Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 298: Từ Chối Thẳng Thừng & Cuộc Gặp Ở Bệnh Viện
Cập nhật lúc: 12/01/2026 18:10
Tô Dao liếc nhìn bọn chúng một cái, lạnh lùng nói: "Đưa chúng về nhà bà ngoại đi, mấy đứa này trước giờ có coi tôi là cô đâu, toàn gọi là cô hờ mà."
"..." Người phụ nữ kia không ngờ Tô Dao lại nói thẳng thừng như vậy, nhất thời nghẹn lời. Đang định khuyên giải thêm vài câu thì nghe Tô Dao bổ sung: "Tôi thì mặt dày không sao, nhưng ba mẹ tôi đều là người có mặt mũi, con dâu cả ngày bị một đám trẻ ranh đuổi theo gọi là cô hờ, mất mặt lắm."
Mấy đứa Tô Kiến Tráng nghe xong, mặt mày tái mét, cúi gằm đầu không dám ho he.
Bọn chúng không hẳn là sợ Tô Dao, mà là sợ Lục Quảng Xuyên.
Người phụ nữ kia nghe xong cũng vẻ mặt xấu hổ, không dám nói thêm gì nữa, trực tiếp dẫn mấy đứa Tô Kiến Tráng đi.
Đợi cửa đóng lại, Tô Dao mới hỏi Triệu Xuân Hương: "Mẹ, mẹ có thấy con quá tuyệt tình không?"
"Không đâu, đối với kẻ tuyệt tình thì mình tuyệt đối không thể lương thiện."
Cơm nước xong xuôi không lâu, Lục Quảng Xuyên và Triệu Xuân Hương liền về phòng ngủ. Tô Dao thì đợi đến khi Lộ Viễn gọi điện báo bình an, trò chuyện với anh một lúc rồi mới đi ngủ.
Sáng hôm sau khi ăn sáng, có người đến báo tin, nói tối qua đã tìm được người hiến m.á.u, Mẫn Thanh đã được cứu sống nhưng cần nằm viện vài ngày mới được về nhà.
"Thím Triệu, thím có muốn đến bệnh viện thăm một chút không?" Một chị vợ bộ đội hỏi.
Người này tuổi nhỏ hơn Triệu Xuân Hương nhưng sống ở khu gia binh đã nhiều năm, đối với cách cư xử giữa các chị em quân nhân cũng có chút kinh nghiệm.
Ý của cô ấy là, Triệu Xuân Hương hiện tại coi như là người đứng đầu trong đám chị em vợ lính, dù là thật lòng hay giả bộ thì tốt nhất vẫn nên đi thăm một chút, như vậy mới có lợi cho sự đoàn kết trong khu.
Triệu Xuân Hương hiểu ý, gật đầu nói: "Lát nữa tôi sẽ qua xem sao."
"Hương Hương, thật ra bà không cần phải miễn cưỡng làm những việc mình không thích đâu." Đợi người kia đi khỏi, Lục Quảng Xuyên liền nói.
"Không sao." Triệu Xuân Hương xua tay: "Tôi lo liệu được."
Bà không được đi học nhiều, nhưng hiểu đạo lý "ở bầu thì tròn, ở ống thì dài". Nếu bà đã mang danh phận vợ thủ trưởng thì việc gì nên làm vẫn phải làm, không thể để Lục Quảng Xuyên mất mặt.
Đối với việc Triệu Xuân Hương đi thăm Mẫn Thanh, Tô Dao không phản đối, thậm chí cô còn muốn đi theo, chủ yếu là để hóng chuyện bát quái.
Ăn sáng xong, cậu lính cần vụ lái xe đưa họ đến bệnh viện tỉnh.
Mẫn Thanh hiện đã chuyển về phòng bệnh thường. Tô Dao cứ tưởng người chăm sóc cô ta chỉ có Tô Vĩnh Thắng và người nhà mẹ đẻ, không ngờ đẩy cửa ra lại thấy Trình Nguyệt đang bận rộn ngược xuôi.
Trong phòng bệnh, ngoài Tô Vĩnh Thắng còn có một người đàn ông khác mặc âu phục, đi giày da bóng loáng.
Trình Nguyệt vừa thấy Tô Dao liền không có sắc mặt tốt, giọng điệu chua ngoa: "Tối qua tình huống khẩn cấp như vậy thì không đến, giờ người ta không sao rồi mới đến mèo khóc chuột giả từ bi à?"
Tô Vĩnh Thắng nghe vậy vội quát: "Trình Nguyệt, đừng làm càn."
Nể mặt Lục Quảng Xuyên, Tô Vĩnh Thắng nhất định phải cung kính với Triệu Xuân Hương và Tô Dao. Nhưng Trình Nguyệt hiện giờ không chịu sự quản thúc của họ nên chẳng thèm quan tâm, tiếp tục nói: "Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng. Tôi nói toàn lời thật, không thích nghe thì đi ra ngoài..."
"Trình Nguyệt."
Lời còn chưa nói hết, Trình Nguyệt đã bị một giọng nói lạnh lùng cắt ngang. Tô Dao lúc này mới quay đầu nhìn kỹ người đàn ông mặc âu phục vừa lên tiếng.
Người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, tướng mạo ôn hòa nho nhã, nhìn qua là biết không phải người thường. Chỉ có điều ánh mắt hắn nhìn cô mang theo chút ý vị thâm sâu khiến Tô Dao cảm thấy rất khó chịu.
Cô không biết hắn là ai, đang cố gắng lục lọi trong kho ký ức của nguyên chủ thì người đàn ông lại mở miệng: "Dao Dao, không nhớ anh Triệu của em sao?"
"..." Nghe được câu "Dao Dao" này, Tô Dao nổi cả da gà. Trong đầu đột nhiên lóe lên, cô mới phát hiện gã đàn ông này chính là Triệu Thái Lai.
Lúc xã hội mới mở cửa, hắn từng về thăm Mẫn Thanh, khi đó nguyên chủ đã ở nhà họ Tô làm "bảo mẫu".
"Không ấn tượng." Tô Dao lạnh nhạt mở miệng: "Tôi không thích người lạ gọi tôi là Dao Dao."
Tô Dao không nể nang gì khiến mọi người đều ngẩn ra, đặc biệt là Trình Nguyệt, quả thực muốn lao tới tát cho cô tỉnh ra. Nhưng Triệu Thái Lai lại cười hì hì: "Được, là tôi mạo phạm, còn mong em gái Tô tha thứ."
Mẫn Thanh sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, nhìn thấy sự sủng nịch trong mắt Triệu Thái Lai dành cho Tô Dao, đáy mắt hiện lên một tia phức tạp.
Trình Nguyệt nhìn Triệu Thái Lai che chở Tô Dao như vậy, đôi mắt như muốn bốc hỏa. Nhưng cô ta có thể tùy ý làm bậy trước mặt bất kỳ ai, duy chỉ trước mặt Triệu Thái Lai là không được.
Đánh không lại thì tránh, Trình Nguyệt giả vờ nhìn đồng hồ, sau đó nói với Triệu Thái Lai: "Tổng giám đốc Triệu, lát nữa 10 giờ có cuộc họp, giờ phải về rồi."
