, rõ ràng là vô cùng sợ hãi cửa sổ.
Nhưng rất nhanh, Nghiêm Tuyết đã lùi về vị trí cũ, Kỳ Phóng cũng rũ nước trên tay từ ngoài bước vào, “Sao thế?”
Nghiêm Kế Cương nheo mắt nhìn một bên, hình như sững sờ một chút rồi lại mở con mắt kia ra.
Đứa bé này chắc vẫn là người ưa cái đẹp, Nghiêm Tuyết lay cậu bé, “Đây là anh rể em, thế nào? Đẹp trai không?”
Kỳ Phóng là lần đầu tiên nghe từ miệng Nghiêm Tuyết nói mình đẹp trai, liếc mắt đào hoa nhìn Nghiêm Tuyết một cái.
Nghiêm Kế Cương lập tức nắm c.h.ặ.t vạt áo Nghiêm Tuyết, mở to mắt muốn nói gì đó lại không nói ra được.
Nghiêm Tuyết liền đưa lòng bàn tay cho cậu bé, “Những chữ chị dạy em viết chưa quên hết chứ?”
Nghiêm Kế Cương lắc đầu, duỗi một ngón tay viết từng nét vào lòng bàn tay cô: “Đẹp, trai.”
“Xem ra đúng là chưa quên.” Nghiêm Tuyết xoa xoa đỉnh đầu cậu bé.
Nghiêm Kế Cương mím môi, lộ ra một nụ cười nhỏ, lại không nhịn được nhìn Kỳ Phóng.
Kỳ Phóng là út trong nhà lại luôn được nhảy lớp đi học, xung quanh toàn là người lớn hơn mình mấy tuổi, chưa từng tiếp xúc với đứa trẻ nhút nhát mong manh như thế này.
Thấy Nghiêm Kế Cương lén lút nhìn mình, anh cũng không biết phải giao tiếp với đối phương thế nào, dứt khoát học theo Nghiêm Tuyết cũng xoa xoa đầu cậu bé, “Chào em.”
Kiểu chào hỏi rất người lớn, mặt Nghiêm Kế Cương đỏ bừng lại không nói ra lời, chỉ có thể kéo tay Nghiêm Tuyết tiếp tục viết.
“Em ấy nói anh cũng tốt.” Nghiêm Tuyết giúp cậu bé phiên dịch, khựng lại một chút lại cười nói: “Em ấy còn gọi anh là anh rể.”
Kỳ Phóng “ừm” một tiếng, dường như thấy hơi lạnh nhạt lại nói: “Nhà để dành cho em một phòng rồi.”
Nghiêm Kế Cương lập tức quay đầu nhìn Nghiêm Tuyết, mắt sáng rực.
“Đúng là để dành cho em một phòng.” Nghiêm Tuyết đưa cho cậu bé một câu trả lời khẳng định, “Nhưng em phải ăn cơm ngon, uống t.h.u.ố.c ngoan, đợi em khỏe rồi mới có thể đi cùng chúng ta.”
Lần này động tác viết của Nghiêm Kế Cương nhanh hơn rất nhiều, Nghiêm Tuyết thậm chí hơi không theo kịp nhưng đoán là cậu bé đang hứa mình nhất định sẽ ăn ngon, uống t.h.u.ố.c ngoan.
“Vừa hay chén t.h.u.ố.c buổi trưa của cháu chưa uống đã ngủ, giờ uống đi.” Bà nội hai đi ra ngoài bưng một chén t.h.u.ố.c vào.
Nghiêm Kế Cương vừa nhìn thấy mặt đã xịu xuống nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận lấy, cố gắng nuốt xuống, giữa chừng có mấy lần suýt nôn ra.
Nghiêm Tuyết giúp cậu bé xoa lưng, “Uống từ từ thôi, không vội.”
Bà nội hai sớm đã rót một cốc nước đặt bên cạnh chờ sẵn, thấy cậu bé uống xong lập tức đưa qua.
Đáng tiếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó của cậu bé, rõ ràng vẫn đắng, Kỳ Phóng dứt khoát mở túi đưa cho cậu bé một miếng bánh quy.
“Ăn đi.” Nghiêm Tuyết đỡ lấy giúp cậu bé, còn đưa tay ra dưới để hứng vụn bánh cho cậu.
Nghiêm Kế Cương lại không vội ăn mà trước hết viết hai chữ vào lòng bàn tay cô đang mở: “Cảm ơn.” Rồi nhìn Kỳ Phóng, rõ ràng là nói với Kỳ Phóng.
Lòng Nghiêm Tuyết mềm nhũn cả ra, dứt khoát kéo tay Kỳ Phóng qua, cũng mở ra, “Tự em nói với anh ấy đi.”
Đây là lần đầu tiên Nghiêm Tuyết chủ động kéo Kỳ Phóng, để anh mở lòng bàn tay ra, cô thậm chí còn kéo mấy ngón tay của anh.
