Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 48
Cập nhật lúc: 22/03/2026 09:07
Chu Hữu Kim sáng sớm đã bắt đầu nước mắt nước mũi tèm lem gào khóc.
“Trả trứng gà cho cháu! Đó là trứng gà của cháu, trả lại cho cháu!”
Chu Hữu Kim kéo Triệu Diễm Linh, hai mắt nhìn chằm chằm vào trứng gà trong lòng Khương Tú: “Bà nội, cháu muốn ăn trứng gà, bà cướp trứng gà lại đi!”
Triệu Diễm Linh trừng mắt nhìn Khương Tú: “Cho dù chúng ta phân gia, cô cũng là bác gái của Hữu Kim. Đứa trẻ đã khóc thành thế kia rồi, cô làm bề trên, không thể cho đứa trẻ mấy quả trứng gà sao?”
“Từ lúc vợ tôi bước qua cửa, chưa từng nghe Chu Hữu Kim gọi cô ấy một tiếng bác gái. Bây giờ vì miếng ăn mà muốn bắt chẹt cô ấy sao?”
Chu Bắc bưng thức ăn đã xào xong đi ra, ánh mắt đen thẳm lạnh lẽo quét qua Chu Hữu Kim đang khóc nhè. Lần trước Chu Hữu Kim đã tận mắt chứng kiến bác cả đ.á.n.h cha mình như thế nào, vừa chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của anh, sợ tới mức lập tức ngậm miệng không khóc nữa.
Khương Tú đứng cạnh Chu Bắc, cái đầu nhỏ gật gật: “Chồng em nói đúng.”
Ba chữ ‘chồng em’ thốt ra từ miệng Khương Tú, đương sự đã quen rồi, ngược lại không thấy gì, nhưng Chu Bắc lại nghe đến mức đỏ bừng gốc tai. Anh hất cằm về phía căn phòng bên cạnh: “Cất trứng gà vào phòng đi, rửa tay rồi ăn cơm.”
Khương Tú: “Vâng.”
Thấy Chu Bắc vào phòng, Khương Tú làm mặt quỷ với đám người Triệu Diễm Linh: Tức c.h.ế.t các người, tức c.h.ế.t các người.
Triệu Diễm Linh tức giận đến mức hận không thể nổ tung đỉnh đầu!
Hồ Thu Lan và Đới Xuân Hạnh cũng bị thói ch.ó cậy thế chủ của Khương Tú chọc tức!
Không còn sự uy h.i.ế.p của Chu Bắc, Chu Hữu Kim lại “oá” lên khóc.
Khương Tú khóa trứng gà vào tủ, rửa tay vào phòng ăn cơm. Ăn xong, Đỗ Lục Ngưu và Đỗ Thất Ngưu đến tìm Chu Bắc, Chu Đại Cường cũng đến. Hôm nay có rất nhiều lương thực phải vác lên thùng máy kéo, lại còn phải chạy đua với vụ mùa bận rộn nửa tháng sau. Chu Bắc tiện thể nói với mấy người, đợi mấy ngày bận rộn này kết thúc, sẽ xây tường rào trong sân.
Đỗ Lục Ngưu vỗ n.g.ự.c: “Chuyện nhỏ, đến lúc đó tôi lại đến nhà anh Bắc ăn chực.”
Đỗ Thất Ngưu cười nói: “Đừng nói nữa, tôi còn khá thèm cơm chị dâu nấu đấy, thơm lắm.”
Khương Tú nấu ăn không tiếc dầu mỡ, tay nghề lại giỏi, cơm nấu ra đúng là ngon hơn vợ mình nấu. Kể từ lần lợp mái nhà ăn ở nhà anh Bắc một ngày, ba người thỉnh thoảng nhớ lại vẫn thấy thèm.
Chu Bắc mỉm cười: “Không thành vấn đề.”
Hôm nay Hứa Thúy đưa con về nhà ngoại, nói là sẽ ở lại vài ngày. Lăng Hồng Quyên đến tìm Khương Tú trò chuyện giải khuây. Khương Tú ở nhà không yên, lại đi dạo quanh chân núi. Cô ngẩng đầu nhìn lối vào núi trước mặt, tính toán xem khi nào bảo Chu Bắc dẫn cô vào núi một chuyến.
Khương Tú hái một ít rau dại và cỏ, định mang về trộn thức ăn cho gà.
Hai người đi ngang qua chân núi bên kia, nhìn thấy Chu Quốc đang cõng đá đi về phía núi. Kể từ lần bị đ.á.n.h ở trụ sở đại đội, mỗi lần về Chu Quốc đều trốn trong phòng, Khương Tú vẫn chưa thực sự nhìn thấy ông ta bị đ.á.n.h thành ra thế nào.
