Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 140: Chung Chăn Gối
Cập nhật lúc: 12/01/2026 08:07
Nhưng đợi mãi, đã qua giờ anh thường về một lúc lâu rồi mà cửa lớn mới được đẩy ra.
"Anh về rồi!" Tô Dao bật dậy, đợi đến gần mới phát hiện sắc mặt Lộ Viễn không tốt lắm, cô không khỏi hỏi: "Sao thế? Công việc gặp chuyện phiền lòng à?"
Lộ Viễn nhìn cô một cái rồi lắc đầu: "Không có gì, em chắc đói rồi, mau ăn cơm đi."
Nếu anh không nói, cô cũng sẽ không truy hỏi đến cùng, dù sao chuyện trong doanh trại cô cũng không rõ, chỉ là đột nhiên có cảm giác anh kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì.
Khoan đã, sao tự nhiên cô lại lo lắng cho anh thế nhỉ? Chẳng lẽ vì hai người giờ đã xác định quan hệ nên tâm thái cô cũng âm thầm thay đổi?
Cho dù có thay đổi cũng không nên nhanh như vậy chứ, phụ nữ đúng là hay thay đổi.
Tô Dao nhận lấy hộp cơm anh đưa, ngồi xuống bắt đầu ăn. Mới ăn được một lúc liền nghe thấy anh hỏi: "Người đã đỡ hơn chút nào chưa?"
"Đỡ... nhiều rồi." Nếu là chỗ khác không khỏe thì thôi, đằng này lại là đau bụng kinh, nhắc đến là thấy ngại, mặt cô không tự chủ được mà nóng lên.
Ngược lại Lộ Viễn mặt không đổi sắc nói tiếp: "Đỡ rồi cũng phải nghỉ ngơi nhiều vào, việc nhà cứ để đó đừng làm."
"Em có làm gì đâu!" Tô Dao nghe vậy, khóe môi không tự chủ được mà cong lên.
Kiếp trước cô lướt video, thấy không ít phụ nữ đến tháng vẫn phải nấu cơm giặt giũ phục vụ đàn ông, đó là thế giới hơn bốn mươi năm sau, so ra thì phụ nữ thập niên 80 còn khổ hơn.
Nhưng không ngờ ở thời buổi này đãi ngộ của cô lại tốt hơn nhiều so với phụ nữ đời sau.
Lộ Viễn ăn cơm rất nhanh, Tô Dao mới ăn chưa được một nửa thì anh đã ăn xong rồi. Anh cũng không ngồi không, chạy ra sân đun nước cho cô tắm.
Đợi cô ăn xong, anh cũng đã pha nước tắm xong xuôi. Cô chui vào nhà tắm, còn anh thì ở nhà chính lau nhà.
Buổi trưa thời gian gấp gáp, anh chỉ kịp quét nhà, tối về còn không quên lau lại, người đàn ông sạch sẽ như vậy thật sự là điểm cộng lớn.
Người không được khỏe lắm nên Tô Dao tắm qua loa rồi đi ra.
Muốn nói thời buổi này có gì bất tiện thì phải nhắc đến việc không có b.ăn.g v.ệ si.nh dùng một lần. Thế nên dùng xong vải xô cô còn phải tự tay giặt.
Cô lấy một ít nước nóng để giặt, đầu này cô vừa đổ nước nóng vào chậu giặt, đầu kia đã bị Lộ Viễn gọi lại: "Em để đó, chờ tôi giặt cho."
Cô nghe tiếng quay đầu lại, liền thấy anh đã chạy đến trước mặt mình.
Cô phản xạ có điều kiện dùng thân mình che chậu giặt đã bị nhuộm đỏ: "Không cần đâu, cái này em tự giặt được."
Anh giúp cô giặt quần lót đã đủ xấu hổ rồi, nếu lại giặt cả vải xô này nữa thì cô chẳng còn mặt mũi nào nhìn anh.
"Mấy ngày nay em hạn chế đụng vào nước lạnh, để tôi làm là được." Lộ Viễn nói rồi trực tiếp kéo cô về phía phòng ngủ: "Người không khỏe thì đi ngủ sớm đi."
"Không phải..." Tô Dao vừa muốn đi ra vừa nói: "Cái... cái đó là vải xô của em, để anh giặt không thích hợp đâu."
"Có gì mà không thích hợp, m.á.u thôi mà, sáng nay tôi cũng đâu phải chưa giặt."
Anh nói một cách thản nhiên, hơn nữa sáng nay anh đúng là đã giúp cô giặt sạch quần lót, cô nhất thời không biết phản bác thế nào.
Đợi đến khi cô hoàn hồn lại thì đã bị anh nhét vào trong chăn, anh cũng xoay người đi ra ngoài.
Thôi kệ, anh muốn làm thì làm đi, dù sao sau này cũng phải sống chung, mấy chuyện này sớm muộn gì cũng phải đối mặt, thích ứng sớm một chút cũng tốt.
Tuy hôm nay đã ngủ ban ngày, nhưng đến tháng người cứ mệt mỏi rã rời, Tô Dao nằm trên giường, dần dần thiếp đi.
Mơ mơ màng màng, cô dường như nghe thấy tiếng động. Cô từ từ mở mắt ra, vốn dĩ chỉ định nhìn một cái rồi ngủ tiếp, nhưng vừa nhìn một cái, cả người cô lập tức tỉnh táo hẳn.
"Anh... anh... làm gì đấy?"
Tô Dao mở to mắt, nhìn Lộ Viễn chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi đang chui vào trong chăn.
"Ngủ."
"Anh ngủ thì ngủ cho t.ử tế, sao không mặc quần áo đàng hoàng?"
"Tôi có chỗ nào không mặc đàng hoàng? Tôi đi ngủ xưa nay đều mặc thế này."
"Đâu có? Trước kia anh đều mặc rất chỉnh tề mà."
"Trước kia là tôi định ly hôn, giờ là định sống chung, tôi đương nhiên phải sống thật với bản thân chứ." Lộ Viễn nói rồi quay đầu nhìn cô một cái: "Chẳng phải em thích tôi như thế này nhất sao?"
"..."
Bộ dạng này, vóc dáng này, Tô Dao thật sự rất khó trái lương tâm mà nói mình không thích.
Nhưng Lộ Viễn cứ thế nằm bên cạnh cô, cho dù đắp chăn, mắt cô không nhìn thấy nhưng cơ thể lại có thể cảm nhận rõ ràng luồng nhiệt lượng cuồn cuộn truyền sang.
Lộ Viễn giật dây tắt đèn, cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Cô còn chưa kịp thích ứng với bóng tối, nhìn cái gì cũng đen kịt, như vậy hơi ấm trong chăn lại càng trở nên rõ ràng hơn.
