[xuyên Thư] Cô Em Gái Cực Phẩm Trong Truyện Niên Đại - Chương 62
Cập nhật lúc: 12/02/2026 21:02
Tô Ngọt là xuyên không vào sách, thứ duy nhất có thể coi là "bàn tay vàng" chắc chính là cái đầu khá thông minh này của cô rồi, không có hệ thống như các nhân vật chính khác để đổi vật liệu hay đổi những thứ về vật chất.
Nếu thực sự có hệ thống, Tô Ngọt đảm bảo sẽ nộp cho quốc gia, đến lúc đó cô chắc còn có thể tham gia nghiên cứu công việc về hệ thống nữa cơ.
Chỉ là không biết hệ thống liệu có giống như các thiết bị máy móc có thể tháo lắp được không, nếu có thì chắc chắn sẽ thú vị lắm.
Nằm bò trên sàn nhà, nhoáng một cái đã hơn hai tiếng đồng hồ, bản vẽ vẽ hết tờ này đến tờ khác, trong đó bản vẽ hỏng cũng không ít, trên sàn nhà vo thành cục vứt lung tung khắp nơi.
Lý Quần Anh lúc vào thấy cảnh tượng như vậy, đau lòng cho đứa con gái đang nằm bò trên đất, trong lòng bà thầm nhủ vẫn phải mau ch.óng tìm nhà thôi, đến lúc đó để con gái có một phòng riêng, còn phải sắm cho con cái bàn học và tủ quần áo, như vậy con bé không cần phải nằm bò ra đất nữa.
Nhận ra ánh mắt nhìn qua, động tác trên tay Tô Ngọt không dừng lại mà ngẩng đầu liếc nhìn mẹ một cái, mở miệng nói: "Mẹ, mẹ tìm con có việc gì ạ?"
"Không có việc gì đâu, con cứ bận đi." Lý Quần Anh nhìn đứa con gái có vẻ đang rất bận rộn, nói một câu xong liền quay người đi ra ngoài.
Bên kia, Tô Chấn Hưng vẫn canh cánh chuyện tìm nhà cho gia đình Tô Ngọt, vất vả lắm mới bận rộn xong cả ngày để có chút thời gian rảnh, bèn đi tìm Chu Cần muốn nghe ngóng chút tin tức.
Chu Cần và Tô Chấn Hưng có quan hệ tốt, thêm nữa Chu Cần là người địa phương, khá thông thạo vùng này, người nhà cũng đều ở trong thành phố, chuyện thuê nhà này tìm anh ta là vô cùng hợp lý.
"Cả nhà chú út của cậu muốn thuê nhà à? Thế là không định về quê nữa sao?"
"Ở lại đây cũng tốt mà, vả lại chuyện công việc của chú út tôi đã giải quyết xong rồi, chuyện thuê nhà này cậu để tâm giúp tôi một chút, sau này có tin tức gì thì bảo tôi. Yêu cầu về nhà tốt nhất là gần trường trung học số 1 một chút, như vậy Tô Ngọt đi học về nhà sẽ thuận tiện hơn, nhà đừng quá nhỏ, môi trường xung quanh đừng quá tệ, nếu không ra vào không an toàn." Tô Chấn Hưng cân nhắc mọi phương diện đều có lý, Tô Ngọt xinh đẹp như thế, môi trường quá tệ, sau này lỡ Tô Ngọt bị người ta bắt nạt thì sao.
"Được được được, tôi biết rồi. Tô Ngọt thật sự không tìm đối tượng à? Tôi nghe nói gần đây không ít người hỏi thăm em gái cậu đâu, phù thủy không lưu người ngoài ruộng, nếu em ấy có ý đó, cậu ưu tiên cân nhắc đến người anh em này chút đi?"
"Đi đi đi, em gái tôi còn nhỏ, cậu đừng có mơ." Còn về những người khác hỏi thăm, thì cũng vô ích thôi.
"Được rồi được rồi, nhưng mà, tôi có thể đợi mà, khi nào em gái muốn tìm đối tượng thì nhớ báo cho người anh em này một tiếng nhé." Chu Cần mặt dày nói.
"Cút đi cho rảnh, cậu và con bé không hợp đâu." Tô Chấn Hưng nghiêm túc trả lời một câu.
Anh nhận ra rồi, Tô Ngọt và Chu Cần không phải là người cùng một thế giới, Tô Ngọt thông minh chắc chắn sẽ còn tiến xa hơn nữa, còn ước mơ của Chu Cần là ở lại quân đội cả đời.
Thấy Tô Chấn Hưng lần này rất nghiêm túc, Chu Cần có chút thất vọng.
Anh thực sự thích Tô Ngọt, nhưng anh em Tô Chấn Hưng đã nói vậy rồi, tiếp tục dây dưa thì chẳng có ý nghĩa gì.
