Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 273
Cập nhật lúc: 05/05/2026 08:38
Vợ Của Nguyễn Doanh Trưởng?
Lúc này đang là giờ nấu cơm, xung quanh cũng có thể nghe thấy tiếng nhà người ta thái rau xào rau, nhưng bàn về độ thơm, thì bên phía hai người Nhiễm Nguyệt tuyệt đối có thể phán định là thơm bay mười dặm, trên lầu dưới lầu đều ngửi thấy mùi thơm rồi.
Đặc biệt là món gà xào ruột già kia, mùi thơm bay đi rất xa.
Nhiễm Nguyệt và Nguyễn Thừa Xuyên đi qua đi lại bưng thức ăn đặt lên bàn, trong phòng khách có một chiếc bàn gấp, vừa mở ra, có thể ngồi được 7-8 người.
Vừa mới bày biện xong vị trí bát đũa thức ăn trên bàn, liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.
Nguyễn Thừa Xuyên đang lấy bát đũa, Nhiễm Nguyệt nhìn thoáng qua, liền biết là những chiến hữu kia của Nguyễn Thừa Xuyên đã về.
“Tới đây tới đây.”
Cửa phòng mở ra, bên ngoài đứng 5-6 chàng trai mặc quân phục, tuổi tác thoạt nhìn lớn hơn cô một chút, làn da bị phơi nắng có chút ngăm đen, trong tay mỗi người xách một túi đồ, có trái cây, có gạo, còn có một ít đồ dùng sinh hoạt.
Nhìn thấy Nhiễm Nguyệt mở cửa, sắc mặt mấy người biến đổi, đưa mắt nhìn nhau vài cái rồi vội vàng lùi lại.
“Ngại quá ngại quá, chúng tôi tìm nhầm rồi.”
Tìm nhầm rồi?
Nhiễm Nguyệt nhướng mày, “Tìm nhầm rồi?”
Mấy người này đi cùng nhau, hẳn là 8-9 phần mười không sai được.
Lại thấy mấy người kia động tác đồng bộ, ngẩng đầu nhìn biển số nhà phía trên, xác nhận không sai rồi mới lại cẩn thận từng li từng tí hỏi.
“Khoan đã! Xin hỏi, nơi này là nhà của Nguyễn Phó Doanh trưởng sao?”
Nhiễm Nguyệt gật đầu, “Đúng vậy, các anh là chiến hữu của Thừa Xuyên phải không? Mau vào đi!”
“!!!”
Mấy người đều kinh ngạc không thôi, tròng mắt sắp trố cả ra ngoài, nhìn nhau, lại lắp bắp hỏi.
“Chị, chị là chị dâu? Vợ của Nguyễn Phó Doanh trưởng?”
Nhiễm Nguyệt thấy biểu cảm của mấy người rất đặc sắc, mỉm cười, gật đầu: “Đúng vậy, tôi là vợ của Thừa Xuyên!”
Cái gì?
Nguyễn Thừa Xuyên thật sự đã kết hôn rồi?
Mấy người hiển nhiên là trước đó đã từ miệng Nguyễn Thừa Xuyên biết được anh đã kết hôn, nhưng bọn họ luôn cảm thấy Nguyễn Thừa Xuyên đang nói đùa, mọi người ngày nào cũng ở cùng nhau, lấy đâu ra cơ hội đi kết hôn?
Đặc biệt là Nguyễn Thừa Xuyên, những năm nay chưa từng về nhà, cũng chỉ là năm ngoái mới về được vài ngày.
Vậy mà đã kết hôn rồi?
Ai tin chứ?
Mọi người cũng đều cảm thấy là Nguyễn Thừa Xuyên c.h.é.m gió, ai ngờ lại thật sự có một cô vợ!
Thoạt nhìn tuổi tác còn hơi nhỏ.
Dung mạo xinh đẹp dáng người thon thả, giọng điệu dịu dàng tươi cười rạng rỡ.
Trong lúc nhất thời mấy người đều ngẩn ra.
Nhiễm Nguyệt lại lên tiếng: “Đều đừng đứng nữa, mau vào nhà đi, bữa tối cũng làm xong rồi, Thừa Xuyên đang ở bên trong.”
Trong lúc nói chuyện, Nguyễn Thừa Xuyên cũng đi tới.
