[xuyên Thư] Cô Em Gái Cực Phẩm Trong Truyện Niên Đại - Chương 14
Cập nhật lúc: 12/02/2026 18:02
Buổi trưa, có tin tức truyền ra rằng, một cô em gái khác của Tô Chấn Hưng tính tình kiêu căng, lười làm ham ăn.
Tin tức truyền ra, đợi đến khi Tô Chấn Hưng biết chuyện này, lập tức không vui ngay.
Tô Ngọt dù có không tốt đến mấy thì đó cũng là người nhà họ Tô, là em gái của anh.
Từ khi nào đến lượt người ngoài xỉa xói rồi.
Không cần nghĩ cũng biết tin tức từ đâu truyền ra, trong đơn vị chỉ có anh và Tú Nhi biết những chuyện này.
Không phải từ chỗ anh truyền ra, thì chỉ có thể là người còn lại thôi.
Vừa hoàn thành nhiệm vụ huấn luyện ở thao trường, Tô Chấn Hưng liền sải bước đi về phía khu nhà ở của gia đình quân nhân.
Ai cũng nhận ra khí thế của Tô Chấn Hưng có gì đó không đúng.
Giống như là, đang tức giận.
Bóng dáng Tô Chấn Hưng vừa rời khỏi thao trường, liền có người nhìn theo bóng lưng của anh thêm vài lần.
Người đàn ông mặc một bộ đồ huấn luyện, khắp người dính đầy bụi đất, duy chỉ có một khuôn mặt là trắng trẻo sạch sẽ, đứng giữa một đám người đặc biệt nổi bật.
Thẩm Chính, người thành phố Kinh, một khuôn mặt quá đỗi trắng trẻo.
Nếu bạn cho rằng anh là hạng "gà yếu" thì đó là một sai lầm lớn rồi. Huấn luyện thì cực kỳ mãnh liệt, thường xuyên lẽo đẽo đi theo người anh em tốt Tần Dương.
"Này, Tô Chấn Hưng đi làm gì thế?" Tần Dương nhìn theo hướng Tô Chấn Hưng rời đi.
Nghiêng người dùng bả vai huých huých người anh em tốt bên cạnh, lộ ra vẻ mặt đầy hứng thú.
Tuy nhiên bả vai huých qua, lại không đụng trúng người bên cạnh.
Tần Dương cũng đã quen với cái thói xấu này của người nọ rồi, người bạn nối khố lớn lên cùng nhau từ nhỏ, ai mà chẳng biết ai chứ!
Nghiêng đầu, tầm mắt Tần Dương quét sang một bên.
Hê, đừng nói chứ, Thẩm Chính không nói cái khác, chứ hoa đào thì nhiều thật.
Không thể phủ nhận, Tần Dương ghen tị rồi nha!
Có lẽ là nhận ra ánh mắt của Tần Dương, người đàn ông đó ngẩng đầu lên ánh mắt sắc lẹm quét qua người Tần Dương, sau đó lại bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt.
Tần Dương cao một mét tám mươi ba, lúc này đứng bên cạnh Thẩm Chính cũng bị làm cho lùn đi một đoạn.
Một bộ quân phục mặc trên người Thẩm Chính, càng tôn lên vóc dáng cao ráo của anh, cũng như vòng eo săn chắc đầy sức mạnh kia.
Chân mày và ánh mắt lạnh lùng, sâu thẳm.
Làn da màu đồng cổ, giống như bẩm sinh đã mang theo vẻ nam tính cương nghị.
Đường nét khuôn mặt sạch sẽ gọn gàng, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng đẹp đẽ mím lại, xung quanh tỏa ra một luồng khí thế không ai dám dễ dàng lại gần.
Trên tay cầm mũ quân đội, ngay cả mái tóc húi cua gọn gàng, để trên người anh đều đặc biệt đẹp trai.
Cái sinh vật như Thẩm Chính này, là thiên địch của tất cả đàn ông!
Chương 8 Bất ngờ
"Cộc cộc cộc!" Tiếng gõ cửa vang lên.
Trong phòng khách nhỏ bé, một người phụ nữ dung mạo thanh tú nghe thấy tiếng gõ cửa quen thuộc này, trên mặt hiếm khi lộ ra một vẻ chột dạ.
Cô thật sự quá quen thuộc với tiếng gõ cửa này rồi, lớn lên cùng nhau từ nhỏ, trước khi anh cả đi lính, ngày nào cô cũng được nghe tiếng gõ cửa quen thuộc như vậy.
Dù cho có sợ hãi, người phụ nữ vẫn chậm chạp đi về phía cửa.
Ngăn cách bởi cánh cửa, cô có thể tưởng tượng được sắc mặt của anh cả lúc này khó coi đến mức nào.
Hít sâu một hơi, cô vẫn vươn tay mở cửa ra.
Chuyện này, trốn là không trốn được, buổi sáng có người qua tìm cô nghe ngóng chuyện của Tô Ngọt, cô nói thật lòng thì đã dự liệu được anh cả nhất định sẽ tìm tới.
