Xuyên Thư Thập Niên 70: Làm Đại Lão Huyền Học Có Được Không? - Chương 227: Lẩu Dưa Chua

Cập nhật lúc: 08/05/2026 19:06

Có thôn dân nhìn thấy Tống Diệu, lập tức nhiệt tình chào hỏi cô.

“Tống tri thanh về rồi à, đi ra ngoài lâu như vậy, mệt mỏi lắm rồi nhỉ!”

“Đúng vậy Tống tri thanh, cháu vừa về trong nhà cũng không có đồ ăn, hay là đến nhà thím ăn một miếng, nhóm lửa lên, đợi trong nhà ấm áp rồi hẵng về.”

Tống Diệu lần lượt từ chối ý tốt của mọi người, vừa đi vừa nói chuyện, khó khăn lắm mới đến được điểm thanh niên trí thức.

Từ xa nhìn thấy căn nhà nhỏ của mình trong lòng đã bắt đầu ấm áp.

Nơi đây là nơi duy nhất cô có thể gọi là nhà.

Bãi đất trống phía trước điểm thanh niên trí thức đang xây nhà, mọi người khí thế ngất trời, mùa đông lạnh giá đều làm việc đến toát mồ hôi.

“Tống tri thanh về rồi à!”

“Tống tri thanh đi đường này mệt mỏi lắm rồi nhỉ!”

Tống Diệu tiếp tục mỉm cười, trò chuyện vài câu với mấy thím quen biết.

Còn chưa về đến nhà, Đại Hổ Tiểu Hổ nghe thấy động tĩnh đã ra trước.

Hai con mèo nhìn thấy Tống Diệu, không dám tin mà lao tới như bay, trong miệng meo meo không ngừng, còn dùng đầu và thân cọ tới cọ lui trên người Tống Diệu.

Cô đặt túi hành lý sang một bên, ngồi xổm xuống lần lượt xoa đầu, gãi cằm.

Nhiếp Văn Đình đẩy cửa bước ra, Hàn Xuân Mai theo sát phía sau.

“Tớ đã nói là cậu về rồi mà, Tiểu Mai còn không tin, có thể khiến Đại Hổ Tiểu Hổ kêu thành như vậy, ngoài cậu ra thì không còn ai khác.

Tớ đã cho chúng ăn bao nhiêu lần rồi, vậy mà vừa sờ bụng đã khè tớ.”

Tống Diệu đẩy cổng lớn nhà mình ra, phát hiện trong lán cỏ sau nhà đã chất đầy củi, xếp ngay ngắn gọn gàng, xếp mãi lên đến tận đỉnh.

Trước đây làm gì có nhiều như vậy.

Ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Nhiếp Văn Đình, cô nhóc này đã che miệng cười rồi, trong mắt đầy vẻ trêu chọc.

“Ây da, chuyện này không liên quan gì đến bọn tớ đâu, đều là anh Tần của cậu đấy, ở giữa còn kéo một cái cây qua, vừa cưa vừa chẻ, thành quả vật lộn hơn nửa ngày trời đấy.”

Hàn Xuân Mai cũng làm bộ làm tịch hùa theo.

“Anh Tần của cậu nói cậu không có nhà, muốn để tạm bên chỗ bọn tớ trước, chuyện này sao tớ để được chứ, liền bảo anh ấy cổng viện không khóa, bảo anh ấy cứ để thẳng vào trong.”

Ánh mắt Tống Diệu lại dừng lại ở lán cỏ một lúc, bánh bột ngô thô cô để lại cho Triệu Thạch Đầu không bị lấy đi hết, xem ra đứa trẻ này cũng từng đến.

Đại Hổ Tiểu Hổ bám sát bên chân Tống Diệu, đi đến đâu thì theo đến đó, dăm ba bữa lại ngáng chân cô một cái.

Chuyện này cũng hết cách, đều là những phiền não ngọt ngào, ai bảo cô vừa đi đã bao nhiêu ngày chứ, hai con vật nhỏ nhớ cô rồi.

Tống Diệu lấy chìa khóa mở cửa nhà, mười mấy ngày không có người ở, trong nhà lạnh lẽo, trên bàn trên giường đất đều phủ một lớp bụi.

Trước khi cô rời đi đã dọn sạch chum nước, bây giờ phải gánh nước lại.

Nhiếp Văn Đình và Hàn Xuân Mai lần lượt về lấy thùng nước và đòn gánh của mình, ba người gánh sáu thùng nước về, vừa nghe Tống Diệu kể về những điều mắt thấy tai nghe lần này, vừa giúp dọn dẹp.

Sau khi cọ rửa chum nước xong, lại múc nước rửa nồi, sau đó mới chính thức bắt đầu đun nước.

Chỉ cần nhóm lửa lên, không bao lâu trong nhà sẽ ấm lên.

Ba người cùng làm thì nhanh, vừa làm vừa nói chuyện cũng không nhàm chán, họ tiện thể kể cho Tống Diệu nghe những chuyện xảy ra trong thôn dạo này.

“Hiện tại xây nhà chỉ có ba nữ thanh niên trí thức, tên gì tớ cũng quên rồi, đều chưa từng nói chuyện mấy, mấy người đó tớ cũng không phân biệt rõ lắm, nhưng không có Đinh Vân Phương, cô ta lúc đầu nói xây bây giờ lại không xây nữa.

Nghe nói cô ta ở nhà họ Trần rất tốt, quyết định sau này đều ở bên đó luôn, người nhà họ Trần bằng lòng, đại đội trưởng cũng đỡ phiền.

Cô ta không xây nhà, cái cô La Hồng Anh đi cùng cô ta cũng không xây nữa, cùng người còn lại đến điểm thanh niên trí thức chen chúc.

