[xuyên Thư] Cô Em Gái Cực Phẩm Trong Truyện Niên Đại - Chương 8
Cập nhật lúc: 12/02/2026 18:01
Tô Minh Kinh: Con gái mình điên rồi à?
Bản thân trình độ thế nào trong lòng không có lấy một con số sao?
Cái thành tích đến ch.ó cũng chê của nó mà còn dám chỉ điểm cho thằng Chấn Hoa à?
Ông đã nghe anh hai nói rồi, Chấn Hoa ở trường nằm trong top mười của khối đấy.
Đúng là người ngoài nghề xem náo nhiệt, người trong nghề xem chuyên môn.
Tô Minh Kinh tốt nghiệp cấp hai, loại đề bài này căn bản nhìn không hiểu, thuần túy là người ngoài nghề xem náo nhiệt.
Ngay cả Tô Minh Châu cũng không hiểu lắm, dù sao hồi ông đi học cũng đâu có học loại toán học này.
Người duy nhất hiểu chính là hai người trẻ tuổi kia.
Một người động tác tùy ý, "xoẹt xoẹt xoẹt" viết lách, một người thì nhíu mày nhìn chằm chằm.
Chưa đầy hai phút sau, Tô Ngọt ngừng b.út máy và đặt lại lên bàn.
Ngón tay trắng trẻo thon dài tì lên cuốn sổ bài tập trên bàn, hơi đẩy về phía Tô Chấn Hoa.
"Viết như thế này mới đúng." Tô Ngọt thản nhiên nói.
Rõ ràng là một câu trần thuật, nhưng không hiểu sao Tô Chấn Hoa lại nghe ra một mùi vị khác, đó là... sự kiêu ngạo.
Cầm lại b.út máy, Tô Chấn Hoa nhìn chằm chằm vào bài toán mà Tô Ngọt vừa làm xong, bắt đầu tính toán lại từ đầu.
Chẳng mấy chốc, phần để trắng trên trang sách đã kín đặc những vết nháp.
Từng bước từng bước tính toán xong, Tô Chấn Hoa có một cảm giác càng lúc càng kỳ lạ.
Hình như, những gì chị ấy viết thật sự là đúng, còn những gì mình viết trước đó quả thật là sai rồi?!
Tô Chấn Hoa đặc biệt tò mò, bài toán này lúc nãy khi Tô Ngọt làm, hóa ra lại không hề nháp một chữ nào.
Cậu nháp gần hết cả trang giấy, Tô Ngọt làm thế nào mà đạt được trình độ đó?
Một lát sau, Tô Chấn Hoa ngẩng đầu nhìn Tô Ngọt với vẻ mặt đầy khó xử.
"Chẳng phải việc học của chị rất kém sao?"
"Ai bảo thế, là tôi không muốn học thôi, chứ không phải là không biết." Tô Ngọt lên tiếng phủ nhận.
Tương lai cô còn phải quay lại trường học, thi đại học là bắt buộc, cho nên cái thiết lập nhân vật "học dốt" này nhất định phải rũ bỏ.
Chưa đợi Tô Ngọt mở lời giải thích, Tô Chấn Hoa đã tự động bắt đầu hoàn thiện những suy nghĩ trong đầu mình rồi.
Chẳng lẽ... chị ấy là thiên tài sao?
Hóa ra ở trường chị ấy căn bản là không thèm học những kiến thức dễ dãi kia?
Càng nghĩ càng cảm thấy suy đoán của mình vô cùng hợp lý, nếu không thì làm sao giải thích được loại đề khó thế này mà Tô Ngọt cũng biết làm, còn kỳ thi ở trường thì chỉ được có ba bốn mươi điểm chứ?
Nghe nói thiên tài đều có ít nhiều những thói quen kỳ lạ, hoặc là Tô Ngọt chính là loại thiên tài không thèm học những kiến thức đơn giản kia.
"Em hiểu rồi." Tô Chấn Hoa đột nhiên lên tiếng.
Tô Ngọt: Hả?
Cái người này, cậu ta hiểu được cái gì rồi?!
Tô Chấn Hoa vẻ mặt phấn khích, quay sang nhìn ông bố và chú út bên cạnh, kích động nói: "Bố, chú út, Tô Ngọt chính là một thiên tài."
Hả?
Cái, cái gì cơ?!
Tô Minh Châu: Con trai mình học đến lú lẫn rồi à? Nói năng hồ đồ cái gì vậy?
Tô Minh Kinh: Con gái mình là thiên tài á?
Ờ, thì nhìn từ phương diện nào mà ra được điều đó nhỉ?
Ngay cả chính chủ là Tô Ngọt cũng bị câu nói này của Tô Chấn Hoa làm cho đứng hình luôn.
Nhìn bộ dạng vừa kích động, vừa hổ thẹn lại xen lẫn một chút kính nể của Tô Chấn Hoa, trong đầu Tô Ngọt lóe lên một tia sáng, đột nhiên đoán được Tô Chấn Hoa đã nghĩ ra cái gì.