Sự thanh mảnh và sự thon dài cứ thế quấn quýt vào nhau, Kỳ Phóng hơi muốn siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, nhìn đứa bé ốm yếu trong lòng Nghiêm Tuyết lại nhịn xuống.
Nghiêm Kế Cương cũng không biết mình có nhìn nhầm không, hình như trên người anh rể cao lớn này lớp lạnh lùng kia lại giảm đi một chút, lấy hết can đảm cảm ơn trên tay đối phương.
Sau đó cậu bé lại nhận được một cái xoa đầu, “Chị gái em còn chuẩn bị quà cho em đấy.”
Điều này khiến Nghiêm Kế Cương không nhịn được nhìn về phía Nghiêm Tuyết, trong mắt vừa ngạc nhiên vừa mong đợi.
“Bây giờ chưa thể nói cho em biết.” Nghiêm Tuyết cố tình giấu cậu bé, “Đợi em khỏe rồi, về với chị tự nhiên sẽ biết.”
Khuôn mặt nhỏ của Nghiêm Kế Cương rõ ràng có vẻ thất vọng nhưng không đòi hỏi nữa, ngược lại ôm c.h.ặ.t lấy chị gái.
Đúng là một đứa trẻ rất ngoan, ngoan đến mức khiến người ta đau lòng vì những gì cậu bé đã trải qua.
Chén t.h.u.ố.c đó chắc có thành phần an thần, không lâu sau mắt Nghiêm Kế Cương bắt đầu sụp xuống.
Nghiêm Tuyết thấy cậu bé cố gồng không ngủ, vỗ về cậu, “Chị không đi đâu, lần này chị về cùng anh rể là để đón em đi đấy.”
Nhưng Nghiêm Kế Cương vẫn không muốn ngủ, cứ nhìn cô như vậy, tay nắm c.h.ặ.t lấy cô.
Nghiêm Tuyết nghĩ một lát, dứt khoát dùng giọng điệu thì thầm ghé sát hỏi cậu bé: “Vậy em nói cho chị biết em thấy gì?”
Lần trước là bất đắc dĩ nhưng có một số vấn đề nếu có thể giải quyết từ gốc rễ thì tốt nhất vẫn nên giải quyết từ gốc rễ.
Nghiêm Kế Cương bây giờ ngay cả cửa sổ phòng bà nội hai cũng sợ nhưng chuyến đi này xe cộ rồi tàu thuyền, cái nào mà không có cửa sổ? Nhà mới cũng không thể không có cửa sổ.
Nghiêm Kế Cương nghe xong quả nhiên run rẩy, trong mắt toát ra vẻ sợ hãi.
Cậu bé mở miệng khẩn thiết muốn nói gì đó nhưng ngoài tiếng “a a” thì không phát ra được gì.
“Không sao, chị ở đây này.” Nghiêm Tuyết vội vàng ôm c.h.ặ.t cậu bé, “Không nói được thì chúng ta viết, không vội.”
Nghiêm Kế Cương lập tức kéo tay cô viết nhanh trên đó.
Mãi một lúc lâu Nghiêm Tuyết mới lờ mờ nhận ra hai chữ - “Có ma.”
Lòng và mắt cô cùng trùng xuống, ngẩng đầu lên thấy Kỳ Phóng cũng đang nhìn cô, trong mắt có vẻ lạnh lẽo.
Nghiêm Tuyết vỗ về em trai trong lòng, “Nhưng trên đời hoàn toàn không có ma đâu, Kế Cương em có nhìn nhầm không?”
Nghiêm Kế Cương lắc đầu, lại kéo tay cô muốn viết.
Giọng Nghiêm Tuyết càng lúc càng dịu dàng nhưng lại quả quyết, “Trên đời thật sự không có ma, không tin em hỏi anh rể em xem, anh ấy là sinh viên đại học đấy.”
Chuyện này Kỳ Phóng chưa từng nói với Nghiêm Tuyết, nghe vậy lập tức liếc nhìn qua.
Nhưng nghĩ lại Nghiêm đại tiểu thư từng nói về việc quay lại viện nghiên cứu, cô lại từng ở riêng với Nghiêm đại tiểu thư, có lẽ là Nghiêm đại tiểu thư đã lỡ lời, anh cũng không truy cứu sâu, ngồi đối diện Nghiêm Kế Cương, “Trên đời quả thật không có ma, rất nhiều truyền thuyết mà mọi người tưởng là ma quỷ hoặc là trò lừa gạt hoặc là do không hiểu khoa học nên tự dọa mình thôi.”
Anh lấy ví dụ cho Nghiêm Kế Cương, “Ví dụ như ma trơi mà mọi người thường nói chính là phốt pho hiđrua được chuyển hóa từ nguyên tố phốt pho trong xương cốt trong quá trình x.á.c c.h.ế.t phân hủy, tiếp xúc với không khí gây ra phản ứng oxy hóa với oxy trong không khí mà thành sự tự cháy.”