Lúc này nhìn thử.
Ô hô!
Mặt mũi bầm dập, lại còn thọt một chân, con mắt trái tím bầm và con mắt phải của Chu Đại Sâm trông khá đối xứng.
Gần đến giờ ăn trưa Khương Tú mới về. Lăng Hồng Quyên vứt bông hoa dại trong tay đi: “Em phải về nấu cơm đây, bố chồng và lão Thất nhà em sắp về rồi, anh Bắc chắc cũng về cùng bọn họ.”
Khương Tú: “Chắc là vậy.”
Ủa, không đúng, tối qua Chu Bắc nói trưa nay anh không về, cô còn nói hôm nay sẽ mang cơm cho Chu Bắc cơ mà.
Suýt nữa thì quên mất.
Trưa nay Khương Tú làm bánh nướng, xào hai món thức ăn. Trong nhà không có hộp cơm, Khương Tú liền xếp thức ăn vào giỏ, đậy một tấm vải hấp lên trên, xách theo một phích nước, xách giỏ đi ra đồng tìm Chu Bắc.
Sáng lúc đi Chu Bắc đã nói với cô trưa nay máy kéo sẽ đỗ ở thửa ruộng nào.
Mấy ngày nay ngày nào cũng chạy, cô đã nắm rõ đại đội sản xuất Hướng Hồng rồi, không cần hỏi đường cũng tìm được vị trí của máy kéo.
Đối diện máy kéo là một rừng trúc nhỏ. Mười mấy người đàn ông đang ngồi hóng mát dưới rừng trúc, cũng có một vài phụ nữ và trẻ em. Ngoại trừ Chu Bắc vẫn đang chuyển lương thực, những người đàn ông khác đều ôm hộp cơm hoặc bát cắm cúi ăn.
Khương Tú nhìn cảnh này, trong lòng dâng lên vài phần tội lỗi.
Nếu không nhờ Lăng Hồng Quyên nhắc nhở, cô đã quên béng chuyện mang bữa trưa, mang cơm cũng muộn hơn người khác một bước, để Chu Bắc phải nhìn người khác ăn.
Có người nhìn thấy Khương Tú, liền gọi to với Chu Bắc: “Anh Bắc, chị dâu mang cơm đến cho anh kìa.”
Chu Bắc ném một bao lương thực lên thùng xe, ngước mắt nhìn thấy Khương Tú đang đi tới. Đáy mắt người đàn ông sáng lên, chạy tới nhận lấy giỏ và phích nước trong tay Khương Tú: “Em ăn chưa?”
Khương Tú: “Chưa, em về rồi ăn.”
Chu Bắc: “Lần sau mang cơm, em cứ ăn trước rồi qua cũng kịp.”
Nhưng mang cơm cũng chẳng được mấy lần, vài ngày nữa là hết mùa bận rộn rồi.
Khương Tú túm tay áo lau lớp mồ hôi mỏng trên trán. Chu Bắc nhìn đôi má ửng đỏ vì nắng của Khương Tú, trong lòng thắt lại: “Thôi, lần sau đừng mang cơm nữa, em cứ để phần cơm lại, anh làm xong về ăn.”
Khương Tú: “Không sao, đi bộ nhiều cho khỏe người.”
Chu Bắc mỉm cười: “Rót giúp anh ít nước, anh rửa mặt.”
“Vâng.”
Khương Tú xách phích nước lên rót. Chu Bắc dang rộng hai chân dài, khom lưng đưa hai tay hứng nước. Rửa mặt và tay xong, anh túm vạt áo lau những giọt nước trên mặt. Khương Tú không kịp phòng bị nhìn thấy cơ bụng của Chu Bắc phơi bày trước mắt.
Cơ bụng rõ ràng từng múi, đường nét cơ bắp ở eo nhìn đã thấy đầy sức mạnh, đường V-cut chìm vào trong mặt khóa thắt lưng da màu đen.
Trong lòng Khương Tú chấn động.
Mặc dù đã từng chung phòng, sờ qua một hai lần, nhưng tận mắt nhìn thấy thì đây là lần đầu tiên.
Đừng nói, thật sự rất bổ mắt.
“Chu Bắc, em dâu nhìn cậu đến mức mắt nhìn thẳng luôn rồi kìa, ha ha ha ha ha.”
Cũng không biết vợ nhà ai gào lên một tiếng, mấy cô vợ khác cũng hùa theo trêu chọc: “Có phải Chu Bắc ở nhà chưa cho em dâu nhìn đủ không, cậu xem mắt em dâu sắp dính c.h.ặ.t lên người cậu rồi kìa.”
