[xuyên Thư] Nhật Ký Hít Drama Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90 - - Chương 19:×
Cập nhật lúc: 12/07/2026 00:03
Thấy vậy, Lâm Hảo Vũ lay lay tay Tôn Thục Tuệ, đôi mắt sáng rực lên: “Mami~”
Biểu cảm của Tôn Thục Tuệ lập tức dịu đi, bà buồn cười xoa đầu Lâm Hảo Vũ: “Lục muội, con muốn nói gì nào?”
Lâm Hảo Vũ nhìn ánh mắt hồi hộp xen lẫn kỳ vọng của Tiền Ái Nghi, đưa tay gãi gãi má: “Mami, hay là mẹ thử mời bác sĩ Tiết đến khám cho biểu muội xem sao?”
Trong nguyên tác, sau khi Lâm Hảo Vũ qua đời, vì quá đau buồn, lúc Tôn Tĩnh Tuệ dẫn Tiền Ái Nghi đến tận cửa, Tôn Thục Tuệ đã không tiếc vung tiền tốn của để mời những bác sĩ, danh y giỏi nhất về chữa trị cho cháu gái. Nhưng nay tình thế đã đổi khác, Lâm Hảo Vũ đã thay "lõi", đang ngồi sờ sờ ngay đây khỏe mạnh, nên thái độ của Tôn Thục Tuệ đương nhiên cũng thay đổi theo.
Lâm Hảo Vũ nhận ra tình cảm chị em giữa Tôn Thục Tuệ và Tôn Tĩnh Tuệ có vẻ không được tốt lắm, ít nhất là không hề thân thiết. Nếu Tiền Ái Nghi không nhận được sự giúp đỡ của Tôn Thục Tuệ, cô bé sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Lâm Hảo Vũ thầm nghĩ trong sự ái ngại, gay go thật.
Tôn Thục Tuệ tỏ vẻ do dự: “Danh tiếng của bác sĩ Tiết ở Hương Cảng giờ đã nổi như cồn, người tìm đến ông ấy khám bệnh nhiều vô kể, những người đến chậm căn bản không xếp được số. Trường hợp của Lục muội là ngoại lệ, bác sĩ Tiết thà không lấy tiền cũng nguyện ý chữa trị cho con. Nhưng Ái Nghi muốn chen ngang thì e là không được, có tiền cũng vô dụng. Mami sẽ không nhường thời gian khám bệnh của con cho Ái Nghi đâu, bác sĩ Tiết cũng sẽ không vui.”
Lâm Hảo Vũ gật gù, Mami cân nhắc rất đúng. Cô ngẫm nghĩ một chút rồi gợi ý: “Vậy mình mời bác sĩ Đông y khác? Hoặc bác sĩ Tây y cũng được ạ?”
Tiền Ái Nghi nín thở căng thẳng, không dám hé răng nửa lời, chỉ biết chờ đợi. Còn Tôn Tĩnh Tuệ thì mặt vẫn tỉnh bơ như không.
Ánh mắt Tôn Thục Tuệ lướt qua Tiền Ái Nghi rồi dừng lại trên người Tôn Tĩnh Tuệ, nhịn không được buông lời mỉa mai: “Lúc trước dì không chịu nghe lời chị, giờ thì dì vẫn phải vác mặt đến cầu xin chị thôi.”
Tôn Tĩnh Tuệ gượng gạo nhếch mép, giọng điệu lại tỏ ra vô cùng cứng cỏi: “Chị Hai, em không hề hối hận về sự lựa chọn của mình. Nếu không vì bệnh tình của Ái Nghi, em cũng chẳng thèm đến cầu xin chị giúp đỡ. Bây giờ em chỉ là rơi vào thế bất đắc dĩ thôi. Hơn nữa, thấy Hảo Vũ khỏi bệnh, em mới nhìn thấy hy vọng.”
Tôn Thục Tuệ nghe xong, hỏa khí lập tức bốc lên ngùn ngụt: “Hừ, hay cho câu 'bất đắc dĩ'! Cùng đường rồi mới nhớ đến tôi. Bây giờ dì không mắng tôi là kẻ hám lợi mê tiền nữa à? Dì thanh cao lắm cơ mà, thanh cao thế thì đừng có vác mặt đến tìm tôi!”