Đứng phía sau Nhiễm Nguyệt, cười rất vui vẻ với mấy người, có chút dáng vẻ khoe khoang, nhìn đến mức mấy người không cười nổi, trong lòng cũng hận đến ngứa răng, nhưng trước mặt Nhiễm Nguyệt vẫn không có biểu hiện gì.
Nhiễm Nguyệt bảo bọn họ qua ngồi xuống, còn mình thì vào bếp.
“Được đấy, Nguyễn Phó Doanh trưởng, cậu không nói dối.”
Nguyễn Thừa Xuyên nhìn cậu ta, khóe miệng vẫn còn ý cười: “Tôi nói tôi nói dối khi nào.”
Mấy người trêu chọc Nguyễn Thừa Xuyên một chút, cũng chú ý tới trong nhà.
Lại nói: “Cậu đúng là im hơi lặng tiếng làm chuyện lớn nha, xin được khu gia thuộc khi nào vậy?”
“Lâu rồi.” Nguyễn Thừa Xuyên đại khái giải thích một chút.
Mấy người chú ý tới Nhiễm Nguyệt đang bưng bát đũa ra, nhỏ giọng hỏi có phải Nhiễm Nguyệt qua đây tùy quân không.
Nguyễn Thừa Xuyên vẫn chưa bàn bạc chuyện này với Nhiễm Nguyệt, lắc đầu, nói vẫn chưa chắc chắn.
Mấy người còn định hỏi thêm Nguyễn Thừa Xuyên vài câu, liền nhìn thấy Nhiễm Nguyệt đi tới, mấy người liền không nói chuyện nữa.
Nhiễm Nguyệt đặt bát đũa xuống, Nguyễn Thừa Xuyên liền vội vàng đi vào. Bưng nồi nấu cơm ra.
Người sáng suốt liếc mắt một cái liền nhìn ra, tình cảm của đôi vợ chồng trẻ rất không tồi.
Mấy người nhìn mà trong lòng vừa vui mừng, vừa chua xót, vui mừng vì người anh em chiến hữu tốt của mình đã tìm được hạnh phúc, nhưng cũng ghen tị đến sủi bọt chua a, mọi người đều xấp xỉ tuổi nhau, sao Nguyễn Thừa Xuyên tiểu t.ử này lại đi vận may cưới được một cô vợ tốt như vậy!
Nhiễm Nguyệt ngược lại không chú ý tới ánh mắt của mấy người bọn họ, để Nguyễn Thừa Xuyên phát đũa: “Thừa Xuyên nói mời mọi người qua ăn cơm, cũng để làm quen một chút, trù nghệ của tôi cũng coi như tạm được, các anh có thể nếm thử tay nghề của tôi.”
Mấy người vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi thơm rồi, chẳng qua là bị Nhiễm Nguyệt thu hút sự chú ý mà thôi, nếu không nước miếng đã sớm chảy ròng ròng rồi.
“Chị dâu, vậy chúng tôi không khách sáo đâu nhé!” Nói xong, liền lần lượt ngồi xuống.
Đều không cần nói đi nếm thử, chỉ ngửi mùi thơm thôi đã biết những món ăn bày trên bàn này sắc hương vị đều đủ cả rồi.
Mấy người đều là cựu binh, thời gian quen biết Nguyễn Thừa Xuyên có thể nói là lâu hơn Nhiễm Nguyệt rất nhiều.
Đều là tính cách hào sảng, trò chuyện rất vui vẻ, trù nghệ của Nhiễm Nguyệt thì khỏi phải bàn, từng người ăn uống thỏa thuê, nói chuyện cũng chỉ là xen kẽ vào.
Quanh năm huấn luyện, lại đang độ tuổi tráng niên, cuối cùng một bàn thức ăn đầy ắp bị ăn sạch bách, cơm trong nồi cũng thấy đáy, bụng ai nấy đều ăn đến tròn xoe.
Nhiễm Nguyệt không nhịn được ở trong lòng cảm thán một câu, may mà bữa tối này là Nguyễn Thừa Xuyên nấu, nếu không cô nấu chắc chắn không đủ ăn.
Sau bữa tối, Nhiễm Nguyệt đang định đi dọn dẹp, liền bị bọn họ cản lại, không đợi Nguyễn Thừa Xuyên nói gì mấy người liền lưu loát dọn dẹp bát đũa vào bếp, sắp xếp công việc dọn dẹp hậu kỳ một cách có kế hoạch.