Vẻ mặt Kỳ Phóng lạnh lùng, giọng nói cũng thanh đạm, khi nói về những điều này tự nhiên mang theo một khí chất phi khoa học phải tan biến.
Nghiêm Kế Cương nghe đến ngây người, mãi một lúc lâu mới kéo tay Nghiêm Tuyết viết chữ.
Lần này có chữ không biết viết, cậu bé dùng phiên âm, Nghiêm Tuyết sắp xếp lại trong đầu, “Em nói ma dẫn đường à? Tự dọa mình thôi.”
Cô xoa xoa chân cậu thiếu niên, “Người vốn dĩ chân phải khỏe hơn chân trái, trời tối không nhìn thấy đương nhiên sẽ đi vòng tròn. Không tin em nhắm mắt đi bộ vài bước trên đất xem, bảo đảm không phải đường thẳng.”
Cô nói một cách đáng tin, bên cạnh Kỳ Phóng còn lạnh lùng gật đầu, Nghiêm Kế Cương mơ hồ, lẽ nào thật sự là cậu nhìn nhầm?
Thấy cậu thiếu niên lộ ra vẻ mặt này, Nghiêm Tuyết thầm thở phào nhẹ nhõm, lại thừa thắng xông lên hỏi: “Cái con ma em thấy có hình dạng giống người không?”
Nghiêm Kế Cương do dự gật đầu.
“Vậy có cao bằng anh rể em không?” Nghiêm Tuyết có vẻ rất tò mò.
Nghiêm Kế Cương lắc đầu, cô lại cười, “Không lẽ lại lùn như chị?”
Nghiêm Kế Cương lại lần nữa lắc đầu, lần này còn giơ tay ra dấu cao hơn một đoạn.
Nghiêm Tuyết đã nắm được tình hình trong lòng, ngay cả mắt cũng cong lên, “Hóa ra ma cũng có người cao người thấp à, chị cứ tưởng chúng đều bay lơ lửng trên trời chứ.”
Nghe cô nói bay lơ lửng trên trời, Nghiêm Kế Cương càng mơ hồ hơn, hình như cái “con ma” cậu thấy quả thực không bay lên.
Nghiêm Tuyết vỗ về lưng cậu bé, “Chắc là em nhìn nhầm rồi, hoặc là ai đó đùa em, cố tình hù dọa em chơi thôi.”
Nghiêm Kế Cương đã rất nghi ngờ việc trên đời có ma hay không, uống t.h.u.ố.c rồi lại buồn ngủ, không lâu sau cuối cùng bị cô vỗ cho ngủ thiếp đi.
Bà nội hai nhẹ nhàng đỡ cậu bé đặt lên gối, thở dài, “Vẫn là phải đọc sách, như bà đây mù chữ, Kế Cương muốn nói gì cũng không biết.”
“Đó là do thời đại bà sống không tốt, nếu đặt vào hiện tại chẳng phải có thể đi học rồi sao?”
“Cũng khó nói lắm.”
Con gái muốn đi học còn phải xem vận may. Con gái nhà bác cả Nghiêm Tuyết cũng không lớn hơn cô mấy tuổi, chẳng phải vẫn se sợi ở nhà mỗi ngày, chưa học được một ngày nào sao?
Bà nội hai không nói nhiều, sắp xếp xong cho cháu trai liền giục Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng, “Hai đứa cũng đi rửa ráy thay đồ đi, đi đường xa đến đây nóng lắm đúng không?”
“Đúng là rất nóng, cháu cảm thấy mình sắp mỏi nhừ rồi.” Nghiêm Tuyết ngửi ngửi trên người mình.
Hai người đang định ra ngoài, bà nội hai lại gọi Nghiêm Tuyết lại hạ giọng, “Kế Tổ đính ước hai ngày trước, ngày cưới định vào tháng sau.”
Bà nội hai là người tỉnh táo, Nghiêm Tuyết cũng vậy, không cần nói nhiều cô đã hiểu rõ trong lòng.
Cô chỉ hỏi một câu: “Vẫn là người trước sao?”
Bà nội hai gật đầu, “Trước Tết đã nói muốn kết hôn, đầu xuân xem mấy chỗ xây nhà đều không ưng ý.”
Nghiêm Tuyết không nói gì nữa, ra ngoài lấy nước tìm chỗ lau người.
Dù sao cũng ôm một đứa trẻ chín, mười tuổi gần nửa ngày, lúc nhấc chậu nước lên cánh tay Nghiêm Tuyết mềm nhũn đi.
Chưa đợi cô ổn định lại, người đàn ông bên cạnh đã đưa tay đón lấy, vẻ mặt thanh đạm, “Cô định làm thế nào?”
Đây cũng là một người minh bạch, rõ ràng hiểu bà nội hai và Nghiêm Tuyết nói những điều đó là có ý gì.
Sao lại trùng hợp thế? Bên này Nghiêm Kế Tổ muốn kết hôn, xem mấy chỗ không ưng ý, bên kia Nghiêm Kế Cương lại xảy ra chuyện.