"Em không đòi tiền chị, em chỉ muốn nhờ chị Hai giúp đỡ một tay thôi. Chị không muốn giúp thì em đưa Ái Nghi đi là xong, từ nay về sau em cũng không thèm đến cầu xin chị nữa!" Tôn Tĩnh Tuệ không giữ nổi bình tĩnh, đứng phắt dậy kéo tay Tiền Ái Nghi định rời đi.
Nhưng Tiền Ái Nghi không muốn đi. Cô bé ngược lại còn thều thào khuyên nhủ Tôn Tĩnh Tuệ bình tĩnh, khiến Tôn Tĩnh Tuệ tức đến đỏ bừng cả mặt.
Lâm Hảo Vũ không thèm khuyên can Mami nữa. Cô nhìn chằm chằm người dì lần đầu gặp mặt này. Bà ta mở miệng ra là "không cần tiền, chỉ cần giúp đỡ" - đúng là trò bịt tai trộm chuông, trên đời này nhờ vả tìm bác sĩ giỏi mà không cần dùng đến tiền chắc?
Tôn Thục Tuệ cười lạnh liên tục: “Cho dù tôi chỉ giúp mấy người giới thiệu thầy t.h.u.ố.c giỏi, tôi cũng phải tốn không ít tiền làm quan hệ đấy.”
Tôn Tĩnh Tuệ cứng cổ gân giọng cãi: “Ai thèm mấy đồng tiền dơ bẩn của chị! Tiền Ái Nghi, mày nghe thấy chưa? Dì của mày không muốn giúp! Mày còn c.h.ế.t mặt lỳ ở đây làm gì? Đi, chúng ta đi ngay! Có vài đồng tiền hôi thối thì làm như ghê gớm lắm chắc!”
Tiền Ái Nghi ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tôn Tĩnh Tuệ, lặng lẽ lắc đầu. Cô bé không muốn đi. Phải khó khăn lắm cô bé mới thuyết phục được mẹ đưa đến tìm dì. Cô bé chỉ muốn chữa khỏi bệnh thôi, nhưng chỉ dựa vào gia đình thì không thể nào. Bố mẹ cô bé còn phải lo cho các em, tuyệt đối sẽ không bỏ ra một khoản tiền lớn để chữa bệnh cho cô bé, bởi vì điều đó "không đáng". Nhưng cô bé không muốn cả đời phải mang theo cái thân thể ốm yếu, tàn tạ này!
Đây là cơ hội duy nhất của cô bé.
Hành động của Tiền Ái Nghi khiến Tôn Tĩnh Tuệ cảm thấy mình bị bẽ mặt nghiêm trọng. Bà ta tức đến mức hai mắt đỏ ngầu, trong cơn kích động liền vung tay giáng xuống một cái tát.
“Chát!”
Một tiếng nổ vang lên, sự im lặng nghẹt thở ngay lập tức bao trùm cả căn phòng.
Tiền Ái Nghi không phát ra tiếng nức nở nào, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Lâm Hảo Vũ hoàn hồn, từ từ khép lại cái miệng đang há hốc. Cô nhìn Tôn Tĩnh Tuệ hơi sững lại một chút rồi lập tức lấy lại vẻ bình thản, tỏ thái độ như không có chuyện gì xảy ra. Cô khẽ nheo mắt, xem ra đây không phải là lần đầu tiên bà ta tát con gái mình.
"Tôn Tĩnh Tuệ! Dì làm cái quái gì mà đ.á.n.h con bé?!" Tôn Thục Tuệ kinh ngạc chất vấn.
Tôn Tĩnh Tuệ lại đáp trả: “Tôi dạy dỗ con tôi thế nào đâu đến lượt chị quản. Nó không nghe lời, tôi đ.á.n.h nó thì làm sao?”
Tôn Thục Tuệ tức đến run người: “Dì...!”
Tiền Ái Nghi trở nên vô cùng im lặng, gần như không còn cảm giác tồn tại. Đột nhiên, cô bé ngước đôi mắt đẫm lệ nhạt nhòa nhìn về phía Lâm Hảo Vũ. Ánh mắt tràn ngập sự kỳ vọng, cầu mong người chị họ luôn giữ thái độ thân thiện này sẽ sẵn lòng giúp đỡ mình.
