Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 724: "chuyện Người Lớn"
Cập nhật lúc: 13/01/2026 02:23
Tô Dao sắp xếp hành lý gọn gàng đặt lên ghế ở gian chính, rồi chuẩn bị những đồ dùng cần thiết cho chuyến đi chơi. Cô quay sang bảo Lộ Viễn: "Em đi vệ sinh một chút rồi mình đi nhé, anh chờ em tí."
"Được." Lộ Viễn đáp, rồi cúi xuống hỏi Lắc Lắc và Đang Đang: "Hai đứa có muốn đi 'giải quyết' không?"
"Không ạ." Hai chị em vừa lắc đầu vừa đồng thanh đáp.
Thấy bọn trẻ không có nhu cầu, Tô Dao tự mình đi vào trong.
Một lát sau cô trở ra, treo đồ đạc lên xe đẩy rồi cùng Lộ Viễn đưa hai đứa nhỏ ra ngoài. Đi ngang qua sân, cô chào Tô Vĩnh Bân và Trương Lệ Lệ một tiếng rồi mới rời đi.
Gần đây có một công viên rất lớn, bên trong có hồ nước rộng có thể chèo thuyền, Tô Dao quyết định hôm nay đưa hai con đi mở mang tầm mắt. Thời này chưa có thuyền điện, nhưng có "động cơ chạy bằng sức người" là Lộ Viễn đây thì chẳng lo không có ai chèo.
Họ đẩy xe đi dọc theo con đường lớn, Tô Dao mới tò mò hỏi Lộ Viễn: "Anh có thấy hôm nay thằng Vĩnh Bân cứ kỳ kỳ quái quái không? Chẳng biết hôm qua nó đưa Lệ Lệ đi đâu chơi mà vừa nãy em ở trong nhà vệ sinh, nghe thấy nó cứ gặng hỏi Lệ Lệ có mệt không, có thấy khó chịu ở đâu không."
Lộ Viễn nghe vậy, khẽ cười một tiếng, không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại: "Em thật sự không nhìn ra đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Chuyện gì cơ? Lẽ ra em phải nhìn ra cái gì à?" Tô Dao ngơ ngác nhìn chồng: "Anh biết gì rồi đúng không? Mau nói em nghe xem nào."
Thấy vợ thật sự không hiểu, Lộ Viễn cũng không úp mở nữa: "Em trai em đã thành 'người lớn' rồi, chỉ là chưa có danh phận chính thức nên mới thấy chột dạ thôi."
"Người lớn? Nó 18 tuổi lâu rồi mà..." Tô Dao đang nói dở thì trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, cô kinh ngạc thốt lên: "Ý anh là... nó với Lệ Lệ đã... có quan hệ vợ chồng thật sự rồi?"
"Chuyện rành rành ra đấy còn gì." Lộ Viễn thản nhiên đáp: "Không ngờ em lại chậm hiểu thế."
"Trên mặt nó có viết chữ đâu mà em biết được..." Tô Dao phản bác, nhưng ngẫm lại cái cách Vĩnh Bân và Lệ Lệ nhìn nhau rồi ngượng ngùng quay đi lúc nãy, đúng là phản ứng của một đôi nam nữ vừa mới phát sinh quan hệ.
"Thật không ngờ thằng Vĩnh Bân gan to thế." Tô Dao cảm thán. Chuyện này ở thời hiện đại thì chẳng có gì lạ, nhưng ở thập niên 80 thì vẫn còn bảo thủ lắm.
"Đàn ông trong chuyện này, có mấy ai mà nhát gan?" Lộ Viễn nói: "Nếu là anh, yêu em lâu thế mà chưa được 'ăn' vào miệng thì anh cũng không nhịn nổi đâu."
"..." Đúng là chỉ có đàn ông mới hiểu đàn ông. Tô Dao thấy anh nói năng hùng hồn, liền cố ý mỉa mai: "Em thấy anh có thế đâu, hồi mình mới cưới nhau mấy tháng trời, anh chẳng để em sang một bên không thèm ngó ngàng tới là gì?"
Lộ Viễn thừa hiểu cô đang châm chọc mình, nhưng anh không giận, trái lại còn ghé sát tai cô, thì thầm: "Xem ra có người đang oán trách dữ dội đây. Là anh sai, tối nay về nhà anh sẽ 'bồi thường' thật tốt, đảm bảo em sẽ hài lòng."
Hôm nay anh không mặc quân phục, lại đang ở bên ngoài nên hành động có phần bạo dạn hơn ngày thường. Đặc biệt là khi nói chuyện, anh còn cố tình thổi hơi vào tai cô, khiến tim cô đập loạn nhịp.
"Đang ở ngoài đường đấy, anh chú ý một chút đi." Tô Dao đỏ mặt, lườm anh một cái.
Cái lườm ấy chẳng những không có sức răn đe mà còn khiến Lộ Viễn ngứa ngáy trong lòng, chỉ muốn "bắt nạt" cô ngay lập tức.
"Ngoan nào, đừng nhìn anh như thế, anh sợ mình không kiềm chế được mất." Lộ Viễn vừa nói vừa đưa tay nhéo nhẹ vành tai cô.
Tai cô vốn rất nhạy cảm, bị anh chạm vào như có luồng điện chạy qua người, khiến cô khẽ rùng mình.
Giờ đây không còn là cô vô tình "quyến rũ" anh nữa, mà là anh đang công khai "trêu ghẹo" cô, và rõ ràng là anh đã thành công mỹ mãn.
Tô Dao cố nén nhịp tim đang đập thình thịch, giật lấy chiếc xe đẩy từ tay anh, đẩy hai đứa nhỏ đi nhanh về phía trước.
Biết mình đã trêu quá đà khiến vợ xù lông, Lộ Viễn sải bước dài đuổi theo, đặt bàn tay mình lên tay cô, giả vờ như đang cùng cô đẩy xe.
"Anh không đùa nữa, em đừng giận." Lộ Viễn nhỏ giọng dỗ dành.
"Em không giận, chẳng giận tí nào hết." Tô Dao vừa hừ lạnh vừa lườm anh.
Cái vẻ khẩu thị tâm phi này khiến Lộ Viễn càng thêm yêu chiều, anh không nhịn được mà thốt lên: "Vợ ơi, lúc em giận trông cũng xinh đẹp và đáng yêu quá đi mất."
Cái gã đàn ông này, cứ đến lúc mấu chốt là cái miệng lại dẻo như kẹo kéo, những lời đường mật ấy khiến cô ngẩn ngơ, khóe môi không tự chủ được mà cong lên.
Từ đằng xa, Kỳ Tự Thừa lặng lẽ quan sát đôi vợ chồng hạnh phúc ấy, lòng đau như cắt. Người đàn ông đứng cạnh hắn thâm trầm lên tiếng: "Người phụ nữ này đúng là cực phẩm, hèn gì cậu lại si mê đến thế. Tôi đảm bảo với cậu, chỉ cần hợp tác với chúng tôi, cô ta sẽ thuộc về cậu."