Đã như vậy... thì!
Được thôi, cô ngửa bài luôn vậy, không diễn nữa.
Khụ khụ khụ, cái đó.
Cô, chính là một thiên tài.
Có thấy kinh hỉ không, có thấy bất ngờ không, có thấy kích thích không nào...
Tác giả có lời muốn nói:
Các bạn nhỏ sưu tầm sưu tầm nhé, moa moa b.ắ.n tim~ Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã ném b.o.m hoặc tưới chất dinh dưỡng trong thời gian từ 12:02:48 ngày 06/09/2023 đến 16:10:24 ngày 06/09/2023 nhé~
Cảm ơn thiên thần nhỏ tưới chất dinh dưỡng: Tố U - 1 chai;
Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, mình sẽ tiếp tục cố gắng!
Chương 5 Chương 5
◎Giàu sụ◎
Đến giờ cơm tối, trong nhà thiếu mất hai người sống sờ sờ ra đó thì muốn không chú ý cũng khó.
Trên bàn ăn, bà cụ liếc nhìn Lý Quần Anh đang cúi đầu im lặng ăn cơm, trong lòng hừ lạnh một tiếng, nếu không phải nể tình chiều nay Tô Ngọt đã giúp ông già sửa xong đồng hồ thì bà đã bắt đầu mắng người rồi.
Muộn thế này rồi mà cái thằng Tô Minh Kinh không ra gì kia còn dắt theo Tô Ngọt là con gái con lứa chạy ra ngoài, không sợ xảy ra chuyện chắc.
Về phần vợ chồng Tô Minh Quảng và Kim Yến trên bàn ăn cũng coi như không thấy gì, lo ăn phần cơm của mình, chú ba đi đâu vợ chồng họ chẳng quan tâm, cũng không đến lượt họ phải lo lắng chuyện nhà chú ba.
Trong số những người ngồi đây chỉ có mình Lý Quần Anh là tỉnh táo nhất, nhận ra ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua của bà cụ, lại nhìn sang đứa con trai Tô An Bang đang vô tâm vô tính ra sức ăn cơm bên cạnh, Lý Quần Anh vừa cúi đầu đã thầm mắng Tô Minh Kinh một trận tơi bời trong lòng rồi.
Đã hứa là về kịp còn mang bánh bao thịt về nhà, kết quả đến giờ này vẫn chưa thấy đâu, phỏng chừng đêm nay phải ngủ lại nhà chú hai rồi.
Đồ l.ừ.a đ.ả.o, Tô Minh Kinh đúng là đồ l.ừ.a đ.ả.o to gan.
Đợi lão về xem, xem bà xử lão thế nào!
Chiều tối, trời bắt đầu sập tối, vệt sáng trắng còn sót lại nơi chân trời bắt đầu dần dần tối sầm xuống, chẳng mấy chốc, vệt trắng đó đã bị màn đêm nuốt chửng hoàn toàn.
Dưới lầu khu tập thể trường học, lúc này Tô Ngọt cùng với Tô Minh Kinh đang ngồi xổm bên cạnh một chiếc xe đạp.
Cách đây không lâu Tô Ngọt đã kiểm tra qua chiếc xe đạp một lượt, đúng là chiếc xe đạp của chú hai vấn đề không lớn.
Theo lời chú hai tự nói thì là dạo gần đây phanh xe đạp lúc được lúc không, khó phanh nhưng cũng không cản trở việc dùng xe, thế nên cứ để mặc kệ suốt.
Sau khi Tô Ngọt kiểm tra xong liền bảo bố Tô Minh Kinh đi mua má phanh, tiện thể mua ít dầu, xích xe đạp cũng đến lúc cần tra dầu rồi, đã định ra tay sửa sang lại thì chi bằng làm cho trót luôn một thể.
Chẳng bao lâu sau Tô Minh Kinh đã mang đồ về, đương nhiên rồi, dựa theo mức độ cực phẩm của Tô Minh Kinh thì mua đồ tất nhiên là hỏi xin tiền chú hai Tô Minh Châu rồi.
Nhìn hai cha con đang ngồi xổm cạnh chiếc xe đạp của mình, Tô Minh Châu thật sự nhịn không nổi mà giật giật khóe mắt.
Ông vạn lần không ngờ tới cái người bạn biết sửa xe trong miệng Tô Minh Kinh lại là con nhóc Tô Ngọt này!
"Anh hai, anh cứ yên tâm đi, con gái em làm việc thì anh cứ kê cao gối mà ngủ, em nói cho anh biết chiều nay con gái em còn sửa xong cái đồng hồ đó cho ông cụ nhà mình nữa đấy."
"Không phải em nổ đâu, anh không tin em chẳng lẽ còn không tin con gái em sao, anh cứ chờ mà xem." Tô Minh Kinh vừa nói vừa tính toán chuyện khác trong đầu.
