Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 673
Cập nhật lúc: 24/03/2026 23:09
Ít nhất trong năm tháng này, Tú Tú rất ít nhắc đến tên Tống Tranh.
Nhưng mà, đêm nay hai người động phòng ngày đầu tiên, đêm tân hôn động phòng hoa chúc, Tú Tú vẫn còn nhớ thương Tống Tranh.
Một sự ghen tuông mãnh liệt tràn ngập tứ chi bách hài Tề Tuấn, đầu ngón tay người đàn ông đè lên môi Khương Tú, ngăn cản cô tiếp tục gọi Tống Tranh.
Anh sẽ loại bỏ hoàn toàn hai chữ ‘Tống Tranh’ này ra khỏi đầu óc Tú Tú.
Giấc ngủ này của Khương Tú vừa ngon vừa sâu lại còn có chút mệt, lúc cô tỉnh lại nghe thấy ngoài cửa sổ có người nói chuyện, khi giơ cổ tay lên xem đồng hồ, phát hiện ngón tay cử động một cái cũng thấy mệt.
Đầu óc Khương Tú chậm chạp hai giây, khi nhìn thấy trên cánh tay trần trụi đều là dấu hôn, cô bật dậy khỏi giường, cái chăn từ trên người trượt xuống, lộ ra mảng lớn da thịt trước n.g.ự.c, không một chỗ nào lành lặn, nơi ánh mắt lướt qua đều là những vết tích xanh tím.
Lúc này cô mới phản ứng lại, tối hôm qua là đêm tân hôn động phòng của cô và Tề Tuấn.
Trong đầu bất giác nhớ lại từng màn tối hôm qua, gò má Khương Tú lập tức leo lên ý đỏ nóng rực.
Cô nhìn kim đồng hồ, đã mười một giờ rồi.
Chưa đợi Khương Tú vén chăn xuống giường, cửa phòng đang đóng đã bị mở ra từ bên ngoài trước một bước, Khương Tú nhanh ch.óng túm lấy cái chăn quấn mình kín mít, chỉ lộ ra một cái đầu tròn vo nhìn chằm chằm người đàn ông đi vào.
Là Tề Tuấn.
Người đàn ông đóng cửa phòng trong lại, cài chốt.
Tầm mắt Khương Tú không tự chủ được lướt qua ngón tay thon dài của người đàn ông.
Sự tê dại và khoái cảm mà bàn tay này mang lại cho cô tối hôm qua đến giờ cô vẫn còn nhớ rõ như in.
Khương Tú vội vàng dời tầm mắt, sau đó bất ngờ nhìn thấy trong cái lọ thủy tinh trong suốt trên bàn có đặt một chiếc lông vũ màu trắng, chính là chiếc lông vũ tối hôm qua đã vẽ tên ‘Tề Tuấn’ trên sống lưng cô.
Khương Tú muốn ném cái lọ thủy tinh đó ra ngoài.
“Tỉnh rồi.”
Tề Tuấn đi đến bên giường ngồi xuống, nhìn Khương Tú quấn mình kín mít, giơ tay b.úng nhẹ lên trán cô một cái: “Tối qua cái gì nên nhìn anh cũng nhìn rồi, cái gì nên sờ cũng không bỏ sót chỗ nào, bây giờ đề phòng anh có phải là muộn rồi không?”
Khương Tú: …
Cô đỏ mặt trừng anh: “Anh đừng nói nữa!”
Đôi lông mày tuấn tú của Tề Tuấn nhướng lên: “Chúng ta là vợ chồng, có gì mà xấu hổ?”
Khương Tú: …
Cô thật sự phục da mặt dày của Tề Tuấn.
Khương Tú túm góc chăn, vùi mặt vào trong một chút: “Em muốn mặc quần áo, anh ra ngoài trước đi.”
Tề Tuấn nhàn nhã dựa vào đầu giường, hất cằm về phía cuối giường: “Quần áo từ trong ra ngoài của em anh đều để ở đó rồi, em thay đi.”
Khương Tú: …
Cô trừng mắt nhìn anh, đôi mắt có độ cong xinh đẹp khi trừng người cũng đẹp, Tề Tuấn nhớ tới tối hôm qua đôi mắt kia của Tú Tú ngập tràn nước mắt, ý thức m.ô.n.g lung nhìn anh, đôi môi đỏ mọng bị anh giày vò không ngừng gọi tên anh.
Chỉ vừa nghĩ tới, Tề Tuấn đã không chịu nổi rồi.
