Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 302
Cập nhật lúc: 24/03/2026 08:14
Người đàn ông xoay người, liếc nhìn Trương Hổ có vết sẹo trên lông mày.
Trương Hổ:...
Sờ sờ mặt mình, anh ta trông đáng sợ thế sao? Dọa đứa bé khóc luôn rồi.
Cửa văn phòng khép hờ, tiếng bước chân càng đi càng xa. Tề Tuấn cúi đầu liếc nhìn tờ Đại đoàn kết trên bàn, nghĩ đến lần trước tặng sô cô la cho cô vợ nhỏ, ngay tối hôm đó Chu Bắc đã đưa tiền tới.
Chướng mắt.
Người chướng mắt, tiền cũng chướng mắt.
Tề Tuấn lấy một tập tài liệu đè lên trên tiền, xoay người ngồi lên ghế dựa, lúc này mới nhìn thoáng qua Trương Hổ, lông mày phong trần tuấn tú nhíu lại: "Người tìm được thì tìm được rồi, cậu chạy tới la lối om sòm làm gì?"
Trương Hổ:...
Không phải đại ca nói để anh ta tìm xong người thì qua nói một tiếng sao?
Sao lại bắt đầu trách anh ta rồi?
Tề Tuấn lại đứng dậy: "Đi xem xem."
Trương Hổ:...
Bên ngoài đại đội vận tải đứng từng hàng người, đều muốn tới làm công việc bốc vác tạm thời.
Tống Tranh bế Niên Niên đi qua từ bên cạnh, Niên Niên ra ngoài không khóc mấy nữa.
Bé ôm cổ Tống Tranh, mếu cái miệng nhỏ gọi ba.
Bước chân Tống Tranh dừng lại, nhìn Niên Niên tủi thân gọi ba, không còn đáp lại bé giống như trước nữa, mà là lẳng lặng nhìn.
Chu Bắc còn không về nữa, con trai cậu ta đều nhận anh em cậu ta làm bố rồi.
Tôi cảm thấy người cậu ta nên đề phòng nhất không phải là kẻ chưa gặp mặt mấy lần như tôi, cũng không phải thằng nhãi ranh Lâm Văn Triều kia, mà là người anh em tốt như cậu.
Lời của Tề Tuấn giống như một cái gai đ.â.m vào trong lòng Tống Tranh, cũng m.ổ x.ẻ sự thật mà anh vẫn luôn biết nhưng cố tình lờ đi.
Anh động tâm với Khương Tú.
Đối với vợ của anh em mình nảy sinh ý niệm khác.
Thời gian này sớm chiều chung đụng với Khương Tú khiến anh dần dần chìm đắm, cố tình lờ đi sự thật Chu Bắc tồn tại.
Chu Bắc sớm muộn gì cũng sẽ trở về.
Khương Tú sớm muộn gì cũng sẽ chuyển đi.
Niên Niên là con của Khương Tú và Chu Bắc, bọn họ mới là một nhà ba người.
Chu Bắc trước khi đi chỉ dặn dò anh đưa Khương Tú và Niên Niên bình an về xưởng than, nhưng về sau mỗi một việc anh làm cho Khương Tú, chẳng qua đều là lấy cớ Chu Bắc.
"Ba, hu hu hu hu, mẹ..."
Niên Niên đợi không được câu trả lời của Tống Tranh, khóc càng dữ dội hơn, b.út máy trong tay cũng không cần nữa, ném xuống đất.
Tống Tranh khom lưng nhặt b.út máy lên đưa vào tay Niên Niên, giọng nói trầm khàn: "Niên Niên, là chú Tống, không phải ba."
Tống Tranh bế Niên Niên về đến nhà, cơm của Khương Tú đã làm xong rồi.
Buổi trưa nấu cơm tẻ, xào hai món, Khương Tú bưng cơm nước lên bàn, quay người nhìn thấy Tống Tranh đẩy cửa đi vào, thấy trong tay anh không xách đồ, "ơ" một tiếng: "Hoa quả khô đâu?"
Tống Tranh đặt chìa khóa lên cái bàn sau cửa, tầm mắt chạm đến bức tường trước mắt này, trong đầu bỗng nhiên lóe lên cảnh tượng năm ngoái Chu Bắc và Khương Tú hôn nhau ở đây, đầu gối Chu Bắc tì lên tường, đặt Khương Tú bụng mang dạ chửa lên đùi cậu ấy, Chu Bắc là người luôn nhạy bén, hôm đó lại không phát hiện anh đang thay quần áo trong phòng.
