Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 326
Cập nhật lúc: 05/05/2026 08:51
Nhiễm Nguyệt nhìn lên, thật sự là Nhiễm lão nhị. Nhất thời không nhịn được, hốc mắt liền đỏ lên, nước mắt cũng rơi xuống. Cô trực tiếp bước tới, một phen ôm chầm lấy Nhiễm lão nhị vào lòng: “Ba không sao thật sự là quá tốt rồi!” Nói xong lại buông ông ra: “Mẹ đâu? Còn anh và chị dâu nữa?”
“Chúng ta đều khỏe cả, sao con lại về rồi?” Nhiễm lão nhị nói, tự nhiên cũng nhìn thấy bóng dáng cao lớn bên cạnh. Nguyễn Thừa Xuyên còn mặc quân phục nữa khiến người ta không thể bỏ qua: “Thừa Xuyên cũng về rồi!”
Nguyễn Thừa Xuyên gật đầu: “Vâng ba, con cũng về rồi, trong nhà vẫn ổn chứ ạ?”
Nhiễm lão nhị gật đầu, mượn ánh đèn yếu ớt ông cũng nhìn thấy 2 người ướt sũng, vội vàng bảo vào trong. Vừa vào trong mới phát hiện nhà chính vốn dĩ đã rất nhỏ, vì ngồi đầy người mà có vẻ càng thêm chật chội. Rõ ràng là trời tháng 6 nhưng bên trong lại đốt một cái lò lửa nhỏ, lửa đang cháy vượng! Trong nhà ấm áp, sự lạnh lẽo vốn dĩ vì cả người ướt sũng dầm mưa nháy mắt bị sự ấm áp bao bọc lấy.
Nhiễm Nguyệt nhìn qua, lúc này mới phát hiện người một nhà Trương Thúy Nga đều ở đây.
“Mẹ!” Nhiễm Nguyệt nở nụ cười!
Trương Thúy Nga vừa rồi đã nghe thấy động tĩnh, cả người đều đang đứng, vừa nhìn thấy Nhiễm Nguyệt bà trực tiếp bước tới, giống như vừa rồi Nhiễm Nguyệt ôm Nhiễm lão nhị, trực tiếp ôm lấy cô. Một nhà người nhìn thấy Nhiễm Nguyệt đều có chút kích động, lúc nhìn thấy Nguyễn Thừa Xuyên phía sau càng kinh ngạc vô cùng! Mọi người có một bụng lời muốn nói nhưng đều chú ý tới 2 người cả người ướt sũng, bảo đi thay quần áo trước. Nguyễn Thừa Xuyên nói lát nữa còn có việc không cần thay, bảo Nhiễm Nguyệt đi thay.
Nhiễm Nguyệt về đến phòng liền nhìn thấy Chu Hiểu Quyên đang nằm trên giường cô. Chu Hiểu Quyên vừa rồi đã nghe thấy tiếng nhưng ngặt nỗi cô ấy một mình đứng dậy hơi khó khăn nên không ra ngoài.
“Nguyệt Nguyệt!” Chu Hiểu Quyên nhìn thấy Nhiễm Nguyệt vô cùng kích động.
“Chị dâu!” Nhiễm Nguyệt cũng vui mừng, bước nhanh tới, “Chị dâu, sao chị lại nằm ở đây?”
“Kìa!” Chu Hiểu Quyên dựa vào gối, ra hiệu cho Nhiễm Nguyệt qua đó một chút: “Bọn họ nói a, giống hệt em hồi nhỏ đấy!”
Nhiễm Nguyệt qua đó nhìn, chỗ bên cạnh Chu Hiểu Quyên đang nằm một đứa bé sơ sinh. Cô lóe lên sự kinh hỉ: “Sinh rồi sao?”
Chu Hiểu Quyên gật đầu: “Ừm, bé gái.”
“Bé gái tốt, sinh ra thật xinh đẹp!” Nhiễm Nguyệt nói liền muốn vươn tay qua ôm đứa bé một cái, lúc này mới phản ứng lại trên người mình đều ướt sũng rồi.
“Ây da, em mau thay quần áo đi, đừng để bị cảm!” Chu Hiểu Quyên vừa rồi chỉ lo kinh hỉ, ngược lại quên mất chuyện này.
Nhiễm Nguyệt gật đầu, tìm ra một bộ quần áo sạch sẽ từ trong tủ quần áo. Nghĩ đến lời Nguyễn Thừa Xuyên vừa nói lát nữa chắc anh sẽ bắt đầu bận rộn, hơn nữa bên này cũng không có quần áo của anh. Sau khi thay quần áo xong, Nhiễm Nguyệt cũng nhịn xuống xúc động muốn ôm em bé.
“Chị dâu, chị đợi một lát, em ra ngoài một lát.” Nhiễm Nguyệt nói sơ qua tình hình với Chu Hiểu Quyên, nói cho cô ấy biết Nguyễn Thừa Xuyên cũng về rồi. Chu Hiểu Quyên gật đầu: “Em mau đi đi, cả ngày nay chị đều đang ngủ, chị đợi em đến ngủ cùng chị.” Nhiễm Nguyệt cười đáp ứng.
Nhiễm Nguyệt nhanh ch.óng đi ra, Nguyễn Thừa Xuyên tùy ý tìm một cái ghế đẩu nhỏ ngồi bên đống lửa, anh vừa sưởi ấm vừa suy nghĩ chuyện.
“Thừa Xuyên, tối nay có phải anh không được nghỉ ngơi không?” Nhiễm Nguyệt nhìn quầng thâm nhạt dưới mắt Nguyễn Thừa Xuyên, có chút đau lòng.
Nguyễn Thừa Xuyên lắc đầu: “Hiện tại còn chưa có sắp xếp, lát nữa mới biết.” Mục đích của Nguyễn Thừa Xuyên là đưa Nhiễm Nguyệt tới đây. Nếu người nhà họ Nhiễm không ở đây thì anh sẽ để bộ đội an bài ở đây, tự mình dẫn cô đến thôn Hạ Mạch tìm người. Thôn Hạ Mạch cũng là thôn nhà Nguyễn Thừa Xuyên ở. Nhưng bây giờ cũng tìm thấy rồi, người nhà cũng ở đây, anh cũng yên tâm rồi. Vừa rồi Nhiễm Nguyệt vào trong thay quần áo, anh liền nhân cơ hội nói chuyện với người nhà một chút, dặn dò vài câu. Bây giờ nhìn thấy Nhiễm Nguyệt đi ra, cũng đến lúc phải cáo biệt.
Nhiễm Nguyệt biết Nguyễn Thừa Xuyên đi làm gì, cô chỉ có thể chăm lo tốt hậu phương, cũng chỉ dặn dò anh vài câu, bảo anh chú ý an toàn nhiều hơn! Nguyễn Thừa Xuyên gật đầu liền đi ra ngoài. Sau khi anh đi, người một nhà lại kéo Nhiễm Nguyệt nói chuyện, một đống lớn câu hỏi. Nguyễn Thừa Xuyên đến để làm nhiệm vụ nên rất nhiều chuyện đều không nói.
“Nguyệt Nguyệt, sao 2 đứa lại về? Cũng không nói một tiếng, hơn nữa sao Thừa Xuyên lại về?” Trương Thúy Nga lo lắng nhất, trực tiếp hỏi một đống câu hỏi.
Nhiễm Nguyệt cười cười, rất nghiêm túc nói với Trương Thúy Nga chuyện lúc đó: “Con gọi mấy cuộc điện thoại đều không có ai nghe máy, trong lòng luôn cảm thấy không yên tâm, cộng thêm còn một khoảng thời gian nữa mới khai giảng nên con về!”
Trương Thúy Nga gật đầu, giải thích với Nhiễm Nguyệt: “Trận mưa này a liên tục rơi nửa tháng, lúc đầu không cảm thấy có gì, trời mưa ngược lại cũng không cần phải ra đồng làm việc nữa, chỉ là cứ mưa mãi rất kỳ lạ.”
Lý Tú Vân tiếp lời: “Thôn bọn họ là nghiêm trọng nhất, vốn dĩ là xây dựa vào núi, rất nhiều nhà cửa đều bị chôn vùi, cột điện đều mất hết, tự nhiên là không gọi được điện thoại.”
Nhiễm Nguyệt quét mắt nhìn một vòng, Nguyễn Thừa Nghĩa dẫn theo mấy đứa trẻ ngồi bên cạnh, nhà Nguyễn Thừa An không có ở đây, quan trọng là cũng không nhìn thấy 2 vợ chồng Nguyễn Thừa Hải... Trương Thúy Nga và Nguyễn Bân nhìn nhau, đại khái đoán được suy nghĩ của Nhiễm Nguyệt.
“Nguyệt Nguyệt...” Trương Thúy Nga giải thích với Nhiễm Nguyệt một chút.
