Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 711
Cập nhật lúc: 13/01/2026 02:22
Nói rồi, cô dùng thìa múc một muỗng cơm nhỏ từ mép bát, đang định đưa vào miệng Lắc Lắc, thì cánh cổng lớn ngoài sân đột nhiên bị đẩy ra kêu “RẦM” một tiếng.
Tiếng động vang lên rất lớn, làm trái tim Tô Dao giật thót.
Cô quay đầu nhìn ra cổng, chỉ thấy dì Lan Hoa tức tốc lao vào, hét lớn: “Đừng ăn!”
Tô Dao không hiểu chuyện gì, nhưng ngay sau đó, bát cơm trên tay cô đã bị dì Lan Hoa gạt phăng đi, vỡ tan tành trên mặt đất.
Không biết là vì quá đói hay là bị hành động thô bạo của dì Lan Hoa dọa sợ, Lắc Lắc và Đang Đang lập tức oà khóc nức nở.
“Dì Lan Hoa, rốt cuộc có chuyện gì vậy?” Tô Dao vẫn chưa hiểu rõ tình hình, đành phải ôm hai đứa trẻ vào lòng, vừa dỗ dành vừa hỏi dì Lan Hoa.
Cả đời này dì Lan Hoa chưa từng chạy nhanh như vậy, bà vừa thở hổn hển vừa ôm bụng, chỉ vào Lắc Lắc và Đang Đang, hỏi: “Bọn nó… đã… ăn… cơm… chưa?”
“Chưa ạ.” Tô Dao đáp.
Nghe được câu này, chân dì Lan Hoa mềm nhũn, ngã phịch xuống ghế sô pha, vừa lắc đầu vừa nói: “Đừng… ăn, có thể… có độc.”
“Cái gì? Có độc?” Tô Dao kinh ngạc trợn tròn mắt.
Dì Lan Hoa cũng không kịp giải thích nhiều, vội bảo cô dọn cơm của bọn trẻ đi, kẻo chúng nó nhìn thấy lại cứ đòi ăn.
Tô Dao tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn bộ dạng này của dì Lan Hoa, cô cũng không dám chần chừ, lập tức dọn cơm vào bếp.
Lúc cô đi ra, dì Lan Hoa cuối cùng cũng đã thở đều lại, lúc này mới kể rõ ngọn ngành câu chuyện.
Nguyên do là, con trai và con dâu ở quê có gửi cho bà ít đặc sản quê nhà, hôm nay lúc đi chợ về, chiến sĩ gác cổng đã báo cho bà, nhưng lúc đó tay xách nách mang nhiều đồ quá không lấy được, nên vừa rồi nấu cơm xong bà mới định đi lấy một chuyến.
Buổi sáng đi qua không thấy bức họa của Mẫn Thanh nên bà không biết, vừa rồi nhìn lên mới thấy, cả người lập tức choáng váng. Sáng sớm đi chợ, bà đi hơi muộn, thịt lợn ngon đều bị người ta chọn hết rồi, đúng lúc có một người tốt bụng đã nhường lại cho bà miếng thịt ngon trong tay họ.
Bà thấy mình vô cùng may mắn, lúc đó còn rối rít cảm ơn người ta, cũng nhìn kỹ đối phương vài lần, may mà có nhìn kỹ, nên mới nhận ra người trong bức họa chính là “người tốt bụng” bán thịt kia.
“Chiến sĩ gác cổng nói, Lộ Viễn đã dặn dò, bảo người này rất nguy hiểm, tôi sợ cô ta cố tình bán thịt cho tôi, nên lập tức chạy về, sợ thịt này bị bỏ độc.” Dì Lan Hoa vẫn còn sợ hãi nói.
Tô Dao nghe xong, tim càng như nhảy lên tận cổ họng.
Cô không ngờ Mẫn Thanh lại hành động nhanh như vậy, đã vào đến tận huyện thành rồi.
Cô đứng dậy, về phòng tìm một món đồ bạc ra, đi vào bếp thử vào thức ăn, quả nhiên đều chuyển sang màu đen.
Chân cô lập tức mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.
Nếu vừa rồi không phải bà cụ nhà họ Lương giữ cô lại nói chuyện thêm nửa tiếng, cô đã về sớm hơn, không cần tắm cho hai đứa nhỏ, lại sớm đút cơm cho chúng nó ăn, hậu quả khi đó thật không dám tưởng tượng.
“Dao Dao, sao em lại ngồi dưới đất thế?”
Lộ Viễn về đến nhà, vừa đi tới cửa bếp đã thấy Tô Dao ngồi bệt dưới đất, anh vội vàng chạy tới đỡ cô dậy, nhưng cô như mất hết sức lực, làm thế nào cũng không đứng vững được.
Anh nhìn mà sốt ruột, vội vàng bế cô vào nhà chính.
Dì Lan Hoa thấy cô được bế, cũng luống cuống, vội hỏi: “Dao Dao, con sao vậy?”
Lộ Viễn đặt cô lên ghế, cô tựa lưng vào ghế, sắc mặt tái nhợt, lúc mở miệng môi cũng run rẩy: “Thịt đó có độc thật, em vừa thử rồi, vòng tay bạc đều biến thành màu đen.”
“Thịt nào có độc?” Lộ Viễn nhíu mày đến mức có thể kẹp c.h.ế.t ruồi, anh đi vài ba bước vào bếp, quả nhiên thấy chiếc vòng bạc trong bát trên bệ bếp đã đen kịt.
Dì Lan Hoa kể lại cặn kẽ chuyện vừa xảy ra cho anh nghe, anh nghe xong cũng sợ hãi vô cùng, tự trách nói: “Đều là do anh sơ suất, không nói trước với em, cũng không đưa hình Lương Khiết cho em xem, may mà trí nhớ của em tốt, nếu không…”
Nói đến đây, anh không thể nói tiếp được nữa.
Nghĩ đến việc mình suýt chút nữa đã mất đi các con và Tô Dao, tim anh run lên như cầy sấy.
Anh nhập ngũ mười mấy năm, từng ra chiến trường, cũng từng thực hiện rất nhiều nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng chưa bao giờ sợ hãi như hôm nay.
“Lộ Viễn, cậu đừng nói vậy, Mẫn Thanh nó đã có tâm muốn trả thù chúng ta, dù không phải là thịt thì cũng sẽ là thứ khác, sau này tôi đều phải cẩn thận hơn.” Dì Lan Hoa nói: “Thức ăn đều không ăn được nữa, nồi niêu xoong chảo cũng không dám dùng, tôi ra nhà ăn mua chút đồ ăn về đã, cậu đưa Dao Dao vào nghỉ ngơi một lát đi, con bé chắc là sợ lắm rồi.”
