Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 13: Bữa Cơm Ấm Áp Và Kế Hoạch Làm Giàu
Cập nhật lúc: 12/01/2026 06:06
Đương nhiên, cô ta làm vậy là để ép Lộ Viễn phải mở miệng làm người xấu, chắc chắn sẽ không chủ động đề nghị.
Tô Dao thấy mụ ta không nói được gì, lạnh lùng liếc mắt một cái, hỏi: "Chẳng lẽ chị rất muốn chúng tôi ly hôn sao? Chúng tôi ly hôn thì có lợi gì cho chị?"
"Cô... nói... cái gì thế? Các người ly hôn... đối với tôi... làm gì... có lợi lộc gì?" Ánh mắt Ngưu Đại Hoa né tránh, liếc thấy mấy quân tẩu khác ở cách đó không xa, lập tức nói: "Tôi đi tìm bọn họ đây."
Nói xong, mụ ta liền bôi dầu vào lòng bàn chân mà chuồn thẳng.
Tô Dao nhìn bóng dáng chạy trối c.h.ế.t của mụ, cảm thấy người này chắc chắn có vấn đề.
"Đồng chí, đồ cô cần đều lấy ra rồi, cô lại đây kiểm kê một chút."
Người bán hàng gọi Tô Dao, cô kiểm lại đồ đạc, xác nhận không có sai sót mới đưa phiếu và tiền qua.
Chờ mua xong xà phòng các thứ, Tô Dao nhìn xấp phiếu trong tay, còn thừa lại một ít phiếu vải và phiếu bông.
Nhìn lại bộ quần áo đầy mụn vá trên người mình hiện tại, cô quyết định tiêu hết số phiếu này.
Thời buổi này vải vóc cũng chẳng có nhiều kiểu dáng để chọn, đều lấy màu trầm làm chủ đạo. Tô Dao chọn nửa ngày, cuối cùng mua một ít vải màu trắng và một ít vải màu xanh quân đội.
Từ Cung tiêu xã đi ra, cô lại đi chợ, mua một ít lương thực không cần phiếu, gia vị và một ít rau xanh.
Rau xanh thật sự rất rẻ, một hào có thể mua được một đống lớn. Tô Dao nghĩ mình không biết trồng rau nên muốn mua nhiều một chút. Nhưng nghĩ đến trong nhà không có tủ lạnh, ý định này đành phải gác lại.
Trong chợ không có thịt lợn, nhưng có lác đác vài con gà vịt, Tô Dao hỏi giá, cảm thấy trước mắt mình chưa ăn nổi, vì thế từ bỏ ý định này.
Cuối cùng cô mua hai mươi quả trứng gà, coi như tự thưởng cho mình một bữa "đại tiệc".
Từ chợ đi ra, cô đi thẳng đến trạm xe buýt, vừa vặn kịp chuyến xe trưa về khu gia thuộc.
Mãi cho đến khi xe chạy, cô cũng không thấy nhóm Ngưu Đại Hoa lên xe, đoán chừng họ có nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh, muốn đợi chuyến xe chiều tối mới về.
Không có bọn họ, cô mừng vì được yên tĩnh, cảm giác đường về cũng như ngắn lại một chút.
Về đến nhà, cô lập tức vo gạo ngâm, sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Hôm nay mua đều là những vật dụng lặt vặt, nhưng khi sắp xếp chúng gọn gàng, trong nhà lập tức có chút không khí sinh hoạt.
Cảnh tượng này thật sự có chút giống khi cô mới ra trường đi làm, từng chút từng chút một trang trí căn phòng trọ không thuộc về mình.
Nghĩ đến đây, cô không khỏi có chút chạnh lòng.
Cô đã khổ cực hai ba mươi năm, cuối cùng sự nghiệp thành công, cũng sở hữu căn nhà đầu tiên thuộc về mình, lại còn là căn hộ cao cấp view sông ở trung tâm thành phố. Không ngờ ông trời lại ấn nút khởi động lại cho cô, còn ném cho cô một cái bắt đầu tệ hại như thế này.
Nhưng mà, hiện tại là năm 1980, lại đang ở phương Nam nơi đâu đâu cũng là cơ hội làm giàu, đời này cô chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.
Chỉ cần nghĩ như vậy, cô lại tràn trề hy vọng vào tương lai.
Cô có một điểm tốt, đó là lúc nào và ở đâu cũng có thể phát huy "tinh thần AQ" đến mức tối đa.
Bên này thu dọn đồ đạc xong xuôi, bên kia gạo cũng đã ngâm đủ nước.
Tô Dao rửa sạch cái niêu đất mới mua, sau đó quét một lớp dầu lên thành nồi, lại cho gạo đã ngâm vào, đổ nước vừa ngập mặt gạo, rồi đặt lên bếp nấu.
Tranh thủ lúc nấu cơm, cô gọt một củ khoai lang nhỏ, cắt thành từng miếng vuông nhỏ, rồi bỏ vào niêu đất nấu cùng.
Chờ khi cơm sắp chín, cô đập thêm một quả trứng gà và rắc một ít muối lên trên, tắt lửa ủ khoảng năm phút là có thể ăn.
Khoảnh khắc mở nắp nồi ra, mùi thơm nức mũi bay lên.
Món cơm niêu khoai lang này là cô học được từ một dì hàng xóm trước kia. Lúc ấy dì còn bảo, cơm khoai lang chỉ cần chịu khó cho dầu mỡ, thì dù là rau dưa cũng có vị thịt.
Xuyên qua đây mấy ngày, không phải ăn cháo loãng thì là gặm khoai lang, một nồi cơm "chắc bụng" như thế này, dù chỉ có trứng gà là món mặn, vẫn khiến dạ dày Tô Dao được thỏa mãn cực độ.
Ăn no căng bụng liền buồn ngủ, huống chi đã đi bộ cả buổi sáng, cô trở về phòng ngủ trưa, cho đến khi bị tiếng kèn hiệu bên ngoài đ.á.n.h thức.
Thực ra cô vẫn chưa ngủ đủ, nhưng tỉnh rồi thì không ngủ lại được nữa, vì thế cô dậy, định làm bánh cuốn.
Vào bếp, cô lôi ra túi bột mì mua ở chợ sáng nay, trước tiên nhào bột làm vỏ bánh. Trong lúc chờ bột nghỉ, cô cắt cà rốt và khoai tây thành sợi mỏng, sau đó cho vào chảo xào mềm cùng gia vị.
Cuối cùng lại đ.á.n.h hai quả trứng gà, thêm chút nước bột năng và muối rồi xào chín.
Chờ nhân bánh chuẩn bị xong, bột mì cũng đã ủ xong, Tô Dao nhào bột cho hết bọt khí, sau đó chia cục bột thành sáu phần, cán thành những miếng bánh tròn mỏng, cuối cùng dùng lửa nhỏ chiên chín.
Đợi vỏ bánh nguội bớt, cô mới cuốn phần nhân vừa xào vào bên trong.
