Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 389

Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:13

Tự nhiên quần áo trong xưởng có thể bán cho A Tinh thì cũng có thể bán cho người khác, đều có thể kiếm tiền giống nhau không phải sao?

“Chuyện cậu nói tớ cũng nghĩ tới rồi, nhưng cũng hết cách mà!” A Tinh mím môi. Với những bộ quần áo do Nhiễm Nguyệt thiết kế ra này, cô ấy hận không thể trên toàn thế giới chỉ có duy nhất tiệm của mình bày bán. Một nhà độc quyền, như vậy việc buôn bán mới có thể lâu dài không phải sao? Cô ấy là người làm ăn, cũng đã buôn bán mấy năm rồi, vất vả lắm mới từ một sạp hàng nhỏ phải trốn chui trốn nhủi biến thành một tiệm quần áo như hiện tại, đương nhiên hy vọng việc buôn bán của mình ngày càng phát đạt.

Nhiễm Nguyệt gật đầu, cô hiểu ý của A Tinh là chỉ dựa vào sức lực của hai người họ thì không thể nào gánh vác nổi một xưởng may. Nhưng mà Nhiễm Nguyệt còn có suy nghĩ khác.

“Chuyện này một mình tớ chắc chắn không làm nên chuyện, tớ chẳng có bản lĩnh gì khác, chỉ có thể dạy học. Chuyện làm ăn buôn bán vẫn phải trông cậy vào cậu!”

“Nguyệt Nguyệt, cậu nói lời này thì mất hay rồi. Nếu không có cậu, tớ có thể có ngày hôm nay sao?” A Tinh vừa nghe Nhiễm Nguyệt nói vậy liền tỏ rõ vẻ không vui. Tuy cô ấy là người làm ăn, coi trọng lợi ích, nhưng qua khoảng thời gian chung đụng này cô ấy đã sớm coi Nhiễm Nguyệt như bạn bè thân thiết rồi. Hơn nữa A Tinh trước nay không phải là người thích giả tình giả ý với người khác, cô ấy quý mến Nhiễm Nguyệt, sẽ không nói với cô những lời khách sáo ngoài mặt này.

“Được, tớ không nói nữa!” Nhiễm Nguyệt cười gật đầu. A Tinh xấp xỉ tuổi cô hiện tại, nhưng không thể so với cô trước kia. Trong mắt cô, A Tinh giống như một cô em gái, lăn lộn mấy năm ở trước mặt cô vẫn còn non nớt lắm.

“Thế này còn nghe được!” A Tinh lúc này mới nở nụ cười.

“Chuyện mở xưởng 2 ngày trước tớ đã suy nghĩ rồi, có một hình mẫu sơ bộ.” Nhiễm Nguyệt vẫn chưa đi thực hiện nên đành nói trước với A Tinh một ý tưởng đơn giản: “Hai chúng ta không làm xong được, nhưng chúng ta có thể kéo người vào làm chung. Tớ nghĩ nhiều nhất chưa tới một tuần tớ có thể giải quyết xong chuyện này!”

“Cậu có nhiều tiền thế sao?” A Tinh hơi khiếp sợ, “Chỉ với cái việc buôn bán nhỏ lẻ này của chúng ta có thể kéo người vào làm chung được sao?”

A Tinh từng nghĩ trong một xưởng may ít nhất phải có 30 nữ công nhân, mỗi tháng đều phải phát lương. A Tinh từng đi nghe ngóng, một công nhân cơ bản một tháng là 14 đồng, theo tuổi nghề và năng lực tăng lên tiền lương sẽ ngày càng cao. Hơn nữa xưởng may có hàng hóa chất đống thì cần bảo vệ, người quản lý kho. Có nhân viên cấp dưới rồi thì cần người quản lý, đâu thể để ông chủ ngày nào cũng túc trực trong xưởng được?