Lâm Hảo Vũ thầm thở dài. Cô không lường trước được việc Tôn Tĩnh Tuệ lại ra tay đ.á.n.h Tiền Ái Nghi. Tình huống hiện tại thật sự quá kỳ cục, bà dì này tính tình vặn vẹo lại còn đáng sợ.
"Mami." Không đành lòng nhìn tiếp, Lâm Hảo Vũ đưa mắt nhìn Tôn Thục Tuệ với vẻ cầu xin.
Tôn Thục Tuệ vốn dĩ cũng đang hối hận. Nghe thấy tiếng gọi của con gái, trái tim vốn đã mềm lòng của bà lại càng mềm hơn. Bà không thèm giảng đạo lý với Tôn Tĩnh Tuệ nữa, quay sang nói thẳng với Tiền Ái Nghi: “Dì không hẹn được bác sĩ Tiết, nhưng dì sẽ cố gắng hẹn học trò của ông ấy, hoặc những danh y khác cho cháu.”
Tiền Ái Nghi mừng rỡ lau nước mắt, giọng đầy biết ơn: “Cảm ơn chị họ, cảm ơn dì. Sau này cháu nhất định sẽ báo đáp hai người.”
Tôn Thục Tuệ xua tay: “Đừng nói mấy lời đó. Dì giúp cháu cứ coi như là tích đức tích phước cho Lục muội, mong cháu cũng có thể chữa khỏi bệnh giống như Lục muội vậy.”
"Biểu muội nhớ giữ tâm trạng vui vẻ nhé, như vậy cơ thể mới mau khỏe được. Tâm trạng có tốt thì sức khỏe mới tốt." Lâm Hảo Vũ an ủi.
Tiền Ái Nghi gật đầu liên tục: “Em nhớ rồi ạ, thưa chị.”
"Chẳng phải bảo bác sĩ Tiết là giỏi nhất sao? Hay là chị Hai cứ thử hẹn bác sĩ Tiết trước đi? Chị không bảo là Hảo Vũ thân với bác sĩ Tiết lắm sao?" Tôn Tĩnh Tuệ - người nãy giờ vẫn im lặng - bỗng nhiên chen ngang.
Lâm Hảo Vũ há hốc mồm. Bà dì này đúng là lật mặt nhanh như lật bánh tráng! Đã thế lại còn được nước lấn tới!
Tôn Thục Tuệ đâu có dễ dãi dung túng: “Dì thích thì nhận, không thích thì thôi! Có giỏi thì tự mình đi mà hẹn!”
Tôn Tĩnh Tuệ cãi cùn: “Nếu em tự hẹn được thì em tìm chị làm gì? Trước nay em chưa từng phải đi cầu xin ai đâu.”
"Phải rồi, dì không cầu xin ai, thế mỗi lần có chuyện sao dì lại chạy đến tìm tôi?" Tôn Thục Tuệ mỉa mai.
Tôn Tĩnh Tuệ: “Em không cầu xin chị, là tự chị tự nguyện giúp đấy chứ. Chị cũng đâu có giúp em, chị đang giúp Ái Nghi mà.”
Tôn Thục Tuệ tức nghẹn họng: “Đúng là kiếp trước tôi nợ dì mà.”
Tôn Tĩnh Tuệ chớp thời cơ: “Chị Hai, em để Ái Nghi ở lại chỗ chị nhé. Em phải về nhà trước, việc nhà cửa với việc trường lớp đều đang rối tung lên, không thể thiếu em được.”
Tôn Thục Tuệ quát lớn: “Dì cút đi!”
Và thế là Tôn Tĩnh Tuệ thực sự bỏ Tiền Ái Nghi ở lại, thản nhiên phủi m.ô.n.g bước đi.
Tiền Ái Nghi ngồi đó bồn chồn không yên. Tôn Thục Tuệ đành nói: “Đợi dì đưa cháu đi khám bệnh xong, dì sẽ cho người đưa cháu về nhà.”
"Dạ vâng, cháu cảm ơn dì." Tiền Ái Nghi lúc này mới yên tâm tĩnh lặng trở lại.
