[xuyên Thư] Cô Em Gái Cực Phẩm Trong Truyện Niên Đại - Chương 55

Cập nhật lúc: 12/02/2026 21:01

Còn về việc Tô Ngọt vào thành phố làm gì, Thẩm Chính lại càng không biết.

Bên này, Tô Ngọt và Tô Chấn Hưng cùng nhau đi về hướng nhà họ Vương. Buổi sáng huấn luyện xong rồi, buổi chiều Tô Chấn Hưng cũng chẳng có việc gì quá quan trọng, vừa hay bàn bạc chút chuyện của cô.

"Cái đó, chuyện đi học của Tô An Bang sao rồi? Nếu có khó khăn thì chuyện này để anh tìm người hỏi giúp cho, anh ở đây bao lâu rồi dù sao cũng có quan hệ, cái thời buổi này học tiểu học chắc không khó lắm đâu. Còn nữa, anh nghe thím út bảo mọi người định vào thành phố thuê nhà, chuyện này cứ giao cho anh, sao lại tự mình vào thành phố thế?"

Tô Chấn Hưng lải nhải một tràng, nhưng trong lòng nghĩ lại những chuyện xảy ra từ khi Tô Ngọt tới đây, anh khâm phục không thôi.

Ban đầu bảo là tới tìm đối tượng, Tô Chấn Hưng hú hồn, nhưng sau khi người tới rồi thì lại rất được lòng mọi người. Bây giờ các bà các thím trong khu tập thể hễ gặp Tô Ngọt là ai nấy đều khen vài câu: Biết sửa xe, xinh đẹp, miệng lại ngọt, cô gái như vậy ai mà không thích chứ.

Lại còn nhờ vụ sửa máy móc mà giải quyết được một vấn đề nan giải cho đơn vị công tác, thời buổi này muốn làm công nhân đâu có dễ, hoặc là thi tuyển, hoặc là trong nhà có ai nghỉ hưu rồi thế chỗ. Tô Ngọt chỉ xoạch xoạch vài cái là có công việc ngay, đây không phải chuyện người bình thường làm được.

Rồi quen biết một vị giáo sư nào đó, chuyện học hành của chính cô cũng được giải quyết, lại còn kiếm được cái thư giới thiệu gì đó, làm một bài kiểm tra đ.á.n.h giá, chuyện đi học coi như định xong.

Có thể nói từ khi họ tới đây, chẳng có chuyện gì phải làm phiền đến anh cả, cô em họ này chuyện gì cũng tự mình giải quyết được, anh hình như chẳng giúp được gì nhiều.

So với lúc Tô Tú tới còn đỡ lo hơn nhiều. Hồi đó Tô Tú tới, anh là anh trai ruột còn phải giúp sắp xếp chỗ ở, sắp xếp thời gian giới thiệu làm quen với Lâm Trí Quân, rồi khi hai người kết hôn anh còn phải giúp bao nhiêu việc lặt vặt. Ngay cả cái công việc giúp việc ở căng tin đơn vị sau này của Tô Tú cũng là do anh đi hỏi thăm khắp nơi mới lo được.

Nếu không phải bây giờ Tú Nhi đang mang thai, chắc cô ấy vẫn còn làm ở căng tin, nhưng bên đó đã có người làm thay rồi, sau này sinh xong vẫn có thể quay lại làm việc tiếp.

Nghĩ đến Tô Tú, tâm trạng Tô Chấn Hưng trầm xuống vài phần. Từ sau lần Tú Nhi gọi điện về quê mách lẻo lần trước, anh đã một tuần không gặp cô ấy rồi. Không phải không quan tâm đến cô em ruột này, mà chỉ sợ gặp mặt rồi hai anh em lại vì chuyện của Tô Ngọt mà cãi nhau.

Tô Chấn Hưng thật sự không hiểu, Tô Ngọt có gì không tốt đâu, sao Tú Nhi lại ác cảm với cô ấy như vậy.

Ngày xưa lúc nhỏ quan hệ chưa căng thẳng thế này, nói không phải là thân thiết nhưng ít ra mặt mũi vẫn còn giữ được. Bây giờ lớn rồi quan hệ hai chị em trong nhà lại càng lúc càng căng thẳng, chủ yếu là thái độ của Tú Nhi đối với Tô Ngọt lạ lùng quá.

Theo linh cảm của Tô Chấn Hưng, Tú Nhi hình như có chút kiêng dè sự tồn tại của Tô Ngọt, ví dụ như lần trước còn nói mấy câu kỳ quái, thật là khó hiểu.

Ngược lại Tô Ngọt chẳng có gì không tốt, so với Tô Ngọt trước kia thì bây giờ cô ấy tốt quá sức tưởng tượng luôn. Ngày trước làm gì cũng hỏng, ăn gì cũng hết... khụ khụ khụ, tuy cái nết này giờ vẫn chưa sửa, nhưng tính tình tốt lên mà, cái đầu thông minh này quý hơn sự siêng năng nhiều.

