Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 752: Cóc Ghẻ Đòi Ăn Thịt Thiên Nga
Cập nhật lúc: 13/01/2026 02:26
Cứ tưởng tượng đến tương lai sẽ có vô số "cóc ghẻ" muốn ăn miếng "thịt thiên nga" là con gái rượu của mình, Lộ Viễn liền lo âu không yên. Nhớ tới việc tối qua Tô Dao còn tỉ mỉ chuẩn bị váy liền cho Lúc Lắc mặc đi ăn cưới, anh lập tức nói: "Ngày tiệc cưới, em chuẩn bị cho Lúc Lắc một cái váy bình thường thôi là được, không thể quá xinh đẹp, nếu không từ nhỏ đã bị người ta nhòm ngó."
"Anh lo xa quá rồi đấy." Tô Dao dở khóc dở cười nói: "Con gái em còn chưa đầy hai tuổi, nếu anh cứ lo lắng từ bây giờ, vậy anh phải lo đến bao nhiêu năm nữa?"
"Chưa đầy hai tuổi thì sao? Ai bảo con gái anh xinh đẹp quá làm chi." Lộ Viễn vẫn không bị thuyết phục, nói: "Xem ra về sau vẫn phải để Lúc Lắc điệu thấp một chút, để Đang Đang gây chú ý một chút, dù sao thằng nhóc này hình như cũng rất được người ta quý."
"..." Gặp qua người thương con gái, nhưng chưa thấy ai vì con gái mà bắt con trai đi làm bia đỡ đạn như anh.
Chớp mắt, đã đến trước ngày cưới của Tô Vĩnh Bân và Trương Lệ Lệ một ngày.
Bởi vì biết Tô Vĩnh Thắng bận rộn, trong nhà còn mấy đứa nhỏ, cho nên Tô Vĩnh Bân không dám làm phiền anh cả giúp mình lo liệu chuyện cưới xin. Tuy nhiên, em trai kết hôn, Tô Vĩnh Thắng vẫn xin đơn vị nghỉ hai ngày, mang theo mấy đứa nhỏ tới huyện thành tham dự hôn lễ.
Từ mấy năm trước khi điều chuyển từ huyện thành lên tỉnh, Tô Vĩnh Thắng cơ bản không quay lại đây lần nào.
Mấy năm không gặp, huyện thành cũng đã có ít nhiều thay đổi, mọc lên vài tòa nhà tầng, đường phố cũng náo nhiệt hơn trước rất nhiều. Trên đường cái, những người trẻ tuổi mặc trang phục đủ màu sắc rực rỡ đã thay thế cho màu đen trắng xám trầm buồn trước kia, khiến anh có cảm giác như đã mấy đời trôi qua.
Chuyện Mẫn Thanh bị tuyên án, anh đã nghe nói.
Dù cho giữa bọn họ từng có rất nhiều dây dưa, cuối cùng đường ai nấy đi, nhưng rốt cuộc cũng là người từng chung sống nhiều năm, lại còn sinh cho anh mấy đứa con, anh vẫn cảm thấy thổn thức cho kết cục của cô ta.
Có đôi khi anh nghĩ, nếu lúc trước không thăng chức, anh vẫn ở lại khu đại viện bên này, liệu kết cục của bọn họ có khác đi không?
"Ba, chúng ta bây giờ đi đâu ạ?" Tô Lâm Lâm kéo tay Tô Vĩnh Thắng, hỏi: "Cô út có tới đón chúng ta không?"
Lúc trước khi rời khỏi nơi này, Tô Lâm Lâm còn rất nhỏ, cô bé cơ bản không có ấn tượng gì về nơi đây.
"Chúng ta về thẳng khu đại viện trước kia, tối nay sẽ ở tại nhà khách của đại viện." Tô Vĩnh Thắng nói, vừa ngẩng đầu lại nhìn thấy Tô Dao đang đi về phía mình.
Mấy đứa nhỏ nhìn thấy cô út đều vô cùng vui vẻ, hớn hở vây quanh cô. Chờ bọn nhỏ ríu rít xong, Tô Vĩnh Thắng mới nói: "Không phải bảo em đừng tới đón sao, anh tuy đã nhiều năm không về, nhưng đường về đại viện vẫn còn nhớ."
"Em đương nhiên biết anh nhớ đường về đại viện." Tô Dao cười nói: "Nhưng anh không biết đường đến nhà mới của Vĩnh Bân đâu, giờ em sẽ đưa mọi người qua đó."
Tô Kiến Tráng và mấy đứa em đều biết lần này tới uống rượu mừng của chú út, giờ nghe nói được đi xem nhà mới, đứa nào cũng vui vẻ nhảy cẫng lên.
Tô Dao định dẫn mọi người đi xe buýt, nhưng Tô Vĩnh Thắng lại hỏi: "Nhà có xa đây không? Nếu không xa lắm thì đi bộ đi. Đã lâu không về, anh muốn đi dạo một chút."
"Không xa lắm đâu, tầm hai ba cây số thôi."
"Hai ba cây số thì nhằm nhò gì, chúng ta đi bộ."
Tô Vĩnh Thắng ra lệnh một tiếng, đoàn người rồng rắn xuất phát.
Trẻ con thời này không hề kiêu kỳ, thường xuyên chạy nhảy khắp nơi, chút đường ấy đối với chúng thật sự chẳng là gì.
Rất nhanh, bọn nhỏ đã nhẹ nhàng đi tuốt đằng trước.
Tô Dao và Tô Vĩnh Thắng đi phía sau, giữ một khoảng cách.
"Chuyện của Mẫn Thanh, em chắc đã biết rồi nhỉ?" Một lúc lâu sau, Tô Vĩnh Thắng mới mở miệng.
"Em biết rồi." Tô Dao gật đầu, không nói gì thêm.
Dù sao đó cũng là vợ cũ của anh, cô nói gì cũng không thích hợp.
"Anh cũng nghe nói rồi, nhưng chưa nói với bọn nhỏ." Tô Vĩnh Thắng quay đầu nhìn cô, nói: "Cũng hy vọng các em đừng nhắc tới trước mặt chúng nó. Dù thế nào đi nữa, cô ta vẫn là mẹ của chúng, cứ để chúng nghĩ rằng cô ta chỉ đang ngồi tù thôi."
"Được, em hứa sẽ không nói." Tô Dao đồng ý.
Mẫn Thanh có tội ác tày trời đến đâu thì trẻ con vẫn là vô tội.
Vừa đi vừa trò chuyện, quãng đường hai ba cây số cũng có vẻ ngắn lại, rất nhanh bọn họ đã đến nhà mới của Tô Vĩnh Bân.
Căn nhà này cách xưởng Lợi Đàn rất gần, chưa đến 300 mét.
Thực ra lúc trước khi Tô Vĩnh Bân và Trương Lệ Lệ đi xem nhà, có một căn rộng và mới hơn, chỉ là căn đó xa hơn một chút, cách đến một cây số. Tô Vĩnh Bân lo lắng Trương Lệ Lệ sau này bụng mang dạ chửa đi lại mệt nhọc, vì thế liền chọn căn hiện tại.
Ngày mai là ngày cưới, căn nhà đã được Tô Dao trang hoàng một lượt. Những chỗ cô có thể với tới đều đã bố trí xong, chỉ còn lại vài chỗ cần leo trèo cao thấp mới để lại cho Tô Vĩnh Bân tự làm.
