Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 96

Cập nhật lúc: 30/01/2026 15:04

Dù sao cô cũng là vợ của bệnh nhân, có lẽ biết chút gì đó, bác sĩ liền bắt mạch thêm lần nữa, “Bình thường cậu ấy còn khó chịu ở đâu nữa không?”

Câu hỏi này đừng nói là Nghiêm Tuyết, ngay cả bản thân bệnh nhân Kỳ Phóng cũng không biết câu trả lời.

Anh không khỏi liếc nhìn Nghiêm Tuyết, “Không có, tôi bình thường rất khỏe mạnh.”

Bác sĩ bắt mạch hồi lâu, rõ ràng cũng không phát hiện ra gì, cau mày trầm ngâm ở đó.

Nghiêm Tuyết chỉ có thể nhắc đối phương: “Chính là loại khá kín đáo, bình thường không dễ phát hiện cũng khó nói với người ngoài nhưng lại ảnh hưởng đến người ta rất lớn.”

Người đàn ông này cứng miệng lắm, ai biết anh thật sự không khó chịu hay là có mà không chịu nói với cô?

Chuyện mất ngủ của anh chẳng phải cô kết hôn mấy tháng rồi mới phát hiện, lại còn là vì bắt quả tang, trước đó lúc Lưu Vệ Quốc nhắc đến anh còn không chịu thừa nhận.

Nghiêm Tuyết tự thấy mình nhắc nhở rất đúng chỗ, bác sĩ rõ ràng cũng hiểu ra, vẻ mặt bừng tỉnh rồi bắt mạch lại kỹ lưỡng, “Không có nha, thể chất ông xã cô rất tốt, thận tinh cũng đầy đủ, chắc là không tồn tại vấn đề phương diện đó, hai người có gì không hòa hợp sao?”

Ban đầu nói thận tinh đầy đủ, Nghiêm Tuyết còn chưa kịp phản ứng nhưng ngay sau đó là phương diện đó và không hòa hợp...

Cô cảm giác người đàn ông lúc đó liền nhìn sang, bà nội hai càng lộ vẻ lo lắng, “Đây là chuyện lớn, bác sĩ mau khám cho nó.”

“Khám cũng không có, người thận hư không phải như vậy.” Bác sĩ đã buông tay, ngược lại nhìn Nghiêm Tuyết, “Cô muốn bắt mạch luôn không?”

Nghiêm Tuyết đương nhiên không muốn bắt, làm như hai người họ thật sự không hòa hợp chuyện đó, vấn đề lại còn ở cô vậy.

Nhưng Kỳ Phóng đã đứng dậy, không nói lời nào ấn cô ngồi xuống ghế, cô cũng chỉ đành đưa tay ra, “Tôi không thấy khó chịu gì.”

Thực tế chứng minh hai đời cô đều là mạng trâu ngựa, hồi đó bị thương ở đầu nằm gần nửa năm, bây giờ cũng nhảy tưng tưng rồi. Lúc ra về bốn người thì ba người đều cầm t.h.u.ố.c, chỉ có cô không có chuyện gì.

Nghiêm Kế Cương nhỏ tuổi rõ ràng không muốn uống t.h.u.ố.c, vừa đi vừa mặt ủ mày ê.

Nghiêm Tuyết không nhịn được nhéo cậu bé, “Bà nội hai và anh rể cũng uống cùng em đấy, em ngoan đi, chị mua kẹo cho em ăn.”

Vừa nói xong liền cảm thấy một ánh mắt rơi xuống lưng mình, quay đầu lại, là Kỳ Phóng đang nhìn cô.

Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, rất rõ ràng là muốn cô biết anh đang nhìn cô, đối mắt với cô một cái mới nói: “Không xa đây là tiệm chụp ảnh, đi chụp một tấm ảnh gia đình.”

Nghiêm Kế Cương nghe vậy, khuôn mặt nhỏ bé vừa ủ ê liền sáng bừng nhưng vẫn nhìn ý kiến của chị.

