Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 271

Cập nhật lúc: 05/05/2026 08:37

Nguyễn Thừa Xuyên lại không trả lời mà trực tiếp xoay người ép Nhiễm Nguyệt vào tường.

Chưa đợi Nhiễm Nguyệt mở miệng, Nguyễn Thừa Xuyên đã trực tiếp chặn lấy môi cô. Có trời mới biết dọc đường đi nhìn Nhiễm Nguyệt, trong lòng anh muốn hôn cô đến nhường nào!

Bây giờ thì bốn bề vắng lặng, có thể quang minh chính đại chặn lấy chiếc miệng nhỏ nhắn này của cô rồi.

Nhiễm Nguyệt cũng không ngờ Nguyễn Thừa Xuyên lại đột nhiên...

Cô hơi vùng vẫy 1 chút rồi cũng thỏa hiệp, chủ yếu là khoảng thời gian này quả thực cô cũng nhớ anh rồi.

Không biết qua bao lâu, Nguyễn Thừa Xuyên cuối cùng cũng thỏa mãn buông cô ra, bóp nhẹ cằm cô lại hôn lên đôi môi hơi sưng đỏ của cô, giọng nói khàn đặc: “Nguyệt Nguyệt, nhớ em c.h.ế.t mất.”

Mặt Nhiễm Nguyệt đã sớm đỏ bừng, cả người cô mềm nhũn tựa vào lòng Nguyễn Thừa Xuyên.

“Sao tự nhiên anh lại hôn em?” Nhiễm Nguyệt hờn dỗi.

Nguyễn Thừa Xuyên khẽ cười 1 tiếng, nâng cằm cô lên ép cô phải ngẩng đầu: “Nguyệt Nguyệt, anh muốn hôn em.”

Nói xong cũng không đợi Nhiễm Nguyệt trả lời, anh ngậm lấy cánh môi cô, từng chút từng chút thưởng thức sự ngọt ngào của cô.

Nhiễm Nguyệt đưa tay chống lên vai anh muốn đẩy người ra. Vừa nãy cô đã cảm thấy môi mình hơi tê dại rồi, nếu cứ tiếp tục hôn thế này chắc chắn sẽ sưng vù lên mất.

Nhưng chút sức lực của cô đối với Nguyễn Thừa Xuyên mà nói cũng chỉ như mèo cào, tay cô dễ dàng bị anh nắm gọn.

2 tay đang vùng vẫy của Nhiễm Nguyệt bị Nguyễn Thừa Xuyên tóm lấy giơ lên đỉnh đầu, ép c.h.ặ.t vào tường, lúc này cô hoàn toàn mất đi sức lực phản kháng.

Vì tay bị ép vào tường buộc phải ngẩng đầu lên, ngược lại càng tạo cơ hội cho Nguyễn Thừa Xuyên giúp anh hôn cô thuận tiện hơn.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, đến khi người đàn ông buông cô ra cô đã thở không ra hơi.

Đôi mắt Nhiễm Nguyệt ngấn nước nhìn người đàn ông với ánh mắt oán trách, nhưng lại chẳng khiến anh có nửa điểm ngại ngùng.

Nguyễn Thừa Xuyên nhếch môi cười: “Nguyệt Nguyệt, em nhìn anh như vậy, anh thực sự không nhịn được đâu.”

Nhiễm Nguyệt hừ nhẹ 1 tiếng, lúc này thì chẳng còn chút sức lực nào nữa.

Nếu không nhờ bàn tay to lớn của người đàn ông đang siết c.h.ặ.t eo tạo cho cô 1 điểm tựa, e rằng cô đã trượt dọc theo bức tường mà ngã quỵ xuống rồi.

Nguyễn Thừa Xuyên thấy Nhiễm Nguyệt như vậy không nhịn được bật cười thành tiếng: “Nguyệt Nguyệt, thể lực của em quả thực không được tốt lắm.”

“Nguyễn Thừa Xuyên!”

Nguyễn Thừa Xuyên thấy Nhiễm Nguyệt có chút thẹn quá hóa giận, lúc này mới thu lại nụ cười.

Nhưng lại 1 lần nữa kề sát lại.

Nhiễm Nguyệt như đã sớm biết Nguyễn Thừa Xuyên định làm gì, vội vàng đưa tay che miệng mình lại.

“Nguyễn Thừa Xuyên, đừng hôn nữa, hôn nữa là môi sưng hết lên đấy.” Mặt Nhiễm Nguyệt đã đỏ bừng đến tận mang tai.