Nhiễm Nguyệt lắc đầu: “Điểm này cậu thật sự nghĩ sai rồi, chúng ta đây không phải là buôn bán nhỏ lẻ đâu!” Cái gọi là tích tiểu thành đại, việc buôn bán quần áo từ xưa đến nay đều là việc buôn bán hái ra tiền. Theo sự hiểu biết của Nhiễm Nguyệt, phàm là những việc buôn bán thuộc loại kỹ thuật đều rất kiếm tiền. Hiện tại chỉ có một tiệm quần áo nhỏ xíu của A Tinh, A Tinh cũng chưa được chứng kiến sự siêu lợi nhuận của ngành may mặc, làm cái này có thể nói là một vốn bốn lời, một chút cũng không ngoa.

“Nguyệt Nguyệt, cậu đừng dỗ tớ nữa. Cậu xem dạo này bận tối mắt tối mũi, nhưng trả xong tiền công cho 3 người thợ cộng thêm tiền công của chị Thúy Lan và chị Tiểu Vân, tớ kiếm được cũng chẳng bao nhiêu!” A Tinh lộ vẻ khó xử.

“Tớ biết, khách đến chỗ cậu cũng chỉ là cư dân xung quanh và người nhà của khu gia thuộc bên kia!”

“Đúng vậy, so với trước kia thì kiếm được nhiều hơn một chút, nhưng cũng vất vả mà!” A Tinh vươn tay ra, ngón trỏ và ngón cái khoa tay múa chân tạo thành một khoảng cách nhỏ.

Nhiễm Nguyệt mỉm cười. Cư dân xung quanh sức mua chắc chắn không thể so với người nhà của khu gia thuộc, mặc dù họ phải nuôi gia đình sống qua ngày nhưng tiền trợ cấp mỗi tháng đều được phát cố định. Còn có một số người nhà có công ăn việc làm, bản thân cũng có tiền lương. Tính ra mỗi tháng tiêu chút tiền cho bản thân cũng không có gì là quá đáng!

“Không cần lo lắng, vẫn là câu nói ban nãy, hai chúng ta phải trói buộc với nhau cả đời. Cậu cứ an tâm đi, những chuyện còn lại tớ sẽ nghĩ cách!” Nhiễm Nguyệt nói xong đứng dậy chào tạm biệt A Tinh. Vừa khéo hôm nay là cuối tuần, nói không chừng người mình muốn tìm hôm nay đang ở nhà đấy!

A Tinh không hiểu Nhiễm Nguyệt nói có ý gì, nhưng có Nhiễm Nguyệt ở đây, chuyện có thành hay không cũng không sao. Nhìn thấy cô, cô ấy liền cảm thấy an tâm một cách khó hiểu. Đây cũng là rất lâu về sau A Tinh mới hiểu được, người như Nhiễm Nguyệt gọi là đáng tin cậy, tự nhiên sẽ khiến người ta cảm thấy an tâm rồi!

Sau khi Nhiễm Nguyệt ra khỏi cửa liền đi dạo một vòng trong chợ. Cũng là cô may mắn, vừa qua đó đã nhìn thấy có bán dưa hấu, thời tiết vẫn rất đẹp. Trời nắng chang chang, mặt trời như muốn lấy mạng người ta mà tỏa ra sức nóng. Nhiễm Nguyệt suy nghĩ một chút mua 2 quả dưa hấu. May mà Nguyễn Thừa Xuyên đã mua cho cô một chiếc xe đạp, nếu không thật không biết 2 quả dưa hấu này mang về kiểu gì, huống hồ cô còn mua một ít rau củ.

Nhiễm Nguyệt treo tất cả đồ đạc lên ghi đông xe đạp rồi đạp xe về nhà. Hai quả dưa hấu cô đã tính toán xong rồi, một quả mang đi biếu, quả còn lại giữ lại mình ăn. Thế là trước tiên múc nước vào chậu rồi thả dưa hấu vào, như vậy lát nữa về nhà là có thể ăn được dưa hấu mát lạnh rồi.

Nhiễm Nguyệt mỗi ngày tuy nói cũng có không ít thời gian rảnh rỗi nhưng cũng luôn bận rộn đi nghe ngóng khắp nơi. Nơi nào có người nơi đó có giang hồ, đặc biệt là khu gia thuộc toàn là các chị dâu, rất dễ dàng có thể nghe ngóng được một số tin tức hữu ích.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.