Vả lại, cô cũng không nói dối mà, cô nói đều là sự thật.
Đi kèm với một tiếng "cạch", cửa mở.
Quả nhiên, vừa mở cửa cô đã bắt gặp vẻ mặt u ám của anh cả Tô Chấn Hưng, đặc biệt là khi chạm phải ánh mắt của anh cả, Tô Tú sợ hãi.
"Anh, anh cả, sao anh lại đến đây?" Giọng nói của Tô Tú đều hơi run rẩy, rõ ràng là thiếu tự tin.
Nghe thấy lời này của Tô Tú, Tô Chấn Hưng ở ngoài cửa đen mặt nhìn vào trong nhà, không thấy em rể có nhà, lúc này anh mới sải bước vào phòng, thuận tay đóng cửa lại.
Gần như cửa vừa đóng lại, Tô Chấn Hưng đã bắt đầu giáo huấn: "Chuyện của Tô Ngọt có phải là do em nói ra không?"
"Em không biết nói như vậy sẽ làm hỏng danh tiếng của Tô Ngọt sao? Tô Ngọt là con gái nhà người ta, còn chưa có đối tượng đâu, em nói như thế sau này người ta nhìn Tô Ngọt thế nào chứ? Chuyện này sau này nếu để chú út thím út biết được thì chắc chắn sẽ đ.á.n.h em một trận." Lời này của Tô Chấn Hưng không hề khoa trương chút nào.
Nhà họ Tô ai mà chẳng biết vợ chồng chú út cưng chiều Tô Ngọt như trứng mỏng, đừng nói là Tô Tú, ngay cả con trai ruột Tô An Bang mà so với Tô Ngọt, thì cũng phải đứng sang một bên.
Đúng, Tô Chấn Hưng biết từ nhỏ Tô Ngọt và Tô Tú đã không hợp nhau, hai người giống như hai thái cực vậy.
Tô Tú hiểu chuyện nghe lời, vừa biết làm việc đã giúp đỡ gia đình rồi, thành tích học tập cũng luôn đứng đầu, đi ra ngoài ai mà chẳng khen Tô Tú một câu chứ, có thể nói Tô Tú chính là hình mẫu điển hình cho những cô gái ngoan trong mắt các bậc trưởng bối.
Còn Tô Ngọt thì hoàn toàn ngược lại, không làm việc, tính tình kiêu căng, nghe nói thành tích học tập cũng nát không nỡ nhìn, nóng tính, từ nhỏ đến lớn không ít lần đ.á.n.h nhau với đám bạn cùng lứa trong làng, điển hình cho kiểu một lời không hợp là đ.á.n.h luôn, được các bậc trưởng bối trong làng đặt biệt danh là "bá chủ trong làng".
Mà điểm duy nhất Tô Ngọt hơn Tô Tú chính là tướng mạo rồi, Tô Tú ngũ quan tròn trịa, thanh tú ngọt ngào.
Tô Ngọt thì sao, sự linh động giữa đôi lông mày và ánh mắt ai nhìn mà chẳng khen đứa trẻ này xinh đẹp, ngũ quan càng không cần phải nói, chính vì xinh đẹp nên mỗi khi làm sai chuyện gì, chỉ cần tội nghiệp nhìn người ta một cái, thì ai mà chịu đựng nổi mà không mềm lòng chứ.
Chủ yếu là Tô Chấn Hưng khá thích cô em gái Tô Ngọt này, tuy không phải là em gái cùng một mẹ đẻ ra, nhưng Tô Chấn Hưng cũng rất quý Tô Ngọt.
Vả lại, Tô Chấn Hưng biết Tô Ngọt chỉ bướng bỉnh với người ngoài, còn đối với người nhà thì tính tình tiểu thư vẫn thu liễm một chút, trong ký ức của Tô Chấn Hưng thì Tô Ngọt chỉ là một cô bé có chút cá tính mà thôi.
Tô Tú nhìn anh cả nhíu mày mắng mình, không nhịn được có chút tủi thân, vành mắt hơi ửng hồng: "Anh, anh chỉ biết nói em, em cũng có nói dối đâu, Tô Ngọt chính là lười làm ham ăn, em không sai."
"Anh, em mới là em gái ruột của anh, sao anh lại ăn cây táo rào cây sung thế hả, con bé Tô Ngọt kia làm sao thân thiết với anh bằng em được?" Tô Tú mặt đầy vẻ chực khóc nhìn chằm chằm anh cả Tô Chấn Hưng.
Mỗi lần cô và Tô Ngọt ở cùng nhau, anh cả đều đứng về phía Tô Ngọt.
Tô Tú chính là không thích Tô Ngọt, từ nhỏ Tô Ngọt chẳng làm gì cả, chỉ dựa vào một khuôn mặt là có thể khiến mọi người yêu quý, còn cô thì sao? Làm hì hục c.h.ế.t mệt mà còn không bằng một góc của Tô Ngọt sao.