Tôn Thục Tuệ không muốn Lâm Hảo Vũ tiếp xúc quá gần với Tiền Ái Nghi. Mặc dù ho hắng thường không dễ lây, nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh, bà quyết định sẽ lập tức đưa Tiền Ái Nghi đi khám bác sĩ. Đợi khám xong là tống khứ về nhà ngay, tuyệt đối không cho phép cô bé ngủ lại nhà họ Lâm.
Tranh thủ lúc Tôn Thục Tuệ về phòng thay đồ ra ngoài, Lâm Hảo Vũ và Tiền Ái Nghi ngồi ở hai góc sofa cách xa nhau, ranh giới rõ ràng, nhưng cả hai đều nhìn nhau mỉm cười.
Lâm Hảo Vũ khá tò mò về cô bé này: “Biểu muội năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Tiền Ái Nghi lập tức đáp: “Mười sáu ạ. Còn chị họ thì sao?”
"Mười bảy, sắp mười tám rồi. Trước đây em thường đi khám bệnh ở đâu?" Lâm Hảo Vũ quan sát kỹ Tiền Ái Nghi. Ôi, người ốm yếu nhìn mong manh dễ vỡ thật sự. Bên má phải của Tiền Ái Nghi được chườm đá lạnh nhưng vẫn còn in vệt đỏ, đủ thấy cái tát của Tôn Tĩnh Tuệ không hề nhẹ tay chút nào.
Tiền Ái Nghi ngoan ngoãn trả lời mọi câu hỏi: “Ở mấy phòng khám nhỏ gần nhà thôi ạ.”
“Hiệu quả thế nào?”
“Không tốt cũng không xấu ạ. Chị họ, cơ thể khôi phục lại khỏe mạnh... cảm giác thế nào ạ?”
“Ưm, tuyệt lắm. Cả người nhẹ nhõm, có cảm giác toàn thân như tràn trề sức lực dùng mãi không cạn ấy.”
“Thích thật đấy.”
“Đúng vậy, có sức khỏe là điều tuyệt vời nhất. Biểu muội cũng sẽ sớm chữa khỏi thôi.”
“Thật sao ạ? Cảm ơn chị họ đã chúc ngôn.”
Tôn Thục Tuệ thay đồ rất nhanh. Lần này bà trang điểm khá đơn giản, không cầu kỳ hoàn mỹ như mọi khi. Bà chỉ muốn giải quyết việc khám bệnh của Tiền Ái Nghi cho thật nhanh gọn, để cô cháu gái này tránh xa Lâm Hảo Vũ càng sớm càng tốt.
Cứ như vậy, Tiền Ái Nghi đến rồi lại đi như một cơn gió.
Sự tò mò của Lâm Hảo Vũ đã được thỏa mãn, nhìn chung cô cảm thấy khá vui vẻ.
Tận hưởng xong niềm vui hóng drama, Lâm Hảo Vũ ngoan ngoãn quay lại với lịch học gia sư. Quá trình học tập của cô diễn ra vô cùng suôn sẻ. Cô giáo gia sư vừa thông minh lại dịu dàng, phương pháp giảng dạy cực đỉnh, và đặc biệt là vô cùng kiên nhẫn. Lâm Hảo Vũ thừa biết đây là do "siêu năng lực đồng tiền" phát huy tác dụng, nhưng thế thì sao chứ? Cô vui là được, mọi thứ đều hoàn hảo.
Và điều quan trọng nhất là, chi phí thuê gia sư được rút từ quỹ chung của gia tộc. Chỉ cần là đầu tư cho việc học hành, Lâm Chấn Hoa và Lâm Lý Ngọc Trân chưa bao giờ tiếc tiền. Thế nên Tôn Thục Tuệ đã tuyển chọn gắt gao và mời được Lý Hinh về dạy Lâm Hảo Vũ. Những lúc học xong, thỉnh thoảng Lý Hinh sẽ chia sẻ với Lâm Hảo Vũ về môi trường học tập tại Đại học Trung Văn Hương Cảng (CUHK). Đó cũng là yêu cầu mà Tôn Thục Tuệ đặt ra.
