Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 162: Lời Tỏ Tình Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 12/01/2026 08:11

Lý Chinh đưa Lâm Thu Điền về trước, sau đó mới trở lại nhà khách.

Gần đây vì chuyện cứu trợ thiên tai, anh ta phải bôn ba khắp nơi, thân thể rõ ràng rất mệt mỏi, nhưng đủ loại sự việc cứ quấn lấy tâm trí khiến anh ta ngủ không ngon giấc.

Tắm rửa xong, anh ta ngồi trước cửa sổ, ngẩng đầu nhìn những điểm sao lấp lánh trên bầu trời đêm đen kịt, trong đầu không tự chủ được lại hiện lên hình bóng của Tô Dao.

Lần đầu tiên gặp cô là khi ngồi trên xe cùng Hoàng Đại Dũng, cô mặc chiếc áo sơ mi màu xanh quân đội và váy dài quá gối, mái tóc đen dài thẳng mượt xõa trên vai.

Phụ nữ thời này phần lớn đều thích tết tóc đuôi sam, kiểu xõa tóc như vậy rất hiếm thấy, khiến anh ta không khỏi nhìn thêm vài lần.

Từ bóng lưng, anh ta có thể đoán được cô có dung mạo xinh đẹp, nhưng không ngờ lại khiến anh ta kinh ngạc ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tuy rằng chỉ là kinh hồng thoáng qua, nhưng cũng chưa đến mức làm anh ta trầm luân. Dù thỉnh thoảng sẽ nhớ tới hình ảnh đó, nhưng anh ta không có chấp niệm với cô.

Rồi sau đó, anh ta gặp lại cô khi xe đạp bị tuột xích, gặp lại cô khi trời mưa không có chỗ trú.

Một người luôn lạnh lùng như anh ta, lại hết lần này đến lần khác chủ động vươn tay giúp đỡ cô.

Anh ta cứ ngỡ đây là duyên phận trời cao ban cho mình, cho đến khi Lộ Viễn bước ra từ cửa nhà cô.

Anh ta không có ý định khinh nhờn vợ người khác, anh ta đã liều mạng kiềm chế những ý nghĩ không nên có trong lòng.

Vốn là người có khả năng tự chủ kinh người, sau khi ép buộc bản thân, anh ta tưởng rằng mình đã thực sự dần quên được cô.

Anh ta tin rằng, chỉ cần qua thêm một thời gian nữa, anh ta có thể hoàn toàn quên cô, nếu như không có chuyện Lộ Viễn bị thương hôn mê.

Tòng quân nhiều năm như vậy, anh ta đã trải qua không ít lần đồng đội hy sinh. Phàm là có người bị thương, dù ngoài mặt không biểu lộ, nhưng trong lòng anh ta đều hy vọng họ có thể khỏe lại.

Nhưng lần này, anh ta thế mà lại nảy sinh ý nghĩ ác độc, anh ta hy vọng Lộ Viễn cứ như vậy vĩnh viễn ngủ say.

Có lẽ như vậy, Tô Dao sẽ có thể thuộc về anh ta.

***

Tô Dao rất hối hận, nếu hôm đó lúc đi đổ nước cô gọi bác gái kia lại, nhờ bác ấy giới thiệu thầy trừ tà đến làm phép cho Lộ Viễn, nói không chừng anh đã thực sự tỉnh lại rồi.

Hiện tại ngoài việc mỗi ngày lau người cho anh, cô chỉ còn biết lải nhải bên tai anh.

Có đôi khi nói lời ngon ngọt dỗ dành, có đôi khi lại nói lời tàn nhẫn đe dọa.

"Lộ Viễn, anh đã rất nhiều ngày không hôn em rồi, nếu muốn hôn em thì mau ch.óng đứng dậy đi..."

Cô đang lầm bầm bên tai anh thì đột nhiên cửa phòng bệnh bị gõ vang. Cô hô một câu "Mời vào", ngẩng đầu lên liền thấy Lý Chinh bước vào.

Gần đây Lý Chinh tới khá thường xuyên, Tô Dao đã quen nên cũng không thấy lạ, mời anh ta ngồi xuống.

"Cậu ấy vẫn như cũ sao?" Lý Chinh hỏi.

"Ừ." Tô Dao gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Cô tưởng anh ta sẽ giống như mọi ngày, ngồi một lát rồi đi, không ngờ anh ta đột nhiên hỏi: "Cô có từng nghĩ tới, nếu cậu ấy cứ mãi không tỉnh lại, bản thân cô sẽ làm thế nào không?"

Tuy rằng gần đây Tô Dao cố gắng lạc quan, cũng tránh suy nghĩ về vấn đề này, nhưng sâu trong thâm tâm, cô vẫn rất sợ hãi sự việc sẽ thực sự diễn biến theo chiều hướng đó.

"Tôi tin anh ấy sẽ tỉnh lại." Tô Dao bướng bỉnh nói.

"Nếu cứ mãi không tỉnh lại thì sao?" Lý Chinh tiếp tục truy vấn, thậm chí có chút hùng hổ dọa người.

Tô Dao cảm thấy người này hôm nay hơi kỳ lạ, hơn nữa lời nói còn chọc vào nỗi đau của cô, cô cũng có chút không vui, lạnh giọng đáp: "Vậy tôi sẽ cứ mãi ở bên cạnh anh ấy như thế này."

Dứt lời, trái tim Lý Chinh như bị kim châm, nhưng lần này cho dù có đổ m.á.u, anh ta cũng không muốn cứ thế từ bỏ. Anh ta nhìn chằm chằm Tô Dao, nói: "Tô Dao, cô xứng đáng có được những điều tốt đẹp hơn."

Vừa dứt lời, Tô Dao cảm thấy bàn tay đang đặt bên mép giường bị thứ gì đó chạm nhẹ. Cô cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy ngón tay Lộ Viễn khẽ cử động.

"Lộ Viễn, có phải anh tỉnh rồi không?" Tô Dao không dám tin, ngẩng đầu nhìn mặt Lộ Viễn, "Anh đã ngủ rất lâu rồi, anh mau mở mắt ra đi được không?"

Dứt lời, mí mắt Lộ Viễn hơi rung động, một lúc sau, đôi mắt rốt cuộc cũng mở ra.

"Anh rốt cuộc cũng tỉnh rồi, anh sắp dọa c.h.ế.t em rồi đấy." Tô Dao mừng đến phát khóc, trực tiếp giơ tay ôm chầm lấy anh, mặt dán vào n.g.ự.c anh, hoàn toàn quên mất giờ phút này trong phòng bệnh còn có người khác.

Cảnh tượng trước mắt đ.â.m sâu vào đôi mắt Lý Chinh.

Một nỗi hận ý xen lẫn tức giận dâng lên trong lòng, ánh mắt anh ta nhìn về phía Lộ Viễn cũng trở nên âm u.

Giờ phút này Lộ Viễn tuy rằng còn khá yếu ớt, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Lý Chinh, sự sắc bén trong mắt anh không hề có chút nhượng bộ nào.

Giọng Tô Dao rất lớn, hơn nữa cấp trên đã dặn dò phải đặc biệt lưu ý phòng bệnh này, cho nên rất nhanh đã có bác sĩ chạy vào.

Hậu tri hậu giác nhận ra mình đang ôm đàn ông trước mặt bao nhiêu người, Tô Dao có chút xấu hổ, lập tức ngồi dậy khỏi người Lộ Viễn, định nhường chỗ cho bác sĩ kiểm tra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 162: Chương 162: Lời Tỏ Tình Bất Ngờ | MonkeyD