Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 323
Cập nhật lúc: 05/05/2026 08:50
“Sao vậy?” Nhiễm Nguyệt thấy Nguyễn Thừa Xuyên không nhúc nhích liền sáp tới.
Nguyễn Thừa Xuyên giơ tay ngăn cản: “Không sao!” Ngay sau đó anh cười với Nhiễm Nguyệt: “Chỉ là ngồi xe 2 ngày rồi, m.ô.n.g hơi đau.”
Nhiễm Nguyệt nghe thấy lời này cũng cười theo. Nguyễn Thừa Xuyên đi về phía chiếc xe đi đầu. Sắc trời đã hoàn toàn tối sầm lại, nếu không có đèn xe tải thì có thể cái gì cũng không nhìn thấy. Ngay lúc này trời vẫn đang mưa, Nguyễn Thừa Xuyên vuốt một nắm nước mưa trên mặt. Đi lại vô cùng khó khăn, may mà anh quanh năm huấn luyện, chút bùn lầy này đối với anh mà nói còn chưa tính là khó khăn.
Anh đi lên phía trước, mượn ánh đèn xe đã nhìn thấy tình hình. Những lời vốn định hỏi han tình hình cũng toàn bộ nuốt vào trong bụng. Phía trước có một ngọn núi nhỏ đã sạt lở mất hơn phân nửa. Đường toàn bộ đều bị bịt kín, nếu nói dọn dẹp ra thì một buổi tối là không thể nào. Ngoài bùn lầy còn có rất nhiều tảng đá lớn nhỏ khác nhau.
Nguyễn Thừa Xuyên nhìn một lát, mưa vẫn đang rơi, phỏng chừng tối nay cơn mưa này sẽ không tạnh. Nhiệm vụ của bọn họ rất nặng nề, không thể vì trước mặt có chướng ngại vật mà dừng lại.
“Tất cả chú ý, xuống xe!” Nguyễn Thừa Xuyên rống to một tiếng. Ngay sau đó người trên chiếc xe đầu tiên xuống xe, có người cầm còi thổi vài tiếng.
Nhiễm Nguyệt chỉ nghe thấy tiếng thân xe lại lắc lư, thùng xe phía sau đã truyền đến động tĩnh không nhỏ, cô cũng nghe thấy tiếng còi. Trong đêm tối tĩnh mịch, âm thanh đó vô cùng rõ ràng. Nhiễm Nguyệt đang định xuống xe, cửa xe bên phía cô lại bị mở ra. Nhiễm Nguyệt nhìn lên, là Nguyễn Thừa Xuyên.
“Xuống đây.” Nguyễn Thừa Xuyên tiến lại gần một chút, vẫy tay với Nhiễm Nguyệt.
“Em tự mình có thể.” Nhiễm Nguyệt nhìn trái nhìn phải, có chút ngại ngùng vì người bên này quá nhiều.
Nguyễn Thừa Xuyên cười cười: “Đều không biết đã ôm bao nhiêu lần rồi còn xấu hổ!”
Nhiễm Nguyệt vươn tay qua đ.ấ.m anh. Người này thật là, lúc này rồi còn tới trêu chọc cô? Lại bị Nguyễn Thừa Xuyên một phen kéo tay lại, cô kinh hô một tiếng, đợi đến lúc cả người phản ứng lại thì đã ở trong vòng tay của anh rồi.
“Nguyễn Thừa Xuyên!”
“Anh đây!” Nguyễn Thừa Xuyên trực tiếp không để ý tới Nhiễm Nguyệt, ôm người đi qua.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tất cả mọi người đã tập hợp xong, trong không gian chật hẹp cũng xếp hàng ngay ngắn. Nhìn thấy Nguyễn Thừa Xuyên ôm Nhiễm Nguyệt đi qua, mọi người nhìn thì mặt không cảm xúc nhưng vẫn nhịn không được lén nhìn 2 người. Chủ yếu là hình tượng hung thần ác sát ngày thường của Nguyễn Thừa Xuyên bọn họ đã thấy không ít, mỗi ngày lúc huấn luyện người đều không lặp lại. Đây là lần đầu tiên nhìn thấy Nguyễn doanh trưởng như vậy a!