“Vậy thì chụp.” Nghiêm Tuyết đương nhiên không có ý kiến, sau này là bốn người họ sống cùng nhau, coi như lưu niệm.

Nghiêm Kế Cương nghe xong vội vàng chỉnh lại cổ áo, chỉnh xong lại kéo vạt áo, còn giúp Nghiêm Tuyết và bà nội hai kéo lại. Đến tiệm chụp ảnh cũng rất hợp tác, thợ ảnh bảo ngồi thì ngồi, bảo đứng thì đứng, bảo hô "cà tím" thì hô "cà tím" không tiếng động, chụp xong hỏi nhỏ Nghiêm Tuyết bao lâu thì lấy được ảnh.

“Đợi lần sau em bốc t.h.u.ố.c.” Một câu nói của Nghiêm Tuyết đã thành công làm cậu thiếu niên mặt ủ mày ê lần nữa.

Rồi cô lại cảm nhận được ánh mắt đó, quay đầu lại quả nhiên lại là Kỳ Phóng.

Lần này người đàn ông tránh đi rất nhanh, nói với thợ ảnh: “Chụp riêng cho hai chúng tôi hai tấm nữa.”

Nghiêm Tuyết lúc này mới nhớ ra, hồi đó họ kết hôn gấp, đến ảnh cưới cũng chưa chụp, sau này cũng không có thời gian.

Chưa đợi cô bước đi, Nghiêm Kế Cương đã đẩy cô, mím môi cười với cô.

Nghiêm Tuyết đành bước tới đứng cùng Kỳ Phóng, chụp một tấm nửa thân trước, sau đó lại đứng lên ghế đẩu theo chỉ dẫn của thợ ảnh.

Không còn cách nào khác, chiều cao hai người chênh lệch quá nhiều, không đứng lên ghế đẩu thì không thể chụp kiểu chỉ chụp đầu được.

Có lẽ là sợ cô ngã, người đàn ông còn đưa tay đỡ sau lưng cô rồi cô nghe thấy tiếng thì thầm bên tai: “Sao tôi không biết cô bất mãn với tôi?”

Nghiêm Tuyết ban đầu không hiểu, đối diện với ánh mắt đầy ẩn ý của anh, ngay lập tức nhớ ra trò đùa ở bệnh viện.

Quả nhiên người đàn ông này rất thù dai, cô mới nói sao cứ nhắc đến uống t.h.u.ố.c là anh lại nhìn cô, nhắc đến uống t.h.u.ố.c là anh lại nhìn cô.

Lần này Nghiêm Tuyết không cần tìm cảm giác tân hôn nữa, tai cô tự đỏ lên, chủ yếu là vì ngượng và có chút bực mình.

Hơn nữa ai biết người đàn ông này nuôi thù sẽ làm ra chuyện gì, vẫn phải tìm cơ hội giải thích với anh.

Chụp ảnh xong lại ghé cửa hàng bách hóa, thấy thời gian cũng vừa đủ, bốn người mới đi tàu hỏa nhỏ về.

Trên đường Nghiêm Kế Cương vẫn lén lút hỏi Nghiêm Tuyết nhân sâm có thật sự thành tinh không. Chủ yếu là thợ ảnh kể cho họ một câu chuyện, nói rằng tiệm chụp ảnh Trừng Thủy trước đây có một cô gái lớn đến, mặc áo đỏ, buộc khăn đỏ, thợ ảnh nhìn vào ống kính hóa ra lại là một cây nhân sâm lớn.

Thợ ảnh thấy không đúng, dời máy ảnh ra, rõ ràng là một cô gái lớn nhưng nhìn vào ống kính lại vẫn là nhân sâm.

Trẻ con sao có thể không tò mò về những chuyện này, Nghiêm Tuyết nghĩ một lát, hỏi thẳng cậu bé: “Vậy em có muốn lên núi đào nhân sâm không?”

Còn có thể lên núi đào nhân sâm sao?

