Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 43
Cập nhật lúc: 22/03/2026 09:06
Trước năm tám tuổi, Lâm Văn Triều sống những ngày tháng không lo cái ăn cái mặc. Sau tám tuổi, cậu ta phải sống trong sự ghẻ lạnh, ức h.i.ế.p của người đời, cùng những chuỗi ngày đói khổ không đủ no. Công việc cậu ta làm là bẩn thỉu nhất, mệt nhọc nhất, khổ sở nhất, nhưng công điểm nhận được lại thấp nhất.
Cậu ta chưa bao giờ buông lời oán than, chỉ âm thầm l.i.ế.m láp vết thương của mình ở những nơi tăm tối không người.
Đây là một đoạn miêu tả ngắn gọn về quá khứ của nam chính trong sách.
Lúc đó, Khương Tú với tư cách là một người đứng xem, cũng chỉ nhìn thấy những dòng chữ lạnh lẽo. Nhưng khi người đàn ông trong sách bị người khác dùng lời lẽ công kích, sỉ nhục ngay trước mặt mình, Khương Tú mới cảm nhận được thời đại này ngột ngạt đến mức nào.
Chu Bắc nhìn lướt qua dáng người gầy gò của Lâm Văn Triều, trầm giọng nói với đại đội trưởng: “Đã là tuyển chọn công bằng, thì đừng phân biệt đối xử. Hãy cho những người có thành phần không tốt một cơ hội tích cực cải tạo. Nếu đứa trẻ này có ngộ tính tốt, to gan cẩn thận, là một hạt giống tốt, mà lại bị chèn ép đuổi đi thì thật đáng tiếc.”
Đại đội trưởng cũng cảm thấy Chu Bắc nói có lý, trong lòng lại càng thêm tán thưởng anh.
Đại đội trưởng vỗ bàn quyết định: “Lần tuyển nhân viên lái máy kéo này là tuyển chọn công bằng, không luận thành phần, chỉ xét bản lĩnh. Các cậu nếu muốn lái máy kéo, thì phải dựa vào bản lĩnh mà nói chuyện. Tôi là đại đội trưởng đã nói là tuyển chọn công bằng, các cậu bảo Lâm Văn Triều về là cậu ta phải về sao, thế là đang vả mặt đại đội trưởng tôi đây à?!”
Đại đội trưởng nổi giận, giọng nói vang rền như sấm.
Mấy người vừa rồi còn ồn ào lập tức im bặt, bọn họ hậm hực liếc nhìn Lâm Văn Triều.
Bọn họ không tin, một thằng nhóc mười lăm tuổi vắt mũi chưa sạch lại có thể lái được máy kéo?
Đại đội trưởng: “Được rồi, giải tán, giải tán đi. Giờ này cũng đến lúc ăn trưa rồi, các cậu ăn trưa xong thì đến thẳng trụ sở đại đội. Buổi chiều Chu Bắc sẽ dẫn các cậu đi lái máy kéo, ai có bản lĩnh thì ở lại, đừng để bản thân không có bản lĩnh rồi đến lúc đó lại bô bô c.h.ử.i tôi thiên vị, không công bằng.”
Vài câu nói khiến mấy người vừa rồi mặt đỏ bừng bừng vì xấu hổ.
Mọi người giải tán, đại đội trưởng và kế toán cũng rời đi.
Lăng Hồng Quyên lúc đó cũng đi theo nhóm Đỗ Thất Ngưu. Lúc này, trước cổng trụ sở đại đội chỉ còn lại Khương Tú, Chu Bắc và một mình Lâm Văn Triều.
“Trời nóng thế này sao em lại ra đây?”
Chu Bắc bước đến cạnh Khương Tú, thân hình cao lớn của anh vừa vặn che đi ánh nắng ch.ói chang cho cô.
Hai má cô bị nắng chiếu hơi ửng hồng, ch.óp mũi nhỏ nhắn cũng rịn một lớp mồ hôi mỏng.
“Em ra đây xem” náo nhiệt.
Hai chữ cuối Khương Tú không nói ra.
Nhưng đối với việc nói ra những chuyện Chu Quốc đã làm, Khương Tú mang theo vài phần diễn kịch mà thành thật giải thích: “Hôm đó anh và ông ta nói chuyện trước cửa phòng em đã nghe thấy. Em xót anh, thấy tủi thân thay anh, lại tức giận vì anh bị ông ta ức h.i.ế.p bao nhiêu năm nay. Cho nên vừa rồi bị ông ta mắng một trận, em không nhịn được mới nói toẹt chuyện này ra, thế mới thành ra cớ sự như bây giờ.”
