Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 149
Cập nhật lúc: 12/01/2026 08:08
“Em không quen.” Tô Dao thành thật khai báo: “Chỉ là mỗi lần xui xẻo đều tình cờ gặp anh ta.”
“Mỗi lần?” Lông mày Lộ Viễn không khỏi nhíu lại, “Ngoài hôm nay, trước đó còn có à?”
“Vâng, hôm nay em đi giữa đường trời mưa thì anh ta cho đi nhờ một đoạn, hôm qua em sắp về đến đại viện thì xe đạp bị tuột xích không lắp vào được, anh ta giúp lắp lại.” Tô Dao vừa nói vừa nhìn lông mày anh nhíu ngày càng c.h.ặ.t, tức khắc nảy sinh ý muốn trêu chọc, “Sao anh lại có vẻ mặt như thâm cừu đại hận thế, không phải là ghen đấy chứ?”
Lộ Viễn nghe vậy, nhìn cô thật sâu, cô vốn tưởng anh sẽ phản bác, không ngờ anh lại thẳng thắn thừa nhận, “Là đàn ông thì không ai chịu nổi khi có người đàn ông khác dòm ngó vợ mình.”
“Dòm ngó?” Tô Dao bị anh chọc cười, “Người ta chỉ giúp em hai lần mà đã thành dòm ngó rồi.”
“Anh ta không giống người nhiệt tình như vậy.”
“…Người dân gặp khó khăn, chẳng phải các anh đều sẽ ra tay giúp đỡ ngay lập tức sao?”
Lộ Viễn bị Tô Dao nói cho cứng họng, cuối cùng chỉ có thể nghiêm khắc yêu cầu: “Lý Chinh này không đơn giản, em nên ít tiếp xúc với anh ta.”
Về điểm này, Tô Dao thật sự không cãi, “Người ta là cán bộ cấp đoàn, em là một quân tẩu nhỏ bé không tên tuổi, nếu không phải tình cờ, tuyệt đối sẽ không tiếp xúc. Anh yên tâm đi, em là người có đạo đức, chuyện cắm sừng anh tuyệt đối sẽ không làm.”
“Chỉ sợ thần nữ vô tình, Tương Vương hữu ý.”
“…Thật cảm ơn anh đã coi trọng em như vậy.” Tô Dao lười tranh cãi với anh về vấn đề vô nghĩa này, nhớ ra đã nửa ngày không thấy Vượng Tài, cô nhìn về phía ổ ch.ó của nó, lại không thấy bóng dáng nó đâu, “Vượng Tài đâu rồi?”
“Anh đã làm cho nó một cái ổ ch.ó ở sân sau, không thể để nó cứ ở trong nhà mãi, ăn uống vệ sinh đều ở đó.” Lộ Viễn nói.
“Sân sau, vậy có bị mưa tạt vào không?” Tô Dao lo lắng, nói rồi định chạy ra xem.
“Bên ngoài vẫn đang mưa, lát nữa hãy đi.” Lộ Viễn nói rồi giữ lấy cổ tay cô, “Em yên tâm, đó là con trai cưng của em, anh sẽ không để nó bị ướt đâu.”
Anh lo cô thật sự chạy ra ngoài, nên kéo hơi mạnh, bất ngờ, cả người cô liền đ.â.m vào lòng anh.
Hai người mặt đối mặt dán vào nhau, hơi ấm của Lộ Viễn không ngừng truyền sang người Tô Dao.
Vốn dĩ vừa ở ngoài trời bị gió lạnh thổi, cơ thể còn hơi lạnh, bây giờ đã nóng bừng lên.
Trong đầu cô đột nhiên hiện lên hình ảnh hai người quấn quýt nhau tối qua, mặt cô cũng theo đó nóng lên.
Cô nghĩ đến, anh đương nhiên cũng nghĩ đến.
“Em không đi… là được rồi, anh… buông em ra đi.” Tô Dao cúi đầu không dám nhìn anh, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Miệng thì nói bảo anh buông ra, nhưng cơ thể lại không có chút ý định rời đi.
Lúc này cô thực ra đã nảy sinh ý đồ, hy vọng anh sẽ giống như tối qua, bá đạo mà hôn xuống.
Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt dừng lại trên đôi môi đỏ mọng lúc đóng lúc mở của cô, ánh mắt trở nên ngày càng sâu thẳm.
“A…”
Cơ thể đột nhiên lơ lửng, Tô Dao sợ hãi kêu lên một tiếng nhỏ.
Đợi cô phản ứng lại, anh đã ôm cô đi thẳng vào phòng.
Anh đặt cô lên chiếc giường lớn, ngay sau đó cả người đè xuống, chuẩn xác hôn lên môi cô.
Lần đầu tiên hôn nhau tối qua, gã đàn ông này còn hôn như ch.ó gặm, nhưng sau vài lần luyện tập, kỹ thuật của anh đã trở nên điêu luyện hơn.
Ngược lại là Tô Dao, vẫn ngốc nghếch không biết cách thở.
Cô bị hôn đến não thiếu oxy, đầu óc trống rỗng, chỉ có thể mặc cho anh làm càn.
Chỉ là, hôm nay vẫn giống như tối qua, đang lúc cô chìm đắm không dứt ra được, anh đột nhiên rút lui, dùng chăn đắp lên người cô.
Ánh mắt cô mơ màng nhìn anh, anh cũng từ trên cao nhìn chằm chằm cô, đáy mắt là d.ụ.c vọng không thể xua tan.
Nếu không phải còn chút e dè, cô đã chất vấn anh tại sao không tiếp tục, nhưng ngay sau đó, liền nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh: “Em chắc chắn đói rồi, trong nồi có cơm nóng, lát nữa em dậy ăn, anh về doanh trại trước.”
Nói rồi, anh đứng dậy, vừa chỉnh lại quần áo xộc xệch vừa đi ra ngoài.
Cho đến khi bóng dáng anh biến mất khỏi phòng, cô mới ảo não dùng chăn che mặt mình lại.
A a a a a… Cô đúng là đói bụng, nhưng so với ăn cơm, cô càng muốn ăn anh hơn.
Liên tục “đầu voi đuôi chuột”, Tô Dao tuy có chút bị đả kích, nhưng nếu đã quyết định sống tốt, vậy thì cùng nhau đối mặt khó khăn đi.
Nhớ đến nhục thung dung mua buổi sáng, cô lập tức bò dậy khỏi giường, lôi nhục thung dung từ trong túi vải ra, nhìn nhìn, lại sờ sờ, xác định không bị ướt, cô mới yên tâm.