Anh dứt khoát vươn tay vớt cả người lẫn chăn của Khương Tú vào trong lòng mình.
Khương Tú kinh hô một tiếng, khuôn mặt nhỏ đập thẳng vào cơ n.g.ự.c rắn chắc của người đàn ông, tay cô bị kẹt trong chăn, góc chăn lại bị Tề Tuấn nắm c.h.ặ.t, hai tay cô không thoát ra được. Tề Tuấn bóp cằm cô, mổ nhẹ lên môi cô một cái: “Tú Tú ngay cả lúc tức giận cũng đáng yêu như vậy.”
Khương Tú: …
Tay Tề Tuấn chen vào trong chăn, mắt Khương Tú lập tức trợn tròn.
Cô đẩy tay Tề Tuấn, ngón tay người đàn ông linh hoạt tránh né hai tay cô, leo lên sự mềm mại của cô, trong khoảnh khắc xúc cảm xa lạ ập tới, thân thể Khương Tú không khống chế được run lên một cái. Theo hành động không an phận của Tề Tuấn, gò má Khương Tú càng ngày càng đỏ, vành mắt cũng có chút đỏ, hô hấp cũng bắt đầu loạn.
Hai cánh môi Tề Tuấn phủ lên bên tai Khương Tú, hơi thở nóng rực cứ thế chui vào vành tai cô: “Tú Tú, anh giúp em mặc quần áo được không?”
Khương Tú bị ép ngửa đầu lên, cái cổ trắng ngần tạo thành một đường cong xinh đẹp.
Cô hừ hừ vài tiếng, từ chối: “Em tự có tay có chân, ái chà, anh đừng c.ắ.n em!”
Tề Tuấn cười một cái: “Anh chỉ thích hầu hạ vợ anh.”
Khương Tú sợ cứ tiếp tục như vậy, sự việc sẽ phát triển thành cục diện tối hôm qua, vì thế hoảng hốt gật đầu: “Được được được, em muốn mặc quần áo.”
Ngón tay Tề Tuấn kéo chăn ra: “Đợi lát nữa hẵng mặc.”
Chuông cảnh báo trong lòng Khương Tú reo vang: “Tại sao?”
Tề Tuấn: “Lát nữa Tú Tú sẽ biết.”
Khương Tú cảm thấy không cần đợi một lát, bây giờ cô đã biết rồi.
Thời tiết cuối tháng mười đã có hơi lạnh, nhưng trên người đàn ông lại giống như cái lò lửa nóng đến kinh người.
Theo việc người đàn ông chen vào trong chăn, Khương Tú không chỉ cảm nhận được sự nóng bỏng như lò lửa, còn cảm nhận được cái khóa thắt lưng lạnh cứng trên eo bụng người đàn ông, Khương Tú vặn vẹo thân mình: “Khóa thắt lưng của anh cấn đau em.”
Ai ngờ cô vừa dứt lời, trong căn phòng yên tĩnh bỗng nhiên vang lên tiếng tháo thắt lưng.
“Tháo ra sẽ không cấn Tú Tú nữa.”
Khương Tú: …
Trong phòng kéo rèm cửa, tầm nhìn cũng không tính là sáng sủa, phòng cách âm rất tốt, nhưng có cửa sổ, Khương Tú vẫn có thể nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng Hà Mỹ Hoa và những người khác nói chuyện phiếm. Mười một giờ sắp ăn cơm trưa rồi, cô còn đang ở trong chăn, không cần nói ra bên ngoài mọi người cũng biết là tình huống gì.
Cánh tay Khương Tú đặt bên mép giường, trên cổ tay trắng nõn vắt chiếc thắt lưng màu đen của người đàn ông, mái tóc đen dài như thác nước trải trên mép giường, đuôi tóc rủ xuống đất đung đưa quét qua mặt đất, tóc mái trước trán lòa xòa trên mi mắt Khương Tú, càng làm nổi bật đôi mắt cô thêm quyến rũ.
Trong mắt Khương Tú ngập tràn nước mắt sinh lý.
Môi cô đỏ, ch.óp mũi cũng đỏ, toàn thân giống như được phủ lên một lớp màu hồng phấn nhàn nhạt.
Chuỗi vòng tay bằng gỗ trên cổ tay Tề Tuấn không biết đã tháo xuống đặt trên sự mềm mại của Khương Tú từ lúc nào.
Đuôi mắt người đàn ông thấm đẫm màu đỏ tươi, cúi đầu si mê nhìn Khương Tú: “Tú Tú, vòng tay gỗ được anh ủ ấm rồi, có lạnh không?”