Nghiêm Kế Cương mắt sáng rực, vội vàng gật đầu.

“Vậy chị hỏi thăm xem, mùa thu dẫn em lên núi một chuyến. Nhưng đào được hay không phải xem vận may của chúng ta.”

Chuyện này Nghiêm Tuyết vẫn biết chút ít, dù sao kiếp trước cửa hàng cô có bán nhân sâm, cũng thu mua sâm núi hoang dã từ cá nhân.

Tóm lại chuyến đi này rất vui vẻ, ngoại trừ việc lại phải bắt đầu uống t.h.u.ố.c, cửa mở xong Nghiêm Kế Cương gần như chạy vào nhà.

Tuy nhiên cậu bé vào phòng bà nội hai, đồ đạc của cậu bé thực ra đều ở bên đó, mấy ngày nay chỉ ngủ với chị vào buổi tối, ban ngày thì quay về phòng bà.

Trong phòng chỉ còn lại hai vợ chồng, Kỳ Phóng lập tức lại nhìn Nghiêm Tuyết một cách đầy ẩn ý, “Kế Cương còn phải ngủ ở đây mấy ngày nữa?”

Mùi vị này Nghiêm Tuyết quá quen thuộc rồi, mùi vị chuẩn bị tính sổ sau này.

Cô liền chỉnh lại vẻ mặt nghiêm túc, “Là bác sĩ hiểu lầm ý tôi, tôi muốn hỏi sức khỏe anh còn tiềm ẩn vấn đề gì nữa không, dù sao anh có chuyện gì cũng không bao giờ nói với tôi.”

Kỳ Phóng không biết có nghe lọt tai không, mắt đào hoa cong lên một cách khó hiểu, lật cái hộp nhỏ của anh ra.

Nghiêm Tuyết thấy anh chuẩn bị cho tờ giấy lấy ảnh vào, đang định nói thêm gì đó, động tác người đàn ông đột nhiên khựng lại, bới đồ bên trong từ trên xuống dưới, ánh mắt cũng trầm xuống.

Vừa thấy sắc mặt người đàn ông trầm xuống, Nghiêm Tuyết liền đoán được đại khái, “Mất đồ à?”

Kỳ Phóng không nói gì, cầm cái ổ khóa vừa nãy qua, rút chìa khóa ra quan sát kỹ lỗ khóa.

Nghiêm Tuyết cũng ghé vào xem, phát hiện gần lỗ khóa có mấy vết xước rất nhẹ, không thể xác định có phải là do người đàn ông vô tình cào khi mở khóa trước đây không.

Cô nhìn người đàn ông, “Bên trong có vật gì quan trọng lắm sao?”

“Tôi xác nhận lại một chút.” Kỳ Phóng không trả lời trực tiếp, đóng hộp lại quay người đi ra ngoài.

Nghiêm Tuyết đoán anh quay về nhà cũ cũng đi theo, hai vợ chồng trên đường không nói gì, vừa về đến nơi tách nhau ra kiểm tra cửa nả.

Phía trước kiểm tra một vòng không có gì nhưng khi quay ra phía sau nhà, Kỳ Phóng phát hiện nửa vết giày trên bệ cửa sổ.

“Chắc là cỡ 43, giày giải phóng.” Người đàn ông cúi đầu nhìn một cái, quay sang nhìn hàng rào gỗ phía sau.

Khu vực miền núi này tài nguyên rừng phong phú, tường rào các nhà đều kẹp bằng các loại ván gỗ thừa, gọi là hàng rào gỗ.

Hai vợ chồng tìm kiếm bên dưới, quả nhiên lại tìm thấy mấy vết chân không rõ ràng, rõ ràng là có người lợi dụng lúc nhà họ Quách không chú ý leo từ phía sau vào.

Còn về nhà họ Quách, phẩm chất tạm không bàn, trước hết việc phá khóa mà không để lại nhiều dấu vết không phải ai cũng làm được.