Tống Tranh xoay người, tầm mắt rơi trên người Khương Tú, tùy tiện tìm một cái cớ: "Hoa quả khô mất rồi."
Khương Tú:...
Nhiều hoa quả khô như vậy mà, nghĩ đến bị mất Khương Tú đừng nhắc tới đau lòng bao nhiêu.
Đó chính là thứ cô dùng điều kiện đổi lấy ở chỗ Thất ca, kết quả còn chưa ăn được bao nhiêu, đồ đã không còn rồi!
Tống Tranh chú ý tới dáng vẻ vẻ mặt đau lòng của Khương Tú, lời muốn giúp cô mua hoa quả khô đến bên miệng lại nuốt xuống.
Anh lấy thân phận gì mua hoa quả khô cho cô? Hay là vẫn lấy cớ Chu Bắc?
Nếu không nghe thấy những lời Tề Tuấn nói anh còn có thể tự lừa mình dối người, nhưng trước mắt anh ngay cả lừa mình cũng không lừa nổi.
Tống Tranh đặt Niên Niên lên ghế ăn trẻ em: "Tôi trả chìa khóa cho Thất ca rồi."
Khương Tú càng ngẩn ra: "Cậu nhìn thấy Thất ca rồi?"
Tống Tranh cúi đầu: "Ừ." Người đàn ông trầm mặc giây lát, lại ngước mắt nhìn về phía Khương Tú: "Chị dâu, sau này tôi không về ăn cơm nữa."
Khương Tú:?
Trong lòng Khương Tú giống như bị giội một gáo nước lạnh.
Anh không về ăn cơm, cô tiếp cận anh làm nhiệm vụ kiểu gì?
Tống Tranh nhéo nhéo bàn tay nhỏ của Niên Niên: "Chúng ta dù sao cũng không phải chú em chị dâu ruột, cô ở chỗ này, tôi ngày nào cũng về ăn cơm, thời gian lâu sẽ bị người ta nói ra nói vào, sau này tôi ăn ở nhà ăn bệnh viện, cô và Niên Niên an tâm ở đây đợi Chu Bắc trở về."
Khương Tú:...
Tống Tranh buông tay Niên Niên ra: "Tôi đi thu dọn mấy bộ quần áo để thay giặt."
Tống Tranh xoay người đi vào phòng sách, Niên Niên bắt đầu khóc, Khương Tú vội vàng bế Niên Niên lên dỗ, nhìn bóng dáng biến mất trong phòng sách, lông mày nhíu lại.
Tình huống gì vậy?
Rõ ràng buổi sáng còn tốt đẹp, rõ ràng trước đó cũng nói rất hay, sao đi ra ngoài một chuyến trở về lại không bình thường rồi? Chẳng lẽ có người nói ra nói vào trước mặt Tống Tranh? Tống Tranh vì thanh danh của cô, cho nên không định về ăn cơm nữa?
Khương Tú:...
Rốt cuộc là kẻ lắm mồm nào phá hỏng kế hoạch của tôi! Ngăn cản tôi làm nhiệm vụ!
Nếu để tôi biết được, tôi nhất định không để yên cho kẻ đó!
Tống Tranh thu dọn mấy bộ quần áo bỏ vào ba lô màu xanh quân đội, Khương Tú nhìn anh đi ra, nói: "Cơm trưa đã làm xong rồi, cậu ăn bữa này rồi hãy đi."
Bước chân Tống Tranh khựng lại, nhìn về phía Khương Tú và Niên Niên, gật đầu: "Ừ."
Người đàn ông xoay người đi rửa tay, ngồi đối diện Khương Tú, Khương Tú lấy cho Niên Niên một miếng bánh quy coi như dỗ được thằng bé rồi, Khương Tú đặt bé lên ghế ăn trẻ em mới cầm đũa lên ăn cơm.
Một bữa cơm ngoại trừ tiếng kêu của Niên Niên, Khương Tú và Tống Tranh ai cũng không nói gì.
Khương Tú ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Tống Tranh, lại nhìn một cái.
Tống Tranh vẫn luôn rũ mắt yên lặng ăn cơm, cho dù nhận ra tầm mắt của Khương Tú cũng giả vờ không nhìn thấy, ăn cơm xong Tống Tranh dọn bát đũa vào bếp rửa sạch sẽ, trước khi đi nói với Khương Tú: "Chìa khóa của tôi để trên bàn sau cửa, tôi đến bệnh viện trước đây, sau này cô và Niên Niên có chuyện gì cứ đến bệnh viện tìm tôi bất cứ lúc nào."