Tôn Thục Tuệ không muốn Lâm Hảo Vũ ra nước ngoài du học. Bà cảm thấy để cô học đại học ở Hương Cảng, giống như Lâm Hảo Hân và Lâm Hảo Phỉ, thì tốt hơn nhiều. Vừa gần gũi, bà lại dễ bề chăm sóc. Du học trường top ở nước ngoài nghe thì oai đấy, nhưng xa xôi cách trở quá, mà chắc gì giáo d.ụ.c phương Tây đã hơn hẳn Hương Cảng? Tôn Thục Tuệ thấy Hương Cảng cái gì cũng tốt, mấy trường đại học top đầu ở đây cũng có danh tiếng vươn tầm quốc tế chứ bộ.
Lâm Hảo Vũ đương nhiên là chốt đơn ở lại Hương Cảng rồi! Ngu gì mà chạy ra nước ngoài chịu khổ. Cô cũng đâu định lao vào thương trường c.h.é.m g.i.ế.c tranh giành gia sản như đám Lâm Khang Tông. Đâu có nơi nào mang lại cảm giác thoải mái, an tâm để làm "cá muối" nằm ườn hưởng thụ như ở nhà? Hơn nữa, "mặt trăng ở Hương Cảng cũng to và tròn lắm", tội gì phải đi đâu xa.
"Cô Lý này, ở trường Trung Văn thì học ngành nào nhàn rỗi, tự do nhất ạ?" Sau giờ học, Lâm Hảo Vũ tranh thủ buôn chuyện với Lý Hinh.
Nghe dây đàn là biết nhã ý, Lý Hinh bật cười ôn hòa: “Ngành nào tự do nhất á? Ý em muốn hỏi là ngành nào học nhàn hạ, dễ thở nhất đúng không?”
Lâm Hảo Vũ cười tít mắt: “Dạ chuẩn luôn ạ.”
"Mấy ngành thuộc khối Khoa học Kỹ thuật mang tính chuyên môn cao thì cày cuốc rất bận rộn. Nếu em không có ý định theo đuổi sự nghiệp gì đao to b.úa lớn, thì chọn Khoa Nghệ thuật hoặc Khoa Văn học là hợp lý nhất." Lý Hinh kể sơ qua những gì cô quan sát được ở trường đại học để Lâm Hảo Vũ nắm bắt tình hình.
Lâm Hảo Vũ vừa nghe vừa gật gù liên tục. Khoa Nghệ thuật với Khoa Văn học nghe tên là thấy mùi "chill chill", đúng chuẩn sinh ra dành cho hội "cá muối". Kiếp trước để dễ xin việc, cô đành ngậm đắng nuốt cay đ.â.m đầu vào khối Tự nhiên. Kiếp này đổi đời, không cần lo chuyện cơm áo gạo tiền nữa, việc chọn ngành cứ phải nói là: Đã! Rất Đã!
“Vậy còn ngành Luật cô đang học thì sao ạ? Học luật chắc không dễ nhằn đâu, cô còn phải chạy sô đi dạy kèm cho em nữa, có kham nổi không cô?”
Biểu cảm của Lý Hinh hơi thay đổi, cô đẩy gọng kính, thở hắt ra: “Hoàn toàn không dễ thở chút nào, phải vắt óc suy nghĩ liên tục, luật lệ quy định cần học thuộc lòng thì nhiều như núi. Cơ mà... thù lao gia sư nhà em trả rất hậu hĩnh, cô vô cùng hài lòng.”
Khóe môi Lâm Hảo Vũ cong lên: “Em học với cô rất vui, lúc thi xong nhất định em sẽ vote 5 sao cho cô!”
"Cảm ơn em nhé. Em thuận lợi 'xuất sư' (thi đỗ) từ tay cô chính là phần thưởng tuyệt vời nhất rồi. Nhờ cái mác đó, sau này cô đi tìm việc làm thêm gia sư cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều." Lý Hinh đẩy kính, nói vô cùng thẳng thắn. Cô mới là sinh viên năm nhất, rất cần khoản thu nhập từ công việc bán thời gian này. Cũng nhờ thời gian tiếp xúc đủ lâu, hiểu được phần nào tính cách của Lâm Hảo Vũ nên Lý Hinh mới sẵn sàng bộc bạch những lời thật lòng này.
**[Thư Sách]**
