Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 572
Cập nhật lúc: 13/01/2026 02:08
Anh sải bước nhanh về phía cô, mỗi bước chân đặt trên mặt đất dường như cũng giẫm lên trái tim cô, khiến tim cô đập thình thịch.
“Lộ Viễn, con về rồi!” Triệu Xuân Hương kích động chạy tới đón.
Mặc dù biết con trai chỉ đi thành phố tỉnh công tác, không có gì nguy hiểm, nhưng sau khi “c.h.ế.t đi một lần”, con trai không lượn lờ trước mặt mỗi ngày, bà vẫn không yên tâm.
Lắc Lắc và Đang Đang vẫn nhận ra ba, thấy ba về, cũng vừa líu lo vừa giơ tay về phía Lộ Viễn, Dương Thần Quang thấy vậy, lập tức đẩy chúng về phía trước.
Lục Đáo cũng nhớ anh trai, giục Lý Lan Hoa mau bế mình đến chỗ anh.
Trong phút chốc, mọi người đều vây quanh Lộ Viễn, chỉ có Tô Dao đứng yên tại chỗ, nhất thời không biết nên tiến lên hay lùi lại.
Còn nữa, nhịp tim đang đập nhanh của cô, dường như sắp không che giấu được nữa.
“Con về rồi.” Lộ Viễn đáp lời Triệu Xuân Hương, nhưng ánh mắt bất giác lướt qua mọi người, dừng lại trên người Tô Dao.
Tô Dao vô tình ngẩng đầu, liền chạm phải ánh mắt anh.
Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, cô như chạm phải thứ gì đó nóng bỏng, lập tức dời đi.
Cô không biết mình bị làm sao, ý nghĩ duy nhất lúc này là trốn thoát.
Cô nghĩ vậy liền làm vậy, ngay sau đó trực tiếp vòng qua mọi người, đi thẳng về phòng.
Lộ Viễn nhìn người phụ nữ vô tình này, trên mặt không khỏi có chút cô đơn, Lý Lan Hoa nhìn thấy, không nhịn được nói: “Dao Dao đang giận con đấy.”
“Giận con? Con mấy ngày không ở nhà, chắc không có chỗ nào đắc tội nó chứ?” Lộ Viễn nghĩ mãi không ra.
“Còn không phải vì con mấy ngày không ở nhà sao.” Lý Lan Hoa cười tủm tỉm nói: “Nó giận con đi vắng nhiều ngày như vậy mà không có tin tức gì về, hôm qua còn cố ý hỏi dì con đi đâu đấy.”
Lộ Viễn vừa nghe, tâm trạng lập tức từ u ám chuyển sang quang đãng.
“Con đi xem con bé ngay đây.” Nói rồi, anh định đi gõ cửa phòng Tô Dao, lại bị Triệu Xuân Hương kéo lại, “Con đừng vội, bây giờ trước mặt bao người, Dao Dao làm gì có mặt mũi nào, thấy con là chạy nhanh hơn thỏ rồi.”
“Vậy… phải làm sao bây giờ?”
“Chờ, mẹ tạo cơ hội cho hai đứa ở riêng.”
Tô Dao về phòng liền nằm trên giường, kéo chăn che kín mặt, cố gắng dùng cách này để dời đi những cảm xúc kỳ lạ trong lòng.
Nhưng cuối cùng cảm xúc có dời đi được hay không thì không biết, dù sao thì người cũng đã ngủ thiếp đi.
Lúc cô tỉnh lại, đã gần bốn giờ chiều, cô mặc quần áo xong ra khỏi phòng, nhìn quanh một vòng, đã không thấy bóng dáng Lộ Viễn đâu.
Cô thậm chí còn nghi ngờ, anh có thật sự đã về không?
Triệu Xuân Hương thấy mắt cô nhìn đông ngó tây, liền biết cô đang tìm Lộ Viễn, bèn nói: “Dao Dao, con có rảnh không? Rảnh thì giúp dì Hương chạy việc vặt.”
“Có ạ, dì Hương có chuyện gì cần con giúp sao?” Tô Dao hỏi.
“Trưa nay ở nhà cậu con ăn ngon quá, tối nay dì phải ăn thanh đạm một chút, dì định làm canh trứng cà chua, nhưng cà chua ở sân sau nhà đã ăn hết rồi, con giúp dì ra sau núi hái mấy quả về, được không?”
“Được thì được, nhưng sau núi ở đâu ạ?”
“Cứ ra khỏi cửa rẽ phải đi thẳng, thấy ngã tư thì rẽ trái là đến.” Triệu Xuân Hương nói: “Ở đó có một vườn rau lớn, con đến đó sẽ biết.”
“Vâng, vậy con đi ngay đây.” Tô Dao nói, xách giỏ ra khỏi cửa.
Theo chỉ dẫn của Triệu Xuân Hương, cô nhanh ch.óng tìm thấy vườn rau sau núi.
Cô đang định đi hái cà chua, đột nhiên một người từ trong bụi cây ven sông đi ra.
Cô giật mình, đang định xách giỏ bỏ chạy, lại phát hiện người đi ra là Lộ Viễn.
Tuy không phải người xấu, nhưng khi chạm mặt anh, cô vẫn muốn chạy.
Cô xoay người định đi, lại bị Lộ Viễn đưa tay giữ c.h.ặ.t cổ tay.
“Anh làm gì vậy? Buông tôi ra.” Tô Dao vừa nói vừa giãy giụa.
Sức lực nam nữ vốn chênh lệch, huống chi là trước mặt một người lính. Chỉ cần Lộ Viễn không định buông tay, cô không thể nào chạy thoát được.
“Em trốn anh làm gì?” Lộ Viễn nhìn cô chằm chằm.
Ánh mắt anh nóng rực, như muốn thiêu chín cô, cô không chịu nổi, quay đầu đi, nhỏ giọng phản bác: “Tôi không có.”
“Thấy anh là chạy, còn nói không có?” Lộ Viễn bị cô chọc cười, “Tô Dao, em đang chột dạ cái gì?”
“Tôi không có chột dạ.” Anh càng nói như vậy, Tô Dao càng chột dạ, càng chột dạ, cô càng muốn trốn thoát, “Anh mau buông tôi ra, nếu không tôi la lên đấy.”
“Hôm nay không nói rõ ràng, em đừng hòng đi.” Lộ Viễn khóa c.h.ặ.t ánh mắt cô, hỏi: “Tại sao em lại hỏi dì Lan Hoa, anh đi đâu? Tại sao em lại quan tâm anh như vậy…”
