Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 43: Rau Hẹ Và Chuyện Mất Đồ
Cập nhật lúc: 12/01/2026 06:11
Cô tưởng anh đi tắm rửa, không ngờ chưa đầy một phút đã thấy anh đi ra, xem ra là đi giải quyết nỗi buồn.
Vốn tưởng đây chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, không ngờ cô ăn xong một bữa cơm, Lộ Viễn đã chạy vào nhà vệ sinh ba lần.
Đợi đến lần thứ tư anh từ nhà vệ sinh đi ra, cô không nhịn được bèn gọi anh lại: "Cái đó..."
Cô còn chưa nghĩ ra nên tổ chức ngôn ngữ thế nào, cũng tưởng anh sẽ không dừng lại, không ngờ cô vừa lên tiếng, anh liền dừng bước nhìn về phía cô: "Có chuyện gì?"
"..." Dễ nói chuyện như vậy sao? Tô Dao suýt chút nữa không phản ứng kịp, CPU trong đầu xoay chuyển tốc độ cao hai vòng, mới uyển chuyển nói: "Anh bình thường ăn cơm ở nhà ăn có thể ăn nhiều rau hẹ một chút."
"Ý gì?"
"Rau hẹ tốt cho thận..." Tô Dao buột miệng thốt ra, ý thức được hai chữ "thận hư" đối với đàn ông là đả kích quá lớn, lập tức đổi một cách nói khác: "Ăn nhiều rau hẹ tốt cho sức khỏe, cứ chạy nhà vệ sinh suốt sẽ ảnh hưởng đến công tác."
"..."
Lộ Viễn không nói gì, nhưng Tô Dao cảm nhận rõ ràng áp suất không khí xung quanh đã giảm xuống thấp.
Tuy rằng anh không phản bác trực diện, nhưng rõ ràng đã bị chọc trúng tim đen.
Quả nhiên, ngay sau đó anh lạnh mặt đi vào phòng.
Cũng không biết là lòng tự trọng của Lộ Viễn quá cao, hay là lời nói của cô có lực sát thương quá lớn, tóm lại trước khi cô đi ngủ, anh không hề bước ra khỏi phòng thêm bước nào nữa.
Ngày hôm sau, cô vẫn dậy sớm chuẩn bị dọn hàng.
Đợi cô bận rộn xong xuôi từ bếp đi ra thì Lộ Viễn đã thần không biết quỷ không hay mà ra khỏi cửa từ lúc nào.
Cô dọn hàng hóa hôm nay muốn bán ra sân, đợi Lê Tiểu Anh qua là có thể đi huyện thành.
"Tô Dao, Tô Dao." Đầu này vừa mới dọn đồ ra, đầu kia Lê Tiểu Anh đã gõ cửa.
"Tới đây." Tô Dao nhanh ch.óng đi ra cửa, mở cửa liền thấy Lê Tiểu Anh vẻ mặt hơi lo lắng đứng đó, cô không khỏi hỏi: "Tiểu Anh, sao vậy? Xảy ra chuyện gì à?"
"Tô Dao, sáng nay có thể em phải đi bán một mình rồi. Chị Trương chuyển dạ đi sinh em bé, trong nhà ba đứa nhỏ không ai trông, đặc biệt là đứa bé nhất mới một tuổi, chị phải qua giúp chị ấy trông con." Lê Tiểu Anh nói.
Hóa ra vợ của doanh trưởng Lương là Trương Xảo Linh tối qua chuyển dạ, sinh nửa ngày không được nên phải đưa đi bệnh viện. Lê Tiểu Anh lúc mới đến khu gia đình cũng được chị ấy giúp đỡ không ít, nên giờ người ta gặp khó khăn, Lê Tiểu Anh thế nào cũng phải giúp một tay.
"Không sao đâu, dù sao đồ đạc cũng chuẩn bị xong rồi, em đi một mình cũng không thành vấn đề. Chị cứ ở nhà yên tâm giúp chị Trương trông con đi." Tô Dao nói.
Trong số các quân tẩu ở đại viện, trừ hai ba người là cực phẩm ra, đại bộ phận đều rất tốt. Đặc biệt mọi người đều là xa quê hương đến đây theo quân, có chuyện gì cũng giúp đỡ lẫn nhau.
"Được, vậy hôm nay vất vả cho em rồi. Hôm nay chị không ra bán, tiền lời hôm nay chị không nhận đâu nhé." Lê Tiểu Anh nói.
"Không được, hôm qua chuẩn bị hàng chị cũng làm không ít việc mà. Ai chẳng có lúc gặp tình huống đặc biệt, biết đâu ngày nào đó em bận không đi được, chị lại phải đi bán một mình, không cần thiết phải tính toán rõ ràng quá."
Tô Dao nói có lý, Lê Tiểu Anh cũng không khách sáo nữa: "Được, dù sao sau này hôm nào em bận thì cứ nói với chị."
"Không thành vấn đề, trong nhà còn có trẻ con, chị mau đi đi." Tô Dao vừa giục xong, nhớ tới lúc nãy kiểm hàng thấy thiếu hai cái bánh cuộn và hai quả trứng kho, không khỏi hỏi: "Hôm qua chúng ta làm 40 cái bánh cuộn và 30 quả trứng kho đúng không chị?"
"Đúng rồi, sao thế?"
"Lạ thật, hôm qua chị mang hai quả trứng về, tối qua em cũng ăn hai quả, lẽ ra phải còn 26 quả trứng kho, nhưng sáng nay em đếm lại chỉ còn 24 quả, bánh cuộn cũng chỉ còn 38 cái." Tô Dao hôm nay vừa xếp hàng vừa nghĩ, nghĩ mãi không ra sai sót ở đâu.
"Đáng lẽ phải còn 26 quả trứng, 40 cái bánh cuộn chứ." Lê Tiểu Anh cũng nghĩ không ra, suy đoán: "Có khi nào bị chuột ăn mất không?"
"Không thể nào, đồ đạc em đều đậy trong nồi, bên trên còn dùng đá đè c.h.ặ.t. Cho dù chuột có cạy ra ăn vụng cũng không thể nào gọn gàng ngăn nắp, không để lại chút dấu vết nào như thế được." Tô Dao cho rằng khả năng này gần như bằng không, nhưng nhất thời không cách nào tìm ra nguyên nhân, cũng không tiện làm lỡ việc của Lê Tiểu Anh, bèn nói: "Lát nữa em đến huyện thành sẽ đếm lại xem sao, chị đi lo việc trước đi."
Sau khi Lê Tiểu Anh rời đi, Tô Dao chuyển hàng lên yên sau xe đạp, sau đó dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t lại.
Đường đi rất xóc nảy, Tô Dao buộc hết lớp này đến lớp khác mới yên tâm ra khỏi cửa.
Cô ngồi lên xe đạp, mới đạp được một đoạn không xa liền thấy Viên Khoáng Lâm đi ngược chiều tới.
Nhớ tới thời gian qua đã làm phiền Viên Khoáng Lâm không ít, Tô Dao định tặng cậu ấy mấy cái bánh cuộn làm quà cảm ơn.
