Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 627: Chuyến Đi Tỉnh Thành

Cập nhật lúc: 13/01/2026 02:13

"Hình như cũng có lý." Tô Dao có chút d.a.o động.

"Chính là cái lý đó chứ còn gì nữa." Lâm Phinh Đình nói: "Đi đi, cùng lắm là mất hai ba ngày thôi, đỡ hơn là sau này xây ra không đúng ý em, lúc đó không biết nên sửa hay để nguyên cho xong chuyện."

Nói đến nước này, Tô Dao trực tiếp xin nghỉ phép với Lâm Phinh Đình, chị ấy sảng khoái đồng ý ngay.

Buổi tối, sau khi gửi con cho dì Lý Lan Hoa, Tô Dao vừa vẽ vừa bàn chuyện xây nhà với Lộ Viễn: "Về chuyện xây nhà cho thuê, anh có ý kiến gì không?"

"Không ý kiến." Lộ Viễn nói: "Nhưng chuyện em muốn chạy lên tỉnh thành, anh có chút ý kiến."

"Em chỉ đi hai ba ngày thôi, trao đổi xong với cai thầu là em về ngay." Tô Dao nói: "Em tính đi nhanh về nhanh, cũng không mang theo Lúc Lắc và Đang Đang đâu."

"Em chốc chốc lại chạy đi An Bảo, chốc chốc lại chạy lên tỉnh thành, anh đúng là ngày nào cũng phòng không gối chiếc." Lộ Viễn u oán nói.

Tô Dao biết người đàn ông này cố ý, liền hùa theo anh: "Không còn cách nào khác, ai bảo anh cưới một nữ cường nhân, làm việc lên là như chú chim nhỏ không chân ấy."

"Nữ cường nhân hả?" Lộ Viễn nhướng mày: "Vậy tối nay anh phải xem nữ cường nhân rốt cuộc mạnh đến mức nào."

"..."

Để anh đồng ý cho mình đi tỉnh thành, Tô Dao - cái gọi là nữ cường nhân ấy - tối nay trực tiếp hóa thân thành người phụ nữ nhỏ bé nép vào lòng người ta, cuối cùng cũng dỗ dành được anh chàng này.

Tô Dao mất hai ngày, lại bàn bạc với Lộ Viễn vài lần, cuối cùng cũng hoàn thiện phương án xây nhà mới.

Tranh thủ lúc anh chưa đổi ý, cô liền lên đường đi tỉnh thành.

Lần này đi tỉnh thành, ngoài việc chốt phương án xây nhà với cai thầu, cô còn tiện thể đưa vợ chồng Chu Ngọc Hoan đến bệnh viện tỉnh khám vô sinh.

Cô xuất phát từ huyện, Chu Ngọc Hoan xuất phát từ thành phố An Bảo, đợi đến nơi sẽ liên lạc điện thoại rồi gặp mặt.

Sáng hôm đó, Lộ Viễn mượn xe của doanh trại đưa cô ra bến xe huyện, sau đó cô bắt xe đi tỉnh thành.

Biết con trai không yên tâm, Lục Quảng Xuyên cho người đợi sẵn ở bến xe tỉnh. Tô Dao vừa xuống xe đã được đón về khu đại viện của tỉnh khu.

Triệu Xuân Hương biết hôm nay cô đến nên đã đi chợ mua thức ăn từ sớm, đợi cô vừa về đến nhà là có thể ăn bữa trưa ngon lành.

"Dao Dao, con ăn nhiều một chút, mẹ thấy con gầy đi đấy." Triệu Xuân Hương vừa gắp thức ăn cho cô vừa nói: "Có phải mẹ không ở đó, các con đều lo liệu không xuể không?"

"Mẹ, con không gầy đi đâu." Tô Dao dở khóc dở cười nói: "Con mỗi ngày ăn uống vẫn như trước, nếu thật sự gầy thì có thể là do công việc hơi bận thôi."

"Vậy con cũng đừng bận quá, tiền kiếm bao giờ cho hết." Triệu Xuân Hương lải nhải.

Bà thật sự coi Tô Dao như con gái ruột, không quan tâm cô kiếm được nhiều hay ít tiền, chỉ quan tâm cô có ăn no mặc ấm hay không.

Cơm trưa xong, Tô Dao đi ngủ trưa, dù sao ngồi xe cả buổi sáng cũng không nhẹ nhàng hơn đi làm cả ngày là bao.

Khi cô tỉnh dậy thì đã là bốn giờ chiều.

Triệu Xuân Hương lại đang chuẩn bị cơm tối, thấy cô dậy liền nói: "Con có muốn đẩy Lục Đến ra ngoài đi dạo một chút không? Con bé này nghịch lắm, cứ ở trong nhà mãi không chịu được."

"Được ạ." Tô Dao nói, rồi bế Lục Đến đặt vào xe nôi, đẩy ra khỏi cửa.

Lục Đến đúng là một nữ hán t.ử không chịu ngồi yên, đi dạo chưa được bao lâu đã ngọ nguậy, cứ đòi đứng lên.

Tô Dao vừa phải đẩy xe, vừa phải canh chừng con bé, thật sự là phân thân thiếu thuật.

"Đến Đến, con mau ngồi xuống đi, nguy hiểm lắm." Tô Dao vừa lơ là một chút, Lục Đến liền định nhảy ra khỏi xe nôi, may mà có người kịp thời đỡ lấy con bé.

"Con nhóc này mới tí tuổi đầu mà đã không để người lớn bớt lo rồi." Tô Vĩnh Thắng bế Lục Đến, cười hớn hở nói.

"Anh cả, anh cũng về rồi ạ." Tô Dao không ngờ Tô Vĩnh Thắng cũng đã về, chủ yếu là không nghe Triệu Xuân Hương nhắc tới, dù sao hiện tại bà cũng không mấy để ý đến cuộc sống của người con trai cả này nữa.

"Ừ, mới về được mấy hôm." Tô Vĩnh Thắng hỏi: "Em đi một mình hay mang theo con? Anh làm bác cả mà còn chưa được nhìn kỹ hai đứa cháu này đâu."

"Em đi một mình thôi, xử lý chút việc rồi về ngay." Hiếm khi thấy anh có lòng, Tô Dao liền nói: "Lần sau tụi nó lên đây, em sẽ dẫn sang cho anh xem."

"Được." Tô Vĩnh Thắng cười đồng ý, hỏi: "Có muốn sang nhà anh ngồi chút không? Mấy đứa nhỏ cũng nhớ cô út lắm."

Lần trước gặp mấy đứa con nhà họ Tô, quả thực ngoan ngoãn hơn trước rất nhiều. Tô Dao nghĩ có trẻ con chơi cùng Lục Đến thì con bé chắc cũng sẽ an phận hơn một chút, bèn gật đầu đồng ý.

Rất nhanh, cô đi theo Tô Vĩnh Thắng về đến nhà họ Tô.

Hiện giờ nhà họ Tô không còn bảo mẫu nữa. Trừ đứa út gửi nhờ vợ quân nhân nhà khác trông hộ, mấy đứa còn lại đều dưới sự dẫn dắt của anh cả Tô Kiến Tráng mà tự lực cánh sinh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 627: Chương 627: Chuyến Đi Tỉnh Thành | MonkeyD