[xuyên Thư] Cô Em Gái Cực Phẩm Trong Truyện Niên Đại - Chương 43
Cập nhật lúc: 12/02/2026 20:01
Hai người cùng rời khỏi văn phòng, vài phút sau xuống lầu, Tô Ngọt đi về phía cổng trường để rời đi, còn Tôn Minh thì vắt chân lên cổ chạy biến về phía tòa nhà khác.
Chưa đi được bao xa Tô Ngọt nhìn thấy động tác của thầy Tôn, ngẩn người một lát, nhưng không quá để ý, lúc này đầu óc cô đang nghĩ chuyện khác.
Vừa rồi thầy Tôn nói chuyện thủ tục chuyển trường để ông xử lý là được, Tô Ngọt thực sự có chút được ưu ái mà lo sợ, chuyện này theo quy trình chính quy chắc hẳn phải đích thân đến trường cũ để rút hồ sơ học bạ, thế này thì hay quá, đỡ bao nhiêu việc.
Tô Ngọt cảm thấy chuyện này có lẽ là do giáo sư Đường giới thiệu, nên mới được xử lý đặc biệt như vậy, quay về cô phải cảm ơn giáo sư Đường thật t.ử tế mới được.
Khi Tô Ngọt đến cổng trường thì xe đã đợi sẵn ở đó rồi, Tần Dương và Thẩm Chính hai người đứng bên ngoài xe, nhìn từ xa quả đúng là một phong cảnh đẹp mắt.
Đối với người đẹp Tô Ngọt vẫn không làm mất đi thẩm mỹ của mình, nhưng chỉ liếc mắt một cái cô liền lập tức thu liễm tâm thần, thời buổi này vẫn khá bảo thủ, nhìn thêm vài cái Tô Ngọt sợ bị người ta coi là kẻ lưu manh.
Bên này, Tần Dương cũng nhìn thấy Tô Ngọt đang đi tới, quan sát kỹ sắc mặt của cô.
Ừm, không nhìn ra được gì cả.
Nhưng trông có vẻ không phải là bộ dạng vui mừng, lẽ nào là kết quả kiểm tra không lý tưởng?
"Tiểu Tô, mau lên xe đi." Tần Dương vẫy tay chào hỏi, sau đó xoay người thoăn thoắt leo lên ghế phụ.
Lần này người ngồi vào ghế lái là Thẩm Chính.
Tô Ngọt theo sau lên xe, thuận tay đóng cửa "rầm" một cái, dựa lưng vào ghế.
Mấy tiếng đồng hồ làm bài kiểm tra, giữ nguyên một tư thế trong thời gian dài, tay Tô Ngọt hơi đau, cổ cũng hơi đau.
Đưa tay lên xoa xoa cổ, Tô Ngọt cảm nhận được chiếc xe từ từ khởi hành.
Ngay lúc này, Tần Dương ở ghế phụ phía trước quay người lại cẩn thận nhìn Tô Ngọt ở hàng ghế sau, không đợi cô phản ứng đã thu hồi tầm mắt.
Lần này tầm mắt Tần Dương rơi trên người Thẩm Chính, làm Thẩm Chính nổi hết cả da gà.
Đàn ông con trai, bị người anh em tốt nhìn với vẻ muốn nói lại thôi như vậy, đúng là có chút kinh dị.
Nhận thấy vẻ chê bai của Thẩm Chính, Tần Dương dùng ánh mắt ra hiệu: Dỗ dành người ta một chút đi chứ, an ủi vài câu cũng được mà.
Hai tay bám vô lăng, Thẩm Chính thoáng thấy ánh mắt của Tần Dương, bất động thanh sắc qua gương chiếu hậu nhìn thoáng qua bóng dáng mảnh mai ở hàng ghế sau.
Không lên tiếng.
Anh không biết dỗ dành người khác.
Dỗ dành con gái lại càng không có kinh nghiệm.
Từ nhỏ đến lớn Thẩm Chính tiếp xúc với phái nữ có hạn, ngoài người thân trong gia đình ra, đối với những phụ nữ khác anh đều duy trì khoảng cách theo thói quen, hơn nữa nhà anh cũng không có ai nhỏ nhắn xinh xắn, trông có vẻ yếu đuối dễ bắt nạt nhưng tính tình lại đặc biệt nóng nảy như Tô Ngọt.
Nhắc đến nóng nảy, Thẩm Chính không nhịn được lại nghĩ đến lần trước Tô Ngọt cầm gạch định "mở gáo" Tần Dương.
Nghĩ đến hình ảnh đó, Thẩm Chính không nhịn được trong mắt hiện lên một tia cười ý nhị.
Cười cười cười, cười cái quái gì thế?
Cậu ta bảo Thẩm Chính nghĩ cách dỗ dành Tiểu Tô, tên này đột nhiên lại cười, bị bệnh à!