"Được rồi, không nói cái này nữa, chúng ta về ký túc xá thôi, lúc nãy tôi thấy lão Ngô xách một cái bưu kiện lớn về, chắc chắn có đồ ngon đấy." Chu Cần vừa nói vừa khoác vai Tô Chấn Hưng, đi về phía ký túc xá.
Trong quân đội, giữa các chiến hữu với nhau, tôn chỉ là có phần thì cùng hưởng.
Đồ ngon thì mọi người đều phải được nếm thử một chút mới được.
Tuy nhiên hai người không phát hiện ra sau khi họ rời đi, ở một góc khuất gần đó.
Một bóng người cao lớn tuấn tú tựa vào tường, những ngón tay thon dài rõ ràng đang kẹp một điếu t.h.u.ố.c.
Thẩm Chính tuyệt đối không phải cố ý nghe trộm, anh chỉ thấy phiền muộn nên qua đây trốn cho thanh thản tiện thể hút điếu t.h.u.ố.c, không ngờ còn nghe thấy chuyện này.
Gia đình Tô Ngọt muốn tìm nhà sao?
Nghĩa là chuẩn bị chuyển lên thành phố ở?
Cũng tốt, cô bé tuổi còn nhỏ, tiếp tục đi học thì tốt biết bao.
Còn về chuyện tìm đối tượng, có gì mà phải vội chứ, với điều kiện của Tô Ngọt, muốn tìm đối tượng thì các đồng chí nam chẳng phải sẽ tranh nhau xúm lại sao.
Ví dụ như, gần đây có không ít người hỏi thăm Tô Ngọt.
Đúng lúc Thẩm Chính đang suy nghĩ thì phía sau đột nhiên nhảy ra một Tần Dương.
"Hê, cậu làm gì đấy?"
"Bị bệnh à?" Thẩm Chính ngẩng đầu liếc qua, thản nhiên đáp trả.
"Cậu mới bị bệnh ấy, này này này, đừng có đ.á.n.h trống lảng, lúc nãy tôi qua đây mà cậu không kịp thời phát hiện, chuyện này không ổn đâu nhé?" Tần Dương vẻ mặt nghi hoặc nhìn chằm chằm sắc mặt Thẩm Chính.
"Ồ hô, chắc không phải cậu đang nghĩ đến đồng chí nữ nào đấy chứ?" Tần Dương vốn mồm mép nhanh nhảu nên cứ thuận miệng nói bừa như vậy.
Tuy nhiên Thẩm Chính nghe thấy lời này của Tần Dương, trong phút chốc thất thần, đầu t.h.u.ố.c lá trên tay đã cháy đến tận cùng, làm bỏng ngón tay.
Một cơn đau nhẹ ập đến, Thẩm Chính bất động thanh sắc dập tắt điếu t.h.u.ố.c trên tay.
Tần Dương thấy cảnh Thẩm Chính thất thần, lập tức "đậu xanh rau má"!
Chắc không phải là anh đoán đúng rồi chứ?!
Không thèm để ý đến Tần Dương đang há hốc mồm kinh ngạc, Thẩm Chính trực tiếp sải đôi chân dài, bỏ đi.
Thấy bộ dạng này của Thẩm Chính, Tần Dương tin chắc mình đã đoán đúng rồi.
Trời đất ơi, rốt cuộc là đồng chí nữ nào lại có sức hút lớn đến vậy.
Có thể khiến một Thẩm Chính không gần nữ sắc cũng có ngày thất thần sao?
Trời ơi, lợi hại thật đấy.
"Này này này, Thẩm Chính, rốt cuộc lúc nãy cậu nghĩ đến ai thế?"
"Im miệng!"
"Thẩm Chính, cậu nói cho tôi biết đi, tôi hứa không nói cho người khác đâu."
"Chẳng nghĩ ai cả." Thẩm Chính vẫn dùng hai chữ để trả lời, tông giọng không hề thay đổi.
"Cậu nói dối." Tần Dương mới không tin.
"Tin hay không tùy cậu." Thẩm Chính thản nhiên nói, lười chẳng buồn tiếp chuyện gã này nữa.
Thẩm Chính cảm thấy, anh chỉ là vì gặp Tô Chấn Hưng nên mới nghĩ đến Tô Ngọt thôi.
Anh tuyệt đối không có ý định gì về phương diện đó cả.
Tô Ngọt mới bao nhiêu tuổi chứ, anh hơn cô bao nhiêu tuổi, cô chắc phải gọi anh là chú rồi.
Nghĩ đến cách xưng hô "chú", Thẩm Chính thấy trong lòng có chút không thoải mái.
Bản thân Thẩm Chính cũng không hiểu rõ cái ý nghĩ phản kháng lại cách xưng hô "chú" tận sâu trong lòng mình, chỉ theo phản xạ cho rằng đó là vì anh không thích mình bị gọi già đi thôi.
Bản thân Thẩm Chính không nhận ra, nhưng một Tần Dương cùng lớn lên từ nhỏ làm sao mà không nhận ra được chứ?