Đúng như câu nói, tri thức là sức mạnh, đầu óc thông minh thì còn nói gì nữa.

Tô Ngọt nghe Tô Chấn Hưng lải nhải nãy giờ, trên mặt thoáng hiện nụ cười nhạt, lên tiếng trả lời: "Chẳng có gì đâu ạ, mấy thứ này em tự xử lý được hết. Chuyện đi học của An Bang cũng sắp xếp ổn rồi, cô Tôn bảo có thể giúp giới thiệu, đến lúc đó qua đóng học phí nhập học là xong. Chuyện thuê nhà thì em vẫn chưa lo xong, anh nếu giúp được thì tốt quá, nhưng có làm lỡ việc của anh không ạ?"

Tô Chấn Hưng quay sang nhìn Tô Ngọt, im lặng hỏi: Ý gì đây?

"Anh à, anh biết đấy, người nhà em sợ nhất là làm phiền anh. Mấy người nhà em qua đây vốn đã bị ông bà mắng cho một trận rồi, nếu vì chuyện nhà em mà làm lỡ thời gian của anh, ngộ nhỡ lại có người gọi điện về quê mách lẻo, lúc đó ông bà, bác cả bác gái chẳng phải sẽ giận sao?"

Mấy lời này thốt ra chính Tô Ngọt còn thấy không quen, sặc mùi trà xanh, buồn nôn quá.

Nhưng để nói kháy Tô Tú vài câu, Tô Ngọt nhịn.

Chuyện lần trước chỉ cần không phải kẻ ngốc là biết ai làm. Không có thời gian để ý đến đối phương không có nghĩa là Tô Ngọt không thù dai, huống hồ đối phương giờ đang mang thai, nhỡ đâu cô kích động làm cái bụng đó có chuyện gì, Tô Ngọt bày tỏ... cái nồi này em không đội!

"Phì, nói năng t.ử tế xem nào!" Tô Chấn Hưng nghe mấy lời này không nhịn được cười lạnh, giơ tay gõ nhẹ vào đầu cô một cái, mới tiếp tục: "Phiền phức cái gì, đều là người một nhà cả, Tô Tú là em gái tôi mà em cũng là em gái tôi, giúp em làm việc thì phiền cái gì. Thôi được rồi, chuyện thuê nhà cứ giao cho anh."

"Còn nữa, chuyện lần trước anh đã mắng Tú Nhi rồi, chắc nó sẽ không làm vậy nữa đâu. Với cả phía quê anh cũng gọi điện giải thích với ông bà rồi, em đấy, đừng có nói năng kiểu đó nữa." Nghe mà chẳng quen tai tí nào.

Hai anh em nói chuyện một lúc là về đến nhà họ Vương.

Đưa người vào trong xong Tô Chấn Hưng mới quay người rời đi. Đang đi trên đường, chợt nhớ ra việc gì, Tô Chấn Hưng liền rẽ hướng đi về phía nhà Tô Tú.

"Cộc cộc cộc!"

Lần này Tô Tú mở cửa rất nhanh, thấy Tô Chấn Hưng đứng ngoài cửa cũng không ngạc nhiên.

"Anh, sao anh lại tới đây?"

"Anh tới thăm em, chúng ta nói chuyện một chút đi? Về chuyện của em và Tô Ngọt, chúng ta thẳng thắn nói chuyện một chút, vào nhà rồi nói." Tô Chấn Hưng nói xong đã sải bước đi vào.

Từ hai câu giao đãi ngắn ngủi lúc mới vào cửa có thể thấy, cuộc nói chuyện này không nghi ngờ gì Tô Chấn Hưng là người chủ động, còn Tô Tú sau khi đóng cửa vào nhà thì có chút thấp thỏm không yên.

Cùng ở trong một khu tập thể, có những chuyện không phải cô không nghe là không biết, ví dụ như Tô Ngọt vẫn chưa đi, ví dụ như dạo gần đây thái độ của mọi người trong khu tập thể đối với Tô Ngọt rõ ràng đã quay ngoắt 180 độ.

Nhắc đến chuyện này, trong lòng Tô Tú có chút chua xót. Từ nhỏ đến lớn lần nào cũng vậy, Tô Ngọt ngoài cái mặt đẹp ra thì còn có cái gì chứ, vai không gánh nổi tay không xách được, làm gì cũng hỏng, đồng chí nữ như vậy chẳng phải nên bị người ta coi thường sao? Dựa vào cái gì mà Tô Ngọt có thể khiến mọi người thay đổi cái nhìn về mình, thật không công bằng chút nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.