Khương Tú cúi đầu, tiếp tục diễn: “Em không biết hậu quả lại nghiêm trọng như vậy, em xin lỗi.”
“Anh không trách em, chúng ta là vợ chồng, em xót anh, trút giận thay anh, anh rất vui.”
“Cảm ơn em.”
Giọng điệu của Chu Bắc vô cùng dịu dàng.
Ngược lại, sự đáp lại và lời cảm ơn chân thành của người đàn ông lại khiến Khương Tú - người chỉ nói ngoài miệng chứ không để trong lòng, chỉ mải mê diễn kịch - cảm thấy hơi chột dạ.
“Anh không trách em là tốt rồi.” Cô nói: “Chúng ta về nhà thôi.”
Chu Bắc: “Ừ.”
“Cảm ơn anh.”
Hai người vừa định rời đi, phía sau bỗng vang lên một tiếng cảm ơn.
Khương Tú quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Văn Triều cách đó vài bước: …
Vừa rồi cô chỉ mải diễn kịch, quên béng mất Lâm Văn Triều.
Chu Bắc quay đầu nhìn Lâm Văn Triều: “Xuất thân không phải do mình chọn, nhưng bản lĩnh là do mình học. Cậu muốn bà nội cậu sống tốt hơn, thì đừng lãng phí cơ hội lần này.”
Đáy mắt Lâm Văn Triều lóe lên sự kinh ngạc. Cậu ta không ngờ người đàn ông đã rời khỏi đại đội sản xuất tám năm này lại giúp mình.
Khương Tú nhìn thấy sự kinh ngạc xẹt qua đáy mắt Lâm Văn Triều.
Đồng thời, trong mắt cô cũng hiện lên sự chấn động sâu sắc.
Đoạn cốt truyện này hoàn toàn khác với trong sách rồi. Trong sách, Chu Bắc không hề nói đỡ cho Lâm Văn Triều, hai người thậm chí còn không có tình tiết chạm mặt nhau. Bây giờ không những chạm mặt, mà còn nói chuyện với nhau.
Hơn nữa, Chu Bắc còn giúp Lâm Văn Triều.
Không chỉ Chu Bắc, mà ngay cả cô - người mang thân phận nguyên chủ - cũng đã gặp Lâm Văn Triều vài lần rồi.
Khương Tú: …
Nếu cốt truyện này không bị chệch hướng, cô lại hơi tò mò về những chuyện sau này.
Nếu Chu Bắc biết Lâm Văn Triều tương lai sẽ kết hôn với người vợ hiện tại của anh, không biết anh có còn giúp Lâm Văn Triều nữa không.
Tất nhiên, điều đó là không thể nào.
Chu Bắc không sống được đến lúc đó.
Chuyện Chu Quốc dùng hài cốt người vợ đã khuất đe dọa con trai ruột mỗi tháng gửi tiền về đã lan truyền khắp đại đội sản xuất.
Trên đường về, Chu Bắc và Khương Tú nghe được nhiều nhất là sự đồng tình và quan tâm của mọi người dành cho anh.
Cùng với đó là những lời c.h.ử.i rủa Chu Quốc.
Duy chỉ có ba mẹ con mẹ chồng nàng dâu đang gánh phân là vẫn chưa biết chuyện này.
Triệu Diễm Linh vừa múc đầy hai thùng nước phân từ hố phân, gánh trên vai đi ra ven đường, chuẩn bị hắt hai thùng nước phân xuống ruộng rồi về nhà. Đi ngược chiều là ba người phụ nữ trạc tuổi Triệu Diễm Linh.
Ba người bịt mũi, người phụ nữ đội nón lá kêu “ọe” một tiếng: “Thối c.h.ế.t đi được.”
Một người khác: “Phân thối hay người thối vậy?”
Người phụ nữ đội nón lá: “Người còn thối hơn cả phân, còn bốc mùi, bốc mùi làm người ta buồn nôn c.h.ế.t đi được.”
Người thứ ba nãy giờ không lên tiếng liền nói: “Chắc chắn là tâm can đen tối thối nát rồi, người mới thối, thối hơn cả phân.”