Nguyễn Thừa Xuyên ôm Nhiễm Nguyệt đi lên phía trước nhất. Mặc dù tối đen như mực, Nhiễm Nguyệt vẫn cảm thấy ngại ngùng, luôn cảm thấy có người đang nhìn bọn họ, đang cười bọn họ. Nguyễn Thừa Xuyên lại không quan tâm, anh trực tiếp bế kiểu công chúa ôm Nhiễm Nguyệt đi lên phía trước nhất: “Tất cả mọi người đi bộ tiến lên, từ đây qua công xã gần nhất chưa tới 3 cây số, dùng tốc độ nhanh nhất đến nơi!”
Vừa dứt lời, tất cả mọi người quay trái quay phải. Mỗi người đều lấy đèn pin ra. Ba lô của Nhiễm Nguyệt đeo trên người Nguyễn Thừa Xuyên, anh ôm cô, đeo ba lô, cô thì một tay cầm đèn pin chiếu sáng cho anh. Những người xung quanh từng người từng người đi ngang qua, cô cảm giác được tốc độ của Nguyễn Thừa Xuyên rõ ràng chậm lại.
“Thừa Xuyên, anh thả em xuống đi!” Nhiễm Nguyệt vẫn nhịn không được kháng nghị, “Em không muốn liên lụy anh, em có thể đi cùng anh!”
“Em đừng lộn xộn nữa, em mà còn động đậy, lát nữa 2 chúng ta đều phải ngã đấy!” Nhiễm Nguyệt nghe xong lời này ngược lại không lộn xộn nữa.
Dọc đường đi qua, tình trạng đường sá rất không tốt, mưa quá nhiều dẫn đến phần lớn đường sá đều không đi được nữa. Bên này đều là đường đất, không đổ xi măng, căn bản không chịu nổi giày vò. Không phải bị mưa quá nhiều xối lở thì là bị sạt lở đất trên núi bên cạnh trút xuống chắn ngang đường. Tóm lại, đoạn đường 5 cây số vốn dĩ chỉ cần khoảng 15 phút nhưng hôm nay lại mất gần 30 phút.
Gần trên trấn nhất chính là công xã. Lúc đến công xã, Nguyễn Thừa Xuyên bảo bọn họ dừng lại chỉnh đốn. Trước khi đến Nguyễn Thừa Xuyên đã nghĩ kỹ rồi, bên công xã này tuy cũng không lớn nhưng vẫn rộng rãi bằng phẳng. Đây là nơi anh nghĩ đến ngay từ đầu, chỗ để quân đội chỉnh đốn. Anh đặt Nhiễm Nguyệt xuống rồi đi vào trong.
Vừa vào trong liền có chút khiếp sợ. Sân viện vốn dĩ còn trống trải, trước kia bên công xã này còn tổ chức thi đấu bóng rổ, kéo co trong sân viện cơ mà, trống trải lắm. Bọn họ đều là những người đàn ông to lớn, chen chúc một chút chắc là không có vấn đề gì. Nhưng không ngờ sân viện vốn dĩ trống trải của công xã đã chật ních người. Hơn nữa bức tường viện vốn dĩ bao quanh cũng có 2 mặt bị khuyết. Nhìn một cái là biết là bị sạt lở đất ở ngọn núi phía sau trút xuống ép sập.
Nhiễm Nguyệt đi theo phía sau Nguyễn Thừa Xuyên, cô cũng chú ý tới điều đó. Thời đại này cho dù là vật liệu rất tốt cũng không thể làm ra sự kiên cố như đời sau, hơn nữa cũng nhiều năm rồi, tự nhiên là không chống đỡ được tai họa lớn như vậy. Lúc này trời đã tối rồi, nếu theo thói quen sinh hoạt thường ngày mọi người đã ăn tối xong, nếu không phải ở đầu thôn trò chuyện thì là ở trong sân trò chuyện với người nhà, hoặc là đều đã nằm trên giường rồi. Nhưng lúc này, ngay ở bãi đất trống ngoài trời, khắp nơi có thể nhìn thấy những chiếc lều nhỏ dựng lên, bên dưới tá túc già trẻ lớn bé một nhà, mọi người đều chưa ngủ...
Nguyễn Thừa Xuyên và Nhiễm Nguyệt nhìn nhau, nháy mắt hiểu ra.
