Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 92
Cập nhật lúc: 12/01/2026 06:19
Ngưu Đại Hoa trước đây đã cảm thấy, Tô Dao từ sau khi rơi xuống nước dường như đã biến thành một người khác, nhưng bà ta vẫn luôn cho rằng cô là người dễ bắt nạt.
Bà ta biết Tô Dao là "tử huyệt" của Trình Nguyệt, nên hôm nay cố tình lôi ra để chọc tức Trình Nguyệt, không ngờ phản ứng của Tô Dao lại lớn đến vậy.
Hơn nữa, chẳng phải trước đây cô thích Lâm Dụ Dân đến c.h.ế.t đi sống lại sao? Dù bây giờ đã kết hôn với Lộ Viễn, nghe tin ba đứa con nhà họ Lâm thích cô hơn Trình Nguyệt, chẳng phải cũng nên mừng thầm sao?
Với lại, bộ dạng lạnh lùng vô tình này của cô, thế mà lại có vài phần bóng dáng của Lộ Viễn.
Lòng bà ta không khỏi lẩm bẩm, nhưng trên mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, cứng cổ nói: "Tôi không có ý lôi cô xuống nước, tôi nói sự thật thôi. Cô không tin thì cứ hỏi mấy chị dâu ở cạnh nhà họ Lâm, ba đứa con nhà họ Lâm nói thế nào, các chị ấy đều biết rõ."
"Kể cả là sự thật, bà cũng không nên nói trước mặt mọi người, người khác không biết còn tưởng tôi và Lâm Dụ Dân có quan hệ mờ ám gì đó." Tô Dao cao giọng nói: "Tôi cảnh cáo bà lần cuối, đừng bao giờ lôi tôi và bất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì của nhà họ Lâm vào với nhau nữa. Tình cảm của tôi và Lộ Viễn đang rất tốt, bà đừng có châm ngòi ly gián."
Dứt lời, phía sau đột nhiên vang lên một tràng reo hò vang dội.
Tô Dao ngây người, quay đầu lại, chỉ thấy một hàng binh sĩ chỉnh tề không biết từ lúc nào đã đều bước tiến về phía họ, mà người huấn luyện đứng bên cạnh không phải Lộ Viễn thì còn là ai?
Đám binh sĩ này ngày thường sợ Lộ Viễn nhất, đặc biệt là lúc luyện tập, mức độ nghiêm khắc của anh khiến người ta nghe thôi đã khiếp vía.
Hôm nay đi ngang qua lại bất ngờ nghe được lời tỏ bày tình cảm của Tô Dao với Lộ Viễn, cho dù lát nữa có phải chạy mười vòng, họ cũng nhất quyết phải hóng cho bằng được drama này.
Những lời Tô Dao vừa nói chính là để dập tắt những liên tưởng không đáng có của mọi người, nhưng cô tuyệt đối không ngờ Lộ Viễn sẽ nghe thấy.
Dù da mặt cô có dày đến đâu, cũng không chịu nổi bị nhiều đàn ông như vậy cùng lúc reo hò chứ?
Cô thậm chí không dám nhìn Lộ Viễn, nên cũng không thấy được vành tai đỏ ửng của anh.
"Bây giờ ngừng hò hét, quay về chịu phạt năm vòng, còn dám làm loạn nữa, mang vác 50kg chạy mười vòng."
Nếu chỉ từ năm vòng tăng lên mười vòng, mọi người vì nắm bắt cơ hội trêu chọc doanh trưởng này cũng đành chịu, nhưng mang vác 50kg thì... thôi bỏ đi.
Tiếng reo hò lập tức im bặt, một đội hình vuông vức động tác đều răm rắp đi qua sân bóng.
Cho đến khi đội ngũ hoàn toàn rời khỏi sân bóng, Tô Dao mới dám ngẩng đầu nhìn bóng lưng Lộ Viễn.
Vẫn là dáng vẻ thẳng tắp, vững chãi như mọi khi, không biết anh có vì những lời này của mình mà tức giận không.
Dù sao họ cũng sắp ly hôn, không thể nào tháng trước vừa nói "tình cảm tốt đẹp", tháng sau đã ly hôn được.
"Thôi được rồi, mọi người về lại chỗ của mình đi, hôm nay tôi gọi các cô đến là muốn tụ tập vui vẻ. Nấu ăn là tấm lòng của các chị em dâu mới trong khu nhà chúng ta, còn làm thế nào thì cũng đừng so đo nữa, mau ăn đi."
Lâm Thu Điền nói một tràng như vậy, mọi người cũng không tiện nói gì thêm, chỉ có thể hậm hực ngồi xuống ăn cơm.
Tuy bị món ăn tinh xảo của Trình Nguyệt làm cho "tổn thương", nhưng mấy món của Tô Dao vừa ngon vừa nhiều, cuối cùng cũng gỡ gạc lại chút thể diện cho buổi liên hoan này.
Đặc biệt có vài chị dâu đã tu luyện công phu chỉ dâu mắng hòe đến mức thượng thừa, Lâm Thu Điền không cho họ góp ý với Trình Nguyệt nữa, họ liền ra sức khen Tô Dao, Trình Nguyệt nghe mà suýt tức đến ngất đi.
Sau bữa trưa, Lâm Thu Điền lại kéo mọi người lại với nhau, c.ắ.n hạt dưa, bóc lạc, tán gẫu chuyện nhà, cho đến 3 giờ chiều, ngày sinh hoạt của các chị em dâu quân nhân mới kết thúc.
Bận rộn cả buổi sáng, Tô Dao về đến nhà liền lăn ra ngủ một giấc dài, lúc cô tỉnh lại, trời bên ngoài đã tối mịt.
Cô lập tức ngồi dậy khỏi giường, ra khỏi phòng liền thấy Lộ Viễn đang ngồi ở nhà chính, tay cầm một quyển sách đọc.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, nhất thời không ai nói gì.
Tô Dao nhớ lại "lời nói hùng hồn" của mình buổi trưa, mặt lại không kìm được mà đỏ lên.
May mà bóng đèn thời này đủ mờ, nên không bị người khác nhìn ra.
"Tỉnh rồi à? Ăn cơm thôi." Lộ Viễn là người phá vỡ sự im lặng.
Nói rồi, anh đặt quyển sách trên tay xuống, sau đó đứng dậy đi vào bếp, lúc ra đã bưng hai hộp cơm.
Tô Dao đi tới, ngồi xuống đối diện anh.
Cô sờ vào hộp cơm anh đưa, còn nóng, nhưng rau trong hộp đã ngả vàng, chắc chắn là do hâm trong nồi quá lâu.