Cái giường đất bé tí teo, ở bốn người, giống hệt như lúc bọn mình mới đến, ngay cả trở mình cũng có thể đụng vào người bên cạnh.

Mùa đông chăn đệm dày như vậy, cũng không biết ngủ kiểu gì.”

Nhiếp Văn Đình là hoàn toàn không chịu nổi, cô thà tiêu chút tiền cũng phải để cuộc sống của mình thoải mái một chút.

Cắm đội đã rất khổ rồi, lại ăn không ngon ngủ không yên, thì ngày tháng còn sống thế nào được nữa.

Hàn Xuân Mai cũng có suy nghĩ tương tự, nhưng nhắc đến thanh niên trí thức mới, cô nhíu mày.

“Cảm thấy mấy người này chuyện khá nhiều, gần giống mấy thanh niên trí thức cũ bên Giáp Bì Câu trước đây của tớ rồi.

Lúc thì thế này lúc thì thế kia, làm đại đội trưởng phiền c.h.ế.t đi được, tớ nghe nói hôm đó chú ấy còn mắng Lưu Oánh Oánh, ý là bảo cô ấy quản lý cho tốt.”

“Đội trưởng thanh niên trí thức cũng không dễ làm đâu!”

Ba người cảm thán vài câu rồi lại nói đến nam thanh niên trí thức.

Lần này chỉ có hai nam thanh niên trí thức đến, nhưng lại khá đồng lòng, hai người cùng nhau xây nhà, loại một bếp hai phòng ngủ, cũng có thể tiết kiệm được một chút.

Dọn dẹp xong cũng đến trưa, Nhiếp Văn Đình thần bí về nhà một chuyến, không bao lâu xách theo một con thỏ về.

“Khụ, đây là mấy hôm trước tớ đi lên thành phố, một người họ hàng xa cho tớ, đúng lúc Diệu Diệu về, trưa nay chúng ta ăn chút đồ ngon.”

Tống Diệu nhìn con thỏ béo trong tay Nhiếp Văn Đình, càng nhìn càng thấy quen mắt.

“Họ hàng xa? Vậy người họ hàng xa đó của cậu có phải họ Hắc (Đen) không?”

Họ Hắc?

Nhiếp Văn Đình chỉ sững lại một chút là hiểu ý Tống Diệu, biết bị cô đoán ra cũng không giả vờ nữa.

“Cậu không phải không có nhà sao, tớ muốn ăn chút thịt cũng không kiếm được, tớ làm theo cách cậu nói lên núi đặt bẫy, tiếc là chẳng bẫy được gì.

Tớ nói cho cậu biết đây còn là c.o.n c.uối cùng đấy, tớ khó khăn lắm mới giành được, vốn định nuôi đến Đông Chí mới ăn, nhưng tớ cảm thấy nuôi tiếp thỏ sẽ gầy mất.”

Tống Diệu nhận lấy con thỏ ước lượng, quả thật nhẹ hơn lúc cô mang qua không ít.

“Được, giao cho tớ, trưa nay làm cho các cậu món ngon, đúng lúc tớ còn thịt nguội chưa ăn hết, làm chung luôn.”

Hàn Xuân Mai giơ tay: “Tớ tớ tớ! Tớ cũng có đồ hộp Mai Lâm mẹ tớ gửi, tớ đi lấy ngay đây!”

Tống Diệu tráo đổi con thỏ với con trong không gian, con lấy ra này nặng hơn sáu cân.

“Hôm nay chúng ta ăn một món khác biệt, dưa chua của tớ cũng muối hòm hòm rồi, để tớ đi lấy hai cây ra.”

Nhà của mấy người đều đào hầm ngầm, rau củ mùa đông đều để trong hầm ngầm, vại dưa chua cũng vậy.

Dưa chua của Tống Diệu đã muối xong rồi, cô vớt ra hai cây, lại lấy bắp cải, khoai lang và khoai tây từ hầm ngầm lên.

Mùa đông quả thực là một mùa thích hợp để ăn lẩu, Tống Diệu định làm lẩu thịt thỏ dưa chua.

Dùng thịt nguội ninh nước lẩu, thêm dưa chua và xương thỏ nấu thành nước lẩu.

Còn về nước chấm, trong tay Tống Diệu có sốt mè, cô còn làm thêm hoa hẹ, sa tế, tỏi băm, xì dầu.

Tùy tiện pha chế như vậy, mùi vị cũng đại khái không khác biệt lắm.

Sau đó thái mỏng thịt thỏ, khoai tây, khoai lang, cộng thêm bắp cải và thịt hộp thái lát cùng cho vào nhúng, chua cay khai vị.

Ăn một bữa như vậy trong ngày đông giá rét, có thể thoải mái từ chân tóc đến móng chân.

Ba người một bữa ăn hết hai cây dưa chua, một cây bắp cải lớn, bốn củ khoai tây, ngoài ra còn có hai củ khoai lang, một con thỏ, một hộp thịt hộp.

“Không được rồi không được rồi, tớ cảm thấy tớ đã ăn đến tận cổ họng rồi, hơi cử động một chút là có thể nôn ra.”

Nhiếp Văn Đình xoa cái bụng no căng, dựa nghiêng vào mép giường đất.

“Tớ cũng vậy, tớ cảm thấy bữa tối cũng không cần ăn nữa, chưa bao giờ ăn no như vậy.”

Hàn Xuân Mai đến đây lâu như vậy, vẫn là lần đầu tiên ăn thành như thế này.

Họ còn chưa ăn lương thực chính đâu, miễn cưỡng ăn sạch những thứ khác.

Ba người nghỉ ngơi một lúc lâu, cảm thấy bụng không còn khó chịu như vậy nữa mới bắt đầu dọn dẹp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.