Nguyễn Thừa Xuyên trực tiếp in 1 nụ hôn lên mu bàn tay đang che miệng của Nhiễm Nguyệt: “Không hôn em nữa.”

Nhiễm Nguyệt lúc này mới bỏ tay xuống, nhưng lại 1 lần nữa bị Nguyễn Thừa Xuyên đ.á.n.h úp.

May mà người đàn ông quả thực chỉ hôn 1 cái rồi buông cô ra.

Nhưng vẫn không có ý định buông tha cho cô, ánh mắt nhìn cô chằm chằm như đang dùng ánh mắt để phác họa lại vẻ đẹp của cô.

Dục vọng không thể tan biến trong ánh mắt anh khiến trái tim Nhiễm Nguyệt đập thình thịch liên hồi.

Nguyễn Thừa Xuyên lúc này mới buông Nhiễm Nguyệt ra, ho khan 2 tiếng: “Nguyệt Nguyệt, vẫn còn 2 ngày nghỉ, em xem trong nhà còn thiếu gì không, hoặc em có muốn mua gì không, lát nữa anh cùng em đi chợ 1 chuyến.”

Nhiễm Nguyệt lúc này mới bắt đầu đưa mắt nhìn quanh phòng, những đồ đạc cơ bản đều đã có đủ, chỉ là trong nhà còn thiếu chút hơi ấm gia đình.

“Vâng, để em xem, lát nữa ra chợ chọn 1 chút.” Nhiễm Nguyệt nói xong đi lấy quần áo mình mang theo vào cất vào trong tủ.

Vừa nãy cô đã chú ý tới trong nhà rất sạch sẽ, Nguyễn Thừa Xuyên lại nói căn nhà này đã được phân xuống hơn 1 tháng rồi, chắc là 2 ngày nay anh vừa dọn dẹp.

Xem ra sau khi nhận được điện tín, Nguyễn Thừa Xuyên đã làm rất nhiều việc.

Nghĩ đến đây trong lòng Nhiễm Nguyệt như nở hoa, ngọt ngào vô cùng.

Bên phía quân khu, khu gia thuộc không hề nhỏ, dưới lầu còn có trẻ con đang nô đùa ầm ĩ, còn có mấy quân tẩu dường như đã nhìn thấy Nguyễn Thừa Xuyên và Nhiễm Nguyệt cùng nhau đi vào.

Lúc 2 người đi ra, bọn họ đang ngồi bên bồn hoa dưới lầu nói chuyện gì đó.

Ánh mắt Nhiễm Nguyệt nhìn sang, mấy người lập tức ngừng trò chuyện. Không cần nghĩ cũng biết mấy người này đang bàn tán về 2 vợ chồng cô.

Nhưng cô cũng không bận tâm, cùng Nguyễn Thừa Xuyên đi chợ.

Bên quân khu này rất thuận tiện, có chợ, trường học, bệnh viện, thậm chí còn có 1 xưởng nhỏ.

Chợ không xa lắm, đi bộ 20 phút là tới, bên cạnh còn có chợ thức ăn nằm sát cạnh nhau.

Bên này bán đủ thứ, lớn thì có tivi tủ lạnh, nhỏ thì có rau củ quả, cái gì cần cũng có, quả thực rất tiện lợi.

Dọc đường đi Nguyễn Thừa Xuyên đã giới thiệu cho Nhiễm Nguyệt rất nhiều thứ.

Vừa nãy Nhiễm Nguyệt đã nghe nói mấy người anh em tốt của Nguyễn Thừa Xuyên muốn gặp cô, dứt khoát trên đường đi liền nói với anh, lát nữa qua đó không chỉ mua sắm đồ đạc cần thiết trong nhà mà còn phải mua thêm ít thức ăn, tối nay mời chiến hữu của anh qua ăn cơm.

Vốn dĩ Nguyễn Thừa Xuyên không đồng ý vì anh không muốn Nhiễm Nguyệt quá mệt mỏi, nhưng Nhiễm Nguyệt cứ khăng khăng, anh cũng đành thỏa hiệp.

Thứ nhất là đã lâu anh không được ăn cơm do cô nấu, anh rất nhớ; thứ hai cũng là để Nhiễm Nguyệt yên tâm, vừa nãy có người phụ nữ không quen biết chạy tới lượn lờ 1 vòng làm danh tiếng của anh cũng có chút bị ảnh hưởng rồi.

Dứt khoát để mọi người gặp cô, lát nữa anh sẽ phụ giúp cô 1 tay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.