Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 371
Cập nhật lúc: 05/05/2026 09:03
Dù sao cũng tốt hơn ngày ngày làm việc trong đại đội, phụ nữ chăm con không tiện ra ngoài đi làm, lại không nỡ bỏ lỡ cơ hội, cho nên khu gia thuộc đa số đều gần giống như Hoàng Thúy Lan vậy, trong căn hộ hai phòng ngủ nhỏ xíu chen chúc đầy người.
Nhiễm Nguyệt nghe Trần Chi Trân nói, gật gật đầu, xem ra sáng ngày mai phải dậy sớm rồi.
Có điều không cần phải lăn lộn như sáng hôm nay, có thể hơi lười biếng một chút, ngủ nướng một giấc.
Nghĩ đến đây, Nhiễm Nguyệt nhịn không được cong cong khóe môi, giương mắt nhìn về phía cổng trường một cái, lại thấy một bóng dáng thẳng tắp đang đứng ở cổng.
Bóng dáng này không phải Nguyễn Thừa Xuyên thì còn là ai?
Nhiễm Nguyệt thấy Nguyễn Thừa Xuyên đến đón mình, liền nói với Trần Chi Trân một tiếng, đi lấy xe đạp của mình.
Nguyễn Thừa Xuyên vốn đã tính toán xong phải mở miệng với Nhiễm Nguyệt như thế nào, hỏi thăm cô chuyện thi cử có thuận lợi hay không, nhưng hiện tại nhìn biểu cảm của Nhiễm Nguyệt.
Gương mặt rạng rỡ như gió xuân.
Nhìn một cái là có thể đoán ra kết quả rất không tồi!
Nhiễm Nguyệt dắt xe đạp ra, nhìn thấy Nguyễn Thừa Xuyên, bước chân lại tăng nhanh thêm vài phần.
“Sao anh lại tới đây?”
“Trước đó anh đã đến hỏi qua quy tắc, còn nói với em rồi, em quên rồi sao?” Nguyễn Thừa Xuyên nhìn cô.
Tròng mắt Nhiễm Nguyệt đảo đảo, thật sự là không nhớ ra Nguyễn Thừa Xuyên đã nói lúc nào, nhưng thấy Nguyễn Thừa Xuyên chắc chắn như vậy, nhịn không được cẩn thận ngẫm nghĩ.
Vừa nghĩ thì không sao, hình như...
Là có chuyện như vậy.
Nhưng...
Nhưng Nguyễn Thừa Xuyên người này thật sự là quá đáng.
Quy tắc thi cử quả thật là anh đã nói, có điều là nói ở trên giường, lại còn là lúc đang giày vò cô trên giường, lúc đó cả người cô mơ mơ màng màng, làm sao mà nhớ được?
“Lười để ý tới anh!” Nhiễm Nguyệt nói, khẽ hừ một tiếng, quay người đi.
Nguyễn Thừa Xuyên khẽ cười hai tiếng, cũng không để ý, mà là xoay người bước lên yên xe đạp, gọi Nhiễm Nguyệt lên xe.
Nhiễm Nguyệt có lòng muốn tính toán với anh, nhưng lại không muốn đi bộ về. Giữa trưa nắng, vừa nắng vừa đói, đi bộ về chắc lấy mất nửa cái mạng của cô!
Lên xe xong cũng không ôm eo Nguyễn Thừa Xuyên, mà là một tay bám lấy phía dưới yên xe đạp để bản thân ngồi vững một chút.
Nguyễn Thừa Xuyên tự nhiên biết, anh cố ý đạp nhanh hơn một chút rồi đột ngột giảm tốc độ, ép Nhiễm Nguyệt trực tiếp đập vào lưng anh.
Nhiễm Nguyệt kinh hô một tiếng: “Nguyễn Thừa Xuyên, anh muốn hại c.h.ế.t em à?”
Nguyễn Thừa Xuyên dừng lại, xoay người cười cười với cô: “Đường về còn rất dài, bám chắc vào.”
Nhiễm Nguyệt coi như nhìn ra rồi, Nguyễn Thừa Xuyên người này rất biết cách giở trò xấu, lưng của người này cũng quá cứng rồi. Ngẫm nghĩ, cô vẫn ngoan ngoãn ôm lấy eo anh.
Nguyễn Thừa Xuyên đạt được mục đích, trên đường về tiến lên với tốc độ đều đặn.
Nhiễm Nguyệt:...
Cô biết ngay mà.
“Kết quả thi thế nào?” Nguyễn Thừa Xuyên hỏi thăm chuyện thi cử của Nhiễm Nguyệt.
Nhiễm Nguyệt tựa vào lưng Nguyễn Thừa Xuyên: “Có chút gập ghềnh, có điều vẫn là kết quả rất tốt, chỉ là em từ một giáo viên Toán biến thành một giáo viên tiếng Anh rồi!”
“Hửm?” Nguyễn Thừa Xuyên không hiểu.
Nhiễm Nguyệt mím mím môi, kể tóm tắt lại mọi chuyện một chút, bao gồm cả chuyện trước đó gặp Trần Chi Trân ở bên chợ cũng kể ra.
Nguyễn Thừa Xuyên nghe lời Nhiễm Nguyệt nói, chân mày nhíu c.h.ặ.t, nửa ngày không nói chuyện.
Nhiễm Nguyệt còn đang đợi Nguyễn Thừa Xuyên trả lời, nhưng không đợi được Nguyễn Thừa Xuyên đáp lại.
Tay cô gãi gãi ở bên eo Nguyễn Thừa Xuyên: “Đừng không vui, em không sao, hơn nữa chuyện lần trước đã có người khác giúp em giải quyết rồi.”
“Vậy hôm nay cô ta có làm khó em không?” Trong giọng điệu của Nguyễn Thừa Xuyên vẫn không tránh khỏi có sự lo lắng.
“Không có, còn xin lỗi em nữa. Lần trước ở trong tiệm sửa xong quần áo cho cô ta là em đi luôn, em sắp quên mất chuyện này rồi, lại không ngờ tới còn có cơ hội gặp mặt.” Nhiễm Nguyệt cảm thán.
Nguyễn Thừa Xuyên gật đầu, không nói thêm gì nữa.
“Anh đừng có tức giận nữa nha, em không sao, hơn nữa hôm nay cô ấy vẫn luôn xin lỗi em, loại chuyện này em căn bản không hề để trong lòng.”
Nhiễm Nguyệt cảm thán một câu: “Chỉ là sao em thoắt cái đã biến thành giáo viên tiếng Anh rồi!”
Nguyễn Thừa Xuyên ‘ừm’ một tiếng, dừng lại một lát lại lên tiếng: “Lần sau còn có chuyện như vậy thì nói với anh. Anh để em qua đây là muốn hai chúng ta có thể cùng nhau sinh sống, chứ không phải nói đưa em qua đây rồi cái gì cũng không quản nữa.”
Nhiễm Nguyệt ôm c.h.ặ.t Nguyễn Thừa Xuyên: “Vâng, em biết rồi, cảm ơn anh!”
“Tiếng Anh em làm được không?” Nguyễn Thừa Xuyên không nói gì khác, hỏi về chuyện Nhiễm Nguyệt nói muốn biến thành giáo viên tiếng Anh.
Nhiễm Nguyệt bĩu môi: “Cũng được, đợi ngày mai đến trường xem giáo trình rồi tính sau!”
Cô thật sự không nắm chắc lắm.
Đúng như câu nói kia, một người thành tích tốt chỉ đại diện cho người này có năng lực học tập cơ bản, cũng không thể đại diện cho cái gì khác.
Nhiễm Nguyệt đối với môn Toán, ngoài sự hiểu biết cơ bản về mặt lý thuyết ra còn có một điểm là bản thân cô thích.
Đây cũng là nguyên nhân thực sự khiến cô không cân nhắc các môn học khác.
Còn có một điểm về tiếng Anh...
Nhiễm Nguyệt trước đây lúc làm giáo viên chủ nhiệm thường xuyên trông tiết tự học buổi tối của học sinh. Lúc đó, cơ bản là đề bài gì cũng sẽ có học sinh đến hỏi.
Ngữ văn, Toán, ngoại ngữ thì không cần phải nói, đây là những môn rất cơ bản, nhưng những môn khác thì không giống vậy.
Thân là một giáo viên chủ nhiệm, Nhiễm Nguyệt chính là cần phải bỏ ra nhiều hơn các giáo viên khác.
Lén lút giảng giải bài tập tiếng Anh cho học sinh cũng không khó, cộng thêm sau khi lên đại học còn tham gia rất nhiều câu lạc bộ tiếng Anh hoặc là các hoạt động khác cần chủ động lên bục phát biểu.