Tô Ngọt ngồi hàng ghế sau không biết tâm tư của hai người phía trước, vẫn đang đưa tay xoa cổ để giảm bớt đau nhức.
Cuối cùng, Tần Dương lên tiếng.
Vẫn phải để cậu ta ra tay thôi!
Thế giới này mất đi cậu ta, chắc hẳn sẽ mất đi bao nhiêu niềm vui.
"Khụ khụ, đồng chí Tiểu Tô này, sau này em có bài tập nào không hiểu thì cứ hỏi Thẩm Chính, những gì trước đây tôi nói thật sự không phải đùa đâu, tên Thẩm Chính này sau khi thi đại học xong chủ nhiệm lớp chúng tôi còn muốn cậu ta đi làm nhà khoa học đấy, nên em có gì không biết không hiểu thì cứ hỏi tự nhiên."
"Em cũng đừng khách sáo, chúng tôi đều là đồng đội của anh trai em, em gái của Tô Chấn Hưng cũng chính là em gái của tôi và Thẩm Chính, đều là người nhà cả."
"Còn nữa nhé, một lần thất bại không đại diện cho điều gì cả, em cứ nỗ lực hết mình sau này thành tích nhất định sẽ theo kịp thôi, dù sao cũng là trường trọng điểm của tỉnh, em mới đến không thích nghi được cũng là bình thường, làm quen một thời gian là ổn thôi."
Nghe Tần Dương lải nhải nói một tràng dài như vậy, Tô Ngọt ngẩn người một lát mới phản ứng lại được là có phải anh ấy đã hiểu lầm chuyện gì rồi không.
Anh ấy đã an ủi nhiều lời như vậy, Tô Ngọt không nhịn được đôi mắt cong cong lộ ra nụ cười, lên tiếng giải thích: "Không phải đâu, anh hiểu lầm rồi, kết quả kiểm tra của em rất tốt, thầy giáo bên kia đã nói rồi, bảo em khai giảng cứ qua báo danh là được."
Hả?
Ờ, hóa ra kết quả kiểm tra rất tốt à?
Thế này thì ngại quá, trong bụng Tần Dương còn một đống lời định nói bị kẹt lại ở cổ họng, chớp chớp mắt nhìn Tô Ngọt một hồi lâu mới hắng giọng nói: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt quá rồi, tôi đã biết ngay Tiểu Tô nhìn qua là thấy thông minh rồi, làm sao có thể bị một bài kiểm tra nhỏ làm khó được chứ, hóa ra là tôi hiểu lầm, kiểm tra đỗ là chuyện đáng mừng mà, quay về phải khao một bữa nhé!"
Câu cuối cùng vừa dứt lời, Tần Dương lại bị Thẩm Chính đang lái xe cảnh cáo một cái.
Tần Dương nhanh ch.óng phản ứng lại lời mình nói không thích hợp rồi.
Tô Ngọt là con gái, lại đang đi học, chuyện khao cơm này quả thực không ổn, cô bé không có tiền mà bắt khao khách chẳng phải là làm khó người ta sao.
Đều tại anh bình thường hay ở cùng một đám đàn ông thô lỗ, nói chuyện quen thói, cái lưỡi không xương nói năng không suy nghĩ đã thốt ra lời đó rồi.
Tần Dương vừa định lên tiếng sửa sai, Tô Ngọt đã cười tươi rói đáp lại một tiếng.
"Được ạ, quay về ăn cơm em sẽ thông báo cho hai anh một tiếng." Tô Ngọt thấy chuyện ăn một bữa cơm cũng bình thường thôi, vả lại người ta đưa đón cô đi đi về về, còn đợi ở cổng trường lâu như vậy, Tô Ngọt ít nhiều cũng thấy ngại.
Mời ăn cơm để chúc mừng, cũng là nhân tiện cảm ơn hai người họ.
"Ha ha ha ha, vậy quyết định thế nhé, chuyện ăn cơm này tôi ghi nhớ trong lòng rồi đấy." Tần Dương cảm thấy mình càng lúc càng quý mến con người Tiểu Tô, sảng khoái.
Tất nhiên rồi, đừng hiểu lầm nhé, lần này Tần Dương tuyệt đối thật lòng coi cô là em gái, từ lúc biết Tô Ngọt mới mười bảy tuổi, Tần Dương cảm thấy ai mà muốn yêu đương với Tiểu Tô thì đúng là đồ súc sinh.
Đứa trẻ bé tí thế kia, sao mà mở miệng được, không phải súc sinh thì là gì?
Thẩm Chính đang lái xe nghe giọng nói ngọt ngào thanh khiết của cô gái, khẽ nhếch môi mỏng, ý cười trong mắt càng đậm.
Đã biết mà, đồng chí nhỏ này, không thành vấn đề.
Chẳng qua chỉ là bài kiểm tra thôi, cái đầu kia trông thông minh lắm.