Hơn nữa nhà họ Quách có chìa khóa nhà họ, một khi xảy ra chuyện chắc chắn bị nghi ngờ đầu tiên, nhà họ Quách không ngốc.

Lúc đi ra vừa gặp bà Quách đi về từ vườn rau, thấy họ còn nói: “Nhiệt độ tôi vừa xem rồi, vừa đủ.”

Lại nhét cho họ mấy củ củ cải nước, “Mới nhổ dưới đất lên, hai đứa chuyển nhà muộn, vườn rau cũng chưa trồng được, mang về chấm tương ăn.”

Hai người cảm ơn bà ấy, trên đường về không ai mở lời nói gì.

Đợi đặt củ cải nước vào bếp, rửa tay, về phòng lại thấy cái hộp đó, người đàn ông mới đột nhiên hỏi: “Cô còn nhớ người lần trước lên núi tìm tôi không?”

Nghiêm Tuyết đương nhiên nhớ, dù sao với tính cách lạnh lùng không quan tâm đến mọi thứ của anh lại còn đ.á.n.h nhau với người ta.

Hơn nữa từ khi biết Kỳ Phóng chính là Kỳ Cảnh Thư, nghĩ lại, cô cũng có chút đoán về thân phận người đó, chỉ là không ngờ người đàn ông lại đột nhiên nhắc đến với cô.

Kỳ Phóng cũng có chút bất ngờ, trước đây anh không muốn nhắc đến những chuyện này với ai nhưng vừa rồi lại buột miệng nói ra.

Tuy nhiên lời đã nói ra hình như cũng không còn gì nữa, anh dứt khoát nhìn thẳng vào Nghiêm Tuyết, “Anh ta tên là Ngô Hành Đức, trước đây cùng thầy với tôi.”

Quả nhiên là Ngô Hành Đức, Nghiêm Tuyết lập tức nhìn cái hộp đó, “Chuyện này liên quan đến anh ta?”

“Chắc chắn tám chín phần mười.” Kỳ Phóng không bất ngờ khi cô có thể nghĩ ngay đến, “Lần trước anh ta lên núi tìm tôi là muốn xin tôi thành quả nghiên cứu của thầy.”

Chuyện này Nghiêm Tuyết tuy không đoán được nhưng cũng không bất ngờ, “Anh ta muốn đạo dụng thành quả nghiên cứu khoa học của thầy anh?”

Nếu Ngô Hành Đức không đạo dụng thành quả nghiên cứu khoa học của thầy làm sao có thể leo lên nhanh như vậy, cũng sẽ không khiến Kỳ Phóng tốn công mưu tính nhiều năm như vậy mới kéo anh ta xuống được.

Điều này khiến Nghiêm Tuyết trên mặt lộ vẻ ngưng trọng, lại nhìn cái hộp đó, “Trong này không phải đựng tài liệu quan trọng gì chứ?”

Vẫn bình tĩnh, thông minh như thường lệ, chỉ cần nhắc một chút là có thể phản ứng lại.

Lại còn hoàn toàn đứng về phía anh...

Điều này khiến Kỳ Phóng nhìn cô thêm một cái, trong lòng đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ chuyện này nên nói với cô sớm hơn.

Thế là câu trả lời vốn đã đến miệng lại đột nhiên chuyển hướng, “Cô ấy nói với cô tôi là sinh viên đại học, có nói tôi học gì không?”

Kể từ khi anh gọi tên Nghiêm Tuyết, hai người đều nhìn sang, Nghiêm đại tiểu thư ở chỗ anh đã mất tên.

Nghiêm Tuyết tuy cảm thấy anh hỏi đột ngột nhưng vẫn theo lời anh lấy Nghiêm đại tiểu thư làm cái cớ, “Chỉ nhắc một chút, không nhiều.”

Kỳ Phóng cũng không có ý định tìm hiểu sâu, “Tôi học kỹ thuật cơ khí ở đại học, thầy là Giáo sư Tô Thường Thanh